Đế Thần Vô Thượng
Chương 60
Chương 60: Tiên Giới Sơ Lâm, Cổ Di Tích Mê Vụ
Lăng Thiên vừa bước chân qua khe nứt không gian, cảm giác choáng váng ập đến rồi tan biến nhanh chóng, thay vào đó là một luồng không khí hoàn toàn khác biệt. Không còn là cái lạnh thấu xương của Cổ Di Tích Thiên La Môn, mà là một sự ẩm ướt, mát lành, thấm đẫm từng thớ thịt. Mùi hương lạ lẫm, vừa cổ xưa vừa mục nát mà hắn cảm nhận được từ bên ngoài, giờ đây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó là hương của đất mục, của những loài thực vật kỳ lạ mà hắn chưa từng thấy, xen lẫn một mùi hương thanh khiết đến khó tả, như thể cả không gian này được tắm trong sương sớm vĩnh cửu.
Trước mắt Lăng Thiên là một khu rừng cổ thụ hùng vĩ, những thân cây cao vút chạm tới tầng mây, tán lá rậm rạp che khuất cả ánh nắng mặt trời, khiến không gian chìm trong một thứ ánh sáng xanh lục mờ ảo. Những dây leo khổng lồ uốn lượn như những con mãng xà hóa đá, phủ đầy rêu phong và những đóa hoa phát sáng yếu ớt. Tiên Nguyên trong cơ thể hắn không ngừng dao động, trở nên cực kỳ hưng phấn, như một kẻ đói khát tìm thấy nguồn nước. Tiên Nguyên ở đây đậm đặc đến mức hóa thành từng sợi sương mù lượn lờ trong không khí, hít thở một hơi cũng đủ khiến toàn thân sảng khoái, tu vi dường như muốn nhảy vọt.
Lăng Thiên nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác được tắm mình trong thứ năng lượng tinh thuần này. Hắn cảm nhận được Tiên Nguyên trong đan điền mình đang tự động vận chuyển, hấp thu và chuyển hóa Tiên Nguyên từ bên ngoài một cách cuồng bạo. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn cũng khẽ rung động, phát ra một tiếng rồng ngâm nhẹ mà chỉ mình hắn mới nghe thấy, như đang chào đón một vùng đất mới, một khởi đầu mới. Đây chính là Tiên Giới! Nơi mà vô số cường giả Phàm Giới hằng mơ ước được đặt chân tới.
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh. Mặc dù Tiên Nguyên dồi dào, cảnh sắc hùng vĩ, nhưng nơi này lại toát lên vẻ hoang sơ, cổ kính, không hề có dấu hiệu của nhân loại hay các Tiên Tông phồn hoa. Dường như hắn đã được truyền tống đến một vùng đất xa xôi, ít người lui tới của Tiên Giới.
Đột nhiên, một tiếng gầm nhẹ vang lên từ bụi cây gần đó. Một con thú hoang dã với bộ lông màu xanh lam, thân hình uyển chuyển như báo, nhưng lại có đôi cánh mọc ra từ lưng và một chiếc sừng nhỏ trên trán, lao vút ra. Nó không phải là yêu thú thông thường, mà là một Tiên Thú cấp thấp, ánh mắt đỏ ngầu lộ rõ sát khí. Con Tiên Thú này có vẻ như đang ở cấp độ tương đương với Địa Tiên sơ kỳ, đối với Lăng Thiên ở Phàm Giới thì là một tồn tại đáng gờm, nhưng giờ đây, hắn đã không còn là Lăng Thiên của ngày trước.
Lăng Thiên hừ lạnh, không lùi mà tiến. Hắn không muốn gây chú ý nhưng cũng không thể để mình bị tấn công vô cớ. Một quyền nhanh như chớp được tung ra, không sử dụng quá nhiều Tiên Nguyên hay kỹ năng phức tạp, chỉ đơn thuần là sức mạnh thể chất và sự dứt khoát của một cường giả. Nắm đấm mang theo một luồng khí lưu chấn động, trực tiếp xuyên qua phòng ngự của con Tiên Thú. Con thú xanh lam rít lên một tiếng thảm thiết, thân thể to lớn bị đánh bay ngược trở lại, va vào một thân cây cổ thụ rồi bất động. Một đòn chí mạng!
Hắn nhìn con Tiên Thú đã chết, hơi nhíu mày. Sức mạnh của hắn khi được Tiên Nguyên Tiên Giới gia trì dường như còn mạnh hơn hắn tưởng tượng. Điều này không chỉ là do tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh phong Phàm Giới, mà còn bởi huyết mạch Đế Thần Vô Thượng đang thức tỉnh, giúp hắn thích nghi và chuyển hóa Tiên Nguyên một cách hoàn hảo. Hắn cần phải cẩn trọng hơn, không thể để lộ toàn bộ sức mạnh quá sớm.
Lăng Thiên tiếp tục hành trình, xuyên qua khu rừng rậm rạp. Hắn không bay lên cao để tránh bị phát hiện, mà chỉ di chuyển bằng bộ pháp, đồng thời thả ra thần thức dò xét xung quanh. Sau khoảng nửa canh giờ, hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ, không phải của Tiên Thú, mà là của… Tiên Nhân!
Hắn ẩn mình vào một bụi cây cổ thụ, thu liễm toàn bộ khí tức. Từ xa, một nhóm ba người đang đi tới. Họ đều mặc những bộ trường bào màu xanh xám, trên ngực thêu một biểu tượng hình ngọn núi mây mù. Tu vi của ba người này không quá cao, chỉ ở khoảng Địa Tiên trung kỳ và hậu kỳ, nhưng so với bất kỳ cường giả Phàm Giới nào thì họ đều là những tồn tại bá chủ. Rõ ràng, đây là những Tiên Nhân cấp thấp của Tiên Giới.
“Khỉ thật! Lần tuần tra này sao lại xa xôi thế này chứ?” Một nam nhân trẻ tuổi có vẻ mặt cau có càu nhàu. “Mấy ngày liền không tìm thấy một cây Tiên Thảo Tử Vân nào, chắc chắn lại bị đám người của Vô Ảnh Đạo cướp trước rồi!”
“Tiểu Cương, đừng có càm ràm nữa. Tiên Giới rộng lớn như vậy, tài nguyên hữu hạn, tranh giành là chuyện bình thường.” Một nữ nhân trẻ tuổi khác, dung mạo khá thanh tú, khẽ cau mày nói. “Hơn nữa, nơi này là vùng biên giới của Thiên Vân Tông chúng ta, ít Tiên Nhân lui tới, cũng ít tài nguyên quý hiếm. Chắc chắn không có gì đáng giá cả.”
Người còn lại, một nam nhân trung niên trầm ổn hơn, lắc đầu: “Đừng nói nữa, chúng ta đã đi lạc vào Vạn Tiên Cổ Lâm này rồi. Tiên Nguyên tuy nồng đậm, nhưng Tiên Thú cũng hung hãn. Nhanh chóng trở về tông môn báo cáo đi thôi.”
Lăng Thiên nghe được những lời này, trong lòng đã hiểu rõ phần nào. Hắn đang ở Vạn Tiên Cổ Lâm, một vùng biên giới của một Tiên Tông tên là Thiên Vân Tông. Rõ ràng, nơi này không phải là trung tâm Tiên Giới, nhưng ít nhất cũng có thông tin về các thế lực. Đây là một khởi đầu không tệ.
Khi nhóm người Thiên Vân Tông đi ngang qua chỗ Lăng Thiên ẩn nấp, một luồng khí tức kỳ lạ lướt qua họ. Nam nhân trung niên đột nhiên dừng bước, ánh mắt cảnh giác quét qua bụi cây. “Ai?”
Lăng Thiên không ngờ thần thức của đối phương lại nhạy bén đến thế, dù hắn đã thu liễm khí tức gần như hoàn hảo. Hắn biết mình không thể trốn tránh mãi, bèn chậm rãi bước ra khỏi bụi cây. Cả ba Tiên Nhân Thiên Vân Tông lập tức rút Tiên Khí ra, ánh mắt đầy cảnh giác và nghi ngờ.
Họ nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên, rồi ánh mắt dần chuyển sang vẻ khinh miệt. Lăng Thiên không có Tiên Khí, không có pháp bào của bất kỳ tông môn nào, khí tức tuy ẩn giấu nhưng vẫn toát ra một sự “non nớt” của người mới phi thăng. Quan trọng hơn, họ cảm nhận được một loại khí tức “phàm tục” từ hắn, không thuần khiết như Tiên Nhân chân chính.
“Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện ở Vạn Tiên Cổ Lâm này?” Nam nhân trung niên hỏi, giọng điệu lạnh lùng, mang theo uy áp của một Tiên Nhân đối với kẻ yếu hơn.
Lăng Thiên bình tĩnh trả lời: “Tại hạ Lăng Thiên, vừa mới phi thăng đến Tiên Giới. Vô tình lạc vào đây, mong các vị chỉ giáo.”
“Phi thăng?” Tiểu Cương cười khẩy, ánh mắt đầy khinh thường. “Một kẻ phàm nhân vừa phi thăng? Ha, tưởng là có cường giả nào, hóa ra chỉ là một tên nhãi ranh không biết trời cao đất rộng. Ngươi có biết Vạn Tiên Cổ Lâm này nguy hiểm thế nào không?”
Nữ nhân cũng lắc đầu, ánh mắt có chút tiếc nuối: “Kẻ phàm nhân vừa phi thăng mà lạc vào đây, e rằng chưa được bao lâu sẽ bị Tiên Thú ăn thịt. Ngươi không tìm đến Tiên Thành hay Tiên Môn để báo danh, mà lại lang thang ở chốn hoang vu này?”
Nam nhân trung niên nhìn Lăng Thiên một lượt, ánh mắt sắc bén dò xét. Hắn không tin một kẻ vừa phi thăng có thể đi sâu vào đây mà không bị thương. “Ngươi có dấu hiệu của Tiên Mạch nào không? Hay là có bảo vật gì trên người mà kẻ khác chưa từng thấy?” Hắn ngầm ám chỉ rằng Lăng Thiên có thể đã cướp được Tiên Khí hoặc cơ duyên gì đó.
Lăng Thiên thấy thái độ của bọn họ, hiểu rõ sự khinh miệt mà một “phàm nhân phi thăng” phải đối mặt ở Tiên Giới. Hắn chỉ nhẹ nhàng đáp: “Tại hạ không có Tiên Mạch, cũng không có bảo vật gì đặc biệt. Chỉ là may mắn sống sót đến giờ.”
Tiểu Cương nghe vậy liền bật cười lớn: “Ha! Một tên phàm nhân không Tiên Mạch mà dám nói may mắn sống sót ở Tiên Giới? Ngươi biết cái gì gọi là Tiên Mạch không? Không có Tiên Mạch thì mãi mãi chỉ là phế vật, không thể tu luyện chân chính Tiên Đạo!” Hắn bước lên một bước, định giơ tay túm lấy Lăng Thiên để “dạy dỗ”.
Nhưng ngay khi bàn tay hắn còn cách Lăng Thiên một tấc, một luồng áp lực vô hình đột nhiên bao trùm lấy hắn. Tiểu Cương cảm thấy toàn thân cứng đờ, một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ như núi thái sơn đè nén khiến hắn không thể nhúc nhích. Hắn hoảng sợ nhìn Lăng Thiên, thấy đối phương vẫn đứng yên, ánh mắt bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Nam nhân trung niên và nữ nhân kia cũng cảm nhận được luồng áp lực quỷ dị đó. Nó không phải là sức mạnh của Tiên Nguyên thông thường, mà là một thứ gì đó cao cấp hơn, mang theo hơi thở của Thiên Địa. Nữ nhân trẻ tuổi biến sắc, vội vàng kéo Tiểu Cương lùi lại.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Nam nhân trung niên hỏi lại, giọng nói đã mất đi vẻ kiêu ngạo ban đầu, thay vào đó là sự thận trọng sâu sắc.
Lăng Thiên thu lại khí tức, cười nhạt: “Ta đã nói rồi, Lăng Thiên, một kẻ vừa phi thăng. Ta chỉ muốn hỏi đường đến Tiên Thành gần nhất, hoặc một nơi có thể tìm hiểu thêm về Tiên Giới.”
Mặc dù Lăng Thiên đã thu lại áp lực, nhưng ba người vẫn còn sợ hãi. Họ hiểu rằng kẻ trước mắt không đơn giản như vẻ ngoài của một “phàm nhân phi thăng”. Kẻ có thể khiến Địa Tiên trung kỳ như Tiểu Cương không thể nhúc nhích chỉ bằng một ý niệm, chắc chắn không phải là một tồn tại yếu kém. Có lẽ hắn có một loại bảo vật ẩn giấu, hoặc một công pháp đặc biệt nào đó.
Nam nhân trung niên hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. “Phía Đông Bắc, bay thẳng khoảng ba ngày lộ trình, sẽ tới Thiên Vân Thành. Đó là một Tiên Thành nhỏ do Thiên Vân Tông chúng ta quản lý. Ngươi có thể đến đó để tìm hiểu thông tin và đăng ký thân phận Tiên Nhân.” Hắn chỉ đường một cách cung kính hơn rất nhiều.
Lăng Thiên gật đầu: “Đa tạ.” Hắn không nói thêm gì, quay người bước đi, thân ảnh nhanh chóng hòa vào màn sương mù của Vạn Tiên Cổ Lâm. Ba Tiên Nhân Thiên Vân Tông chỉ dám đứng nhìn theo, không dám có bất kỳ hành động nào.
Đến khi Lăng Thiên hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Tiểu Cương mới thở phào một hơi, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. “Hắn… hắn rốt cuộc là ai? Khí tức thật đáng sợ!”
Nam nhân trung niên trầm giọng nói: “Không biết. Nhưng chắc chắn không phải một phàm nhân phi thăng tầm thường. Hắn ẩn giấu thực lực rất sâu. Chúng ta không nên gây sự với loại người này. Kẻ có thể phi thăng từ Phàm Giới lên, không ai là kẻ đơn giản cả, nhưng kẻ có thể khiến ta cảm thấy áp lực như vậy thì lại càng hiếm thấy.” Hắn nhìn về hướng Lăng Thiên biến mất, trong mắt lóe lên vẻ suy tư. “Đi thôi, chúng ta trở về tông môn báo cáo chuyện này. Có lẽ Tiên Giới lại sắp có thêm một nhân vật phi thường rồi.”
Về phần Lăng Thiên, hắn đã bay lên không trung, hướng về phía Đông Bắc mà nam nhân trung niên đã chỉ dẫn. Tiên Giới rộng lớn vô biên, hiểm nguy trùng trùng, nhưng cũng đầy rẫy cơ duyên. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng với huyết mạch Đế Thần Vô Thượng đang chảy trong người, hắn sẽ không bao giờ dừng lại. Thiên Vân Thành, một điểm khởi đầu mới, đang chờ đợi hắn. Từ đây, Lăng Thiên sẽ bắt đầu hành trình “Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai” của mình, từng bước một, để khẳng định vị thế Vô Thượng.