Đế Thần Vô Thượng
Chương 59
Chương 59: Thiên La Môn Khai, Tiên Lộ Khởi Hành
Lăng Thiên rời quán trà, hòa mình vào dòng chảy hối hả của Thành Phong Tiên Thành. Những lời đồn đại về Cổ Di Tích Thiên La Môn vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, càng củng cố quyết tâm của hắn. Tiên Giới không giống Phàm Giới. Nơi đây, sức mạnh là tất cả, và cơ duyên đôi khi còn quan trọng hơn. Thiên La Môn, một di tích thượng cổ đã bị lãng quên hàng vạn năm, giờ đây mở ra, chắc chắn sẽ là một tụ điểm của các cường giả Tiên Giới.
Hắn không vội vã. Thay vào đó, Lăng Thiên dành vài ngày thăm dò Thành Phong Tiên Thành, tìm kiếm thêm thông tin về Thiên La Môn và các thế lực lớn có khả năng sẽ tham gia. Hắn nhận thấy, Tiên Giới rộng lớn hơn hắn tưởng rất nhiều. Thành Phong Tiên Thành chỉ là một thành trấn nhỏ nằm ở biên giới của một Tiên Vực, nhưng đã hùng vĩ và phồn thịnh hơn bất kỳ đế quốc nào ở Phàm Giới. Những Tiên nhân đi lại trên đường, dù chỉ là Địa Tiên cấp thấp, cũng sở hữu khí tức mạnh mẽ hơn cả những cường giả Lục Địa Chân Tiên ở Cửu Thiên Đại Lục.
Trong những ngày này, Lăng Thiên cũng âm thầm điều chỉnh trạng thái của bản thân. Hắn đã đột phá Tiên Nhân cảnh giới, nhưng vẫn chưa hoàn toàn ổn định. Hắn vận chuyển Cửu Chuyển Đế Thần Quyết, hấp thu Tiên Linh Khí nồng đậm của Tiên Giới, từng chút một củng cố Tiên Nguyên trong cơ thể. Đồng thời, hắn cũng nghiên cứu sâu hơn về những công pháp và kỹ năng mà mình đã có được. Huyết mạch của hắn vẫn là một ẩn số, nhưng nó đã mang lại cho hắn một nền tảng vững chắc không ai sánh kịp. Hắn cảm nhận được, mỗi lần hô hấp, mỗi lần Tiên Linh Khí chảy qua kinh mạch, đều có một sự chuyển hóa vi diệu diễn ra sâu bên trong, khiến cho cơ thể hắn ngày càng mạnh mẽ, thuần khiết hơn, và dường như đang dần thức tỉnh một thứ gì đó cổ xưa.
Hắn cũng không quên chuẩn bị những Tiên Đan, Tiên Phù cần thiết. Tiên Giới là một nơi nguy hiểm, và hắn cần mọi lợi thế có thể. Đặc biệt, hắn đã tìm mua được một vài viên Thiên Linh Đan, loại đan dược có thể giúp Tiên nhân hồi phục Tiên Nguyên nhanh chóng trong những tình huống khẩn cấp. Mặc dù với thể chất đặc biệt của mình, Lăng Thiên ít khi rơi vào trạng thái cạn kiệt, nhưng đề phòng vẫn hơn.
Sau ba ngày chuẩn bị kỹ lưỡng, Lăng Thiên quyết định lên đường. Cổ Di Tích Thiên La Môn nằm sâu trong một vùng núi hoang vu cách Thành Phong Tiên Thành khoảng nửa tháng đường. Hắn không chọn những phi hành khí cao cấp mà Tiên nhân thường dùng, mà thích tự mình trải nghiệm cảm giác phi hành giữa Tiên Giới. Hắn muốn tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp hùng vĩ của thế giới này, và cũng là một cách để rèn luyện ý chí, thích nghi với áp lực của Tiên Giới Thiên Đạo.
Lăng Thiên đạp không mà đi, tốc độ của hắn không quá nhanh nhưng lại vô cùng ổn định. Dọc đường, hắn chứng kiến những ngọn núi cao ngất trời, những dòng sông Tiên Linh rực rỡ chảy xiết, những khu rừng Tiên Thụ cổ thụ vươn mình sừng sững, và đôi khi là những quần thể Tiên Thú khổng lồ đang săn mồi. Khí tức của Tiên Giới quả thực khác xa Phàm Giới, mỗi ngọn cỏ, mỗi viên đá đều dường như được thấm nhuần Tiên Linh Khí, mang theo vẻ đẹp và sức sống diệu kỳ.
Thỉnh thoảng, hắn cũng bắt gặp những nhóm Tiên nhân khác đang trên đường đến Thiên La Môn. Họ thường là những đệ tử của các Tiên Tông nhỏ, hoặc những tán tu Tiên Giới. Khi họ nhìn thấy Lăng Thiên một mình phi hành, trên người không có bất kỳ dấu hiệu của tông môn hay gia tộc nào, lại chỉ có tu vi Địa Tiên sơ kỳ, thường lộ ra vẻ khinh thường hoặc hiếu kỳ. Một vài kẻ còn buông lời trêu chọc, cho rằng một Địa Tiên như Lăng Thiên mà dám mộng tưởng Thiên La Môn, thật là không biết tự lượng sức mình.
Lăng Thiên mặc kệ. Hắn đã quen với sự khinh miệt từ khi còn ở Phàm Giới. Hắn chỉ cần tập trung vào mục tiêu của mình. Hắn biết, những kẻ này rồi sẽ phải ngạc nhiên trước thực lực chân chính của hắn.
Nửa tháng sau, một ngọn núi đen sừng sững hiện ra phía chân trời, cao đến mức đỉnh núi khuất sau những tầng mây Tiên Linh dày đặc. Không khí xung quanh ngọn núi tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, xen lẫn chút mùi tanh của máu và sự mục ruỗng của thời gian. Đó chính là Cổ Di Tích Thiên La Môn.
Khi Lăng Thiên đến gần, hắn thấy hàng trăm, thậm chí hàng ngàn Tiên nhân đã tụ tập xung quanh chân núi. Hầu hết đều là Địa Tiên, nhưng cũng có không ít Thiên Tiên, thậm chí là một vài vị Kim Tiên hiếm hoi đang ẩn mình trong đám đông. Họ đến từ khắp nơi, với đủ loại trang phục và khí tức khác nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn nhưng cũng đầy sức sống. Tất cả đều hướng ánh mắt về một khe nứt khổng lồ trên sườn núi, nơi được cho là lối vào Thiên La Môn.
Khe nứt đó rộng khoảng mười trượng, sâu hút, bên trong bị bao phủ bởi một màn sương mù màu xám tro kỳ lạ, ngăn cản mọi ánh nhìn và thần thức thăm dò. Xung quanh khe nứt, có một số Tiên nhân đang cố gắng phá giải một kết giới vô hình, nhưng dường như không có kết quả. Kết giới đó dường như là một phần của di tích, và chỉ khi thời cơ chín muồi, nó mới tự động mở ra.
Lăng Thiên hạ xuống một khoảng đất trống, hòa vào đám đông. Hắn không vội vàng hành động, mà quan sát xung quanh. Hắn cảm nhận được những ánh mắt dò xét, thậm chí là những tia cảnh giác từ các Tiên nhân khác. Nơi đây, không ai là bạn, tất cả đều là đối thủ cạnh tranh cơ duyên.
Một nhóm Tiên nhân trẻ tuổi, ăn mặc lộng lẫy với phù hiệu của một tông môn nào đó, đang cười đùa oang oang. Một trong số đó, một nam tử Thiên Tiên cảnh giới, ánh mắt lướt qua Lăng Thiên, khinh bỉ nói:
“Ha, lại thêm một Địa Tiên con nít dám mơ mộng cơ duyên Thiên La Môn. Không biết tự lượng sức mình, chỉ sợ chưa kịp vào đã thành pháo hôi cho lũ Tiên Thú bên trong.”
Đồng bọn của hắn cười phá lên. Lăng Thiên vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không đáp lời. Hắn đã quá quen với những lời lẽ như vậy. Tuy nhiên, sâu trong ánh mắt hắn, có một tia sắc bén lóe lên. Hắn sẽ để thực lực chứng minh tất cả.
Đúng lúc này, mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội. Khe nứt trên sườn núi bắt đầu phát ra những luồng sáng chói mắt, và màn sương mù xám tro cuộn xoáy mạnh mẽ. Một âm thanh cổ xưa, hùng vĩ như tiếng trống trận từ thời khai thiên lập địa, vang vọng khắp bầu trời.
“Thiên La Môn mở rồi!” Một tiếng reo hò vang lên trong đám đông, phá tan sự tĩnh lặng.
Màn sương mù tan biến, lộ ra một lối đi sâu hun hút, bên trong tối đen như mực, không thể nhìn rõ tận cùng. Một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ và đầy mê hoặc từ bên trong tràn ra, khiến cho không ít Tiên nhân phải rùng mình, nhưng cũng kích thích lòng tham và sự hiếu kỳ của họ đến cực độ.
Không ai bảo ai, hàng trăm Tiên nhân bắt đầu lao vào khe nứt như những con thiêu thân lao vào lửa. Họ biết, những cơ duyên lớn thường đi kèm với hiểm nguy tột cùng. Nhưng để trở thành cường giả, đôi khi phải đánh đổi bằng cả sinh mạng.
Lăng Thiên không vội vàng. Hắn chờ đợi một chút, để những kẻ hăng hái đi trước làm tiên phong. Hắn không muốn mình trở thành người đầu tiên đối mặt với những cạm bẫy tiềm ẩn của di tích cổ xưa. Hắn quan sát từng người Tiên nhân lao vào, cảm nhận những dao động năng lượng từ khe nứt.
Sau khi một lượng lớn Tiên nhân đã đi vào, Lăng Thiên mới khẽ thở ra, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều kẻ thù mạnh hơn, và những bí ẩn sâu sắc hơn. Nhưng hắn không sợ. Hắn mang trong mình huyết mạch Đế Thần Vô Thượng, hắn sẽ không dừng lại ở đây.
Hắn bước chân vào khe nứt, thân ảnh nhanh chóng biến mất trong màn đêm thăm thẳm của Cổ Di Tích Thiên La Môn. Cánh cửa đến với “Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai” đã chính thức mở ra cho hắn. Từ giây phút này, Lăng Thiên sẽ đối mặt với một thế giới hoàn toàn mới, một hành trình đầy thử thách để khẳng định vị thế của mình, từng bước một, trở thành tồn tại Vô Thượng.
Bên trong Thiên La Môn, một luồng không khí ẩm ướt và lạnh lẽo ập đến, kèm theo một mùi hương lạ lẫm, vừa cổ xưa vừa mục nát. Lăng Thiên cảm thấy Tiên Nguyên trong cơ thể mình khẽ dao động, như đang phản ứng với một loại năng lượng đặc biệt nào đó. Hắn biết, đây chính là sự khởi đầu của cuộc phiêu lưu thực sự tại Tiên Giới. Hắn sẽ không phụ lòng mong đợi của chính mình, không phụ lòng huyết mạch mà hắn đang mang.