Đế Thần Vô Thượng
Chương 57
Lăng Thiên rời khỏi Tiên Minh Điện, những lời xì xào bàn tán phía sau hắn như gió thoảng mây bay. Hắn không để tâm, bởi tâm trí hắn giờ đây đã hoàn toàn tập trung vào mục tiêu mới: Hắc Viêm Báo Vương. Nhiệm vụ này không chỉ là một thử thách để kiếm Tiên Tinh, mà còn là một tuyên bố ngầm về sự tồn tại của hắn ở Tiên Giới. Hắn, Lăng Thiên, không phải là một Địa Tiên sơ cấp tầm thường.
Hắn tìm đến một trạm dịch chuyển cổ xưa gần đó, dùng một ít Tiên Tinh để kích hoạt nó. Ánh sáng bạc lấp lánh bao trùm lấy thân ảnh hắn, kéo theo một cảm giác choáng váng nhẹ. Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, Lăng Thiên đã đứng trên một vùng đất xa lạ, bao phủ bởi những ngọn núi hùng vĩ và rừng cây bạt ngàn. Khí tức Tiên Linh ở đây nồng đậm hơn hẳn so với Tiên Minh Thành, nhưng cũng ẩn chứa một vẻ hoang dại, nguyên thủy. Đây chính là vùng biên giới của U Ám Sâm Lâm.
U Ám Sâm Lâm, đúng như tên gọi của nó, là một khu rừng rộng lớn, quanh năm mây mù bao phủ, ánh sáng khó lòng xuyên thấu. Những thân cây cổ thụ cao vút chạm tới tầng mây, tán lá dày đặc rủ xuống như những tấm màn che khổng lồ. Từ xa, Lăng Thiên đã có thể cảm nhận được một luồng khí tức u ám, nặng nề tỏa ra từ sâu bên trong. Đây không phải là nơi mà những Tiên nhân yếu ớt dám đặt chân đến. Ngay cả Tiên nhân cấp Địa Tiên trung cấp hay cao cấp cũng phải hết sức cẩn trọng.
Mặc dù chỉ là Địa Tiên sơ cấp, Lăng Thiên không hề nao núng. Huyết mạch Thần Mạch trong cơ thể hắn không ngừng lưu chuyển, cung cấp cho hắn một nguồn sức mạnh nội tại vượt xa cảnh giới biểu kiến. Thêm vào đó là kinh nghiệm chiến đấu phong phú từ Phàm Giới và các loại công pháp nghịch thiên hắn tu luyện. Hắn biết mình có đủ khả năng để đối phó với Hắc Viêm Báo Vương.
Bước chân vào U Ám Sâm Lâm, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống, không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề hơn. Những tiếng côn trùng kêu rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và đôi khi là tiếng gầm gừ xa xăm của Tiên Thú, tất cả tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Lăng Thiên vận chuyển Tiên Nguyên, bao bọc cơ thể, đồng thời mở rộng Thần Thức ra xung quanh. Thần Thức của hắn mạnh mẽ hơn nhiều so với Tiên nhân cùng cấp, có thể bao phủ một phạm vi rộng lớn, giúp hắn phát hiện sớm những nguy hiểm tiềm tàng.
Chẳng bao lâu sau, một con Tiên Thú cấp thấp lao đến. Đó là một con Phong Lang Tiên Thú, với bộ lông xám tro và đôi mắt xanh lục rực sáng trong bóng tối. Nó gầm gừ, nhe nanh muốn tấn công. Lăng Thiên không lãng phí thời gian, một chưởng nhẹ nhàng vỗ ra. Tiên Nguyên cuộn trào, hóa thành một đạo chưởng ấn màu vàng kim, trực tiếp đánh nát đầu con Phong Lang Tiên Thú. Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ một mảng đất. Lăng Thiên thu lấy nội đan của nó, một viên Tiên Nguyên kết tinh nhỏ bé, không đáng giá nhiều nhưng đủ để chứng minh khả năng thích nghi của hắn.
Hắn tiếp tục tiến sâu vào rừng. Trên đường đi, Lăng Thiên chạm trán thêm vài ba Tiên Thú khác, từ Hổ Báo Tiên Thú đến Phi Xà Tiên Thú. Hắn đều nhanh chóng giải quyết chúng, không để lại bất kỳ dấu vết nào cho thấy sự tồn tại của mình. Mỗi lần ra tay, Lăng Thiên đều cẩn thận điều chỉnh sức mạnh, tránh gây ra động tĩnh quá lớn làm kinh động đến những Tiên Thú mạnh mẽ hơn.
Sau khoảng nửa ngày thâm nhập, Lăng Thiên cảm nhận được một luồng khí tức nóng bỏng, mang theo mùi lưu huỳnh nhẹ, ngày càng nồng đậm. Đây chính là dấu hiệu của Hắc Viêm Báo Vương. Loại khí tức này đặc trưng, âm u nhưng lại ẩn chứa hỏa diễm cuồng bạo, khiến Tiên Thú bình thường phải tránh xa.
Lăng Thiên cẩn thận ẩn mình, di chuyển theo hướng khí tức đó. Hắn đi qua một khe núi hiểm trở, rồi xuyên qua một thung lũng đá cằn cỗi. Cuối cùng, trước mắt hắn hiện ra một hang động lớn, cửa hang bị bao phủ bởi những dây leo khô héo, nhưng từ bên trong, từng luồng hắc khí xen lẫn hỏa diễm vẫn không ngừng bốc ra.
“Hắc Viêm Báo Vương, ngươi ở đây!” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tinh quang.
Hắn không vội xông vào. Thay vào đó, Lăng Thiên vận dụng “Hư Không Ẩn Thân Quyết”, một công pháp ẩn nấp thượng thừa mà hắn vô tình đạt được ở Phàm Giới. Cơ thể hắn hòa vào không gian xung quanh, gần như vô hình. Hắn chậm rãi tiếp cận cửa hang, Thần Thức cẩn thận dò xét bên trong.
Bên trong hang động rộng lớn, một con quái vật khổng lồ đang nằm cuộn tròn, chìm trong giấc ngủ say. Đó chính là Hắc Viêm Báo Vương!
Nó có thân hình của một con báo, nhưng lớn gấp đôi một con voi. Lông nó đen như mực, nhưng lại có những vằn đỏ thẫm như dung nham nóng chảy. Đôi cánh dơi khổng lồ mọc ra từ lưng, phủ đầy vảy đen sắc nhọn. Hai chiếc sừng cong vút như lưỡi kiếm mọc trên đầu, và từ mõm nó, thỉnh thoảng lại phun ra một luồng khói đen mang theo tia lửa. Đặc biệt nhất là đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục, ngay cả khi nhắm nghiền cũng toát ra một khí tức hung tợn. Đây là một Tiên Thú Địa Tiên cao cấp, thậm chí có thể sánh ngang với Địa Tiên đỉnh phong về sức mạnh thể chất và nguyên tố.
Lăng Thiên nheo mắt. Quả nhiên là một đối thủ khó nhằn. Tuy nhiên, hắn đã có kế hoạch.
Hắn không đánh thức nó. Thay vào đó, Lăng Thiên nhẹ nhàng rút ra một thanh Tiên kiếm từ trong giới chỉ. Thanh kiếm không quá cầu kỳ, chỉ là một thanh Tiên kiếm cấp thấp hắn tiện tay mua ở Tiên Minh Thành, nhưng trong tay hắn, nó lại tỏa ra một luồng kiếm ý sắc bén.
“Phá Hư!”
Lăng Thiên khẽ niệm. Tiên Nguyên trong cơ thể hắn bùng nổ, dồn vào thanh Tiên kiếm. Kiếm quang màu vàng kim rực rỡ lóe lên trong bóng tối, mang theo sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi. Hắn không chút do dự, tung ra đòn tấn công mạnh nhất có thể mà không gây ra động tĩnh quá lớn. Mục tiêu là điểm yếu của Tiên Thú: phần cổ họng.
Kiếm quang xé tan không khí, như một tia chớp vàng lao thẳng vào Hắc Viêm Báo Vương. Tốc độ quá nhanh, góc độ quá hiểm độc.
Ngay cả khi đang ngủ, bản năng chiến đấu của Hắc Viêm Báo Vương vẫn vô cùng nhạy bén. Nó đột ngột mở bừng đôi mắt đỏ rực. Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả hang động. Hắc Viêm Báo Vương nhanh chóng lùi lại, đồng thời một luồng hắc diễm cuồng bạo phun ra từ miệng nó, tạo thành một lá chắn lửa đen.
“Ầm!”
Kiếm quang của Lăng Thiên va chạm mạnh với lá chắn hắc diễm. Hắc diễm bùng nổ, nhưng kiếm quang vẫn không suy giảm quá nhiều, xuyên thủng lớp lá chắn, chém thẳng vào cổ họng Hắc Viêm Báo Vương.
“Gừ… aaaaa!”
Hắc Viêm Báo Vương phát ra một tiếng kêu đau đớn thảm thiết. Mặc dù nó đã kịp thời né tránh một phần, nhưng một vết thương sâu vẫn xuất hiện trên cổ họng nó, máu đen phun ra như suối. Hắc diễm quanh thân nó bùng lên dữ dội, thiêu đốt không khí.
“Ngươi là ai! Sao dám đột nhập vào lãnh địa của Báo Vương này!” Hắc Viêm Báo Vương gầm lên, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên, hận ý ngút trời. Nó không thể tin được, một Địa Tiên sơ cấp lại dám ra tay đánh lén nó, còn gây ra vết thương nghiêm trọng như vậy.
Lăng Thiên đứng thẳng người, khuôn mặt bình tĩnh, thanh Tiên kiếm lại được nâng lên. “Kẻ lấy mạng ngươi.”
“Đáng chết! Ngươi sẽ phải trả giá!” Hắc Viêm Báo Vương hoàn toàn nổi giận. Toàn thân nó bùng cháy hắc diễm, nhiệt độ trong hang động tăng vọt. Nó vỗ cánh, thân hình khổng lồ bay lên không trung, lao thẳng về phía Lăng Thiên với tốc độ kinh hoàng. Những móng vuốt sắc nhọn của nó được bao phủ bởi hắc diễm, xé rách không khí.
Lăng Thiên không né tránh. Hắn biết rằng Hắc Viêm Báo Vương là một Tiên Thú dũng mãnh, nếu cứ tiếp tục lẩn tránh sẽ chỉ kéo dài cuộc chiến. Hắn cần phải kết thúc nó thật nhanh.
“Thiên Đạo Kiếm Quyết – Diệt!”
Thanh Tiên kiếm trong tay Lăng Thiên hóa thành một đạo cầu vồng vàng kim, mang theo ý chí hủy diệt. Hắn không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà là những kiếm chiêu đơn giản, trực diện, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của Thiên Đạo. Mỗi nhát kiếm đều nhắm vào những yếu điểm của Hắc Viêm Báo Vương, hoặc là khớp xương, hoặc là huyệt đạo.
Hắc Viêm Báo Vương gầm lên, liên tục phun ra hắc diễm. Những ngọn lửa đen này có thể thiêu đốt Tiên Nguyên, cực kỳ nguy hiểm. Nó còn vung móng vuốt, tạo ra những luồng phong nhận sắc bén như dao cạo, cắt ngang không gian.
Lăng Thiên linh hoạt di chuyển, thân pháp như quỷ mị. Hắn né tránh những đòn tấn công của Hắc Viêm Báo Vương, đồng thời không ngừng phản công.
“Phập!”
Một nhát kiếm của Lăng Thiên chém trúng cánh dơi của Hắc Viêm Báo Vương, để lại một vết rách lớn. Máu đen lại bắn ra.
“Gừ!” Hắc Viêm Báo Vương đau đớn, nhưng sự hung hãn của nó càng tăng lên. Nó biết nếu cứ tiếp tục, nó sẽ thua.
“Hắc Viêm Thiên Hỏa!”
Hắc Viêm Báo Vương phun ra một luồng hắc diễm khổng lồ, tạo thành một quả cầu lửa đen khổng lồ, đường kính hơn chục trượng, mang theo sức mạnh hủy diệt lao thẳng về phía Lăng Thiên. Ngay cả Tiên nhân Địa Tiên đỉnh phong cũng sẽ phải né tránh chiêu này.
Lăng Thiên đứng yên. Hắn không né. Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán. Hắn muốn thử giới hạn của bản thân, và cũng muốn kết thúc trận chiến này một cách dứt khoát.
“Thần Long Quyết – Long Chiến Vu Dã!”
Lăng Thiên gầm nhẹ. Một luồng Long khí cổ xưa bùng nổ từ cơ thể hắn. Hắn tung ra một quyền. Quyền phong vàng kim cuồn cuộn, hóa thành một hư ảnh Chân Long khổng lồ, rồng ngâm cửu thiên, vảy vàng lấp lánh, khí thế bức người, đối đầu trực diện với quả cầu hắc diễm.
“Rầm!!!!”
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chấn động cả U Ám Sâm Lâm. Sóng xung kích cuồng bạo lan tỏa, san phẳng mọi thứ xung quanh. Hắc diễm và Long khí hòa quyện, tạo thành một cơn bão năng lượng hủy diệt.
Lăng Thiên lùi lại vài bước, khóe miệng rỉ máu. Sức mạnh của Hắc Viêm Báo Vương quả nhiên không phải dạng vừa. Nhưng hắn cũng đã thành công.
Khi bụi khói tan đi, Hắc Viêm Báo Vương xuất hiện. Thân hình nó đầy vết thương, hắc diễm quanh thân đã trở nên yếu ớt. Đôi mắt đỏ rực của nó tràn ngập sự kinh hoàng và suy yếu. Nó không thể tin được, một Địa Tiên sơ cấp lại có thể đối đầu trực diện với chiêu mạnh nhất của nó mà chỉ bị thương nhẹ.
“Ngươi… ngươi không phải là Tiên nhân bình thường!” Nó gầm gừ, cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương ở cổ họng và cánh dơi khiến nó không thể bay lên.
“Ngươi đã quá yếu.” Lăng Thiên khẽ nói, hắn lại một lần nữa nâng kiếm.
“Không! Ta không thể chết dưới tay một tên Địa Tiên sơ cấp!” Hắc Viêm Báo Vương tuyệt vọng, nó gầm lên một tiếng cuối cùng, toàn thân bùng cháy hắc diễm, định tự bạo để kéo Lăng Thiên chôn cùng.
Nhưng Lăng Thiên nhanh hơn.
“Phá Hư Kiếm Khí!”
Một luồng kiếm khí sắc bén như tơ, không màu không sắc, xuyên thẳng qua ngọn lửa đen, đâm xuyên qua đầu Hắc Viêm Báo Vương.
“Rầm!”
Thân hình khổng lồ của Hắc Viêm Báo Vương đổ sập xuống đất, bụi bặm bay mù mịt. Ngọn lửa đen trên người nó tắt lịm. Đôi mắt đỏ rực của nó dần mất đi sinh khí, chỉ còn lại sự trống rỗng.
Nó đã chết.
Lăng Thiên thở hắt ra một hơi, thu lại Tiên kiếm. Mặc dù bị thương nhẹ, nhưng chiến thắng này đã khẳng định sức mạnh của hắn. Hắn đi tới, cẩn thận thu lấy nội đan của Hắc Viêm Báo Vương – một viên Tiên Nguyên kết tinh màu đen, to bằng nắm tay, tỏa ra khí tức hỏa diễm cuồng bạo. Đây là một bảo vật đáng giá, đủ để hắn đổi lấy một lượng Tiên Tinh kha khá.
U Ám Sâm Lâm trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn lại mùi máu tươi và dấu vết của một trận chiến kinh hoàng. Lăng Thiên nhìn viên nội đan trong tay, khóe môi khẽ nhếch.
“Hắc Viêm Báo Vương, ngươi chỉ là bước đệm đầu tiên.” Hắn lẩm bẩm.
Trận chiến này, không chỉ giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ, mà còn giúp hắn hiểu rõ hơn về sức mạnh của bản thân ở Tiên Giới. Hắn đã chứng minh rằng, dù là Địa Tiên sơ cấp, hắn vẫn có thể đối đầu và đánh bại Tiên Thú Địa Tiên cao cấp. Con đường Vô Thượng này, hắn sẽ từng bước chinh phục.
Với chiến thắng đầu tiên, Lăng Thiên bắt đầu hành trình khẳng định vị thế của mình trong Tiên Giới. Hắn sẽ không dừng lại ở đây.