Đế Thần Vô Thượng
Chương 52
Chương 52: Đế Thần Chi Uy, Thâm Uyên Bí Mật
Hai con Băng Tinh Tiên Hạc gầm lên, tiếng vang chói tai xé rách không gian băng giá. Chúng vỗ cánh, hàng ngàn mũi băng sắc như kiếm từ hư không ngưng tụ, mang theo khí thế hủy diệt của Thiên Tiên đỉnh phong, cuồng bạo phóng thẳng về phía Lăng Thiên.
Các đệ tử Tiên Môn khác, dù đứng xa, cũng cảm nhận được hàn khí thấu xương, không ít người phải vận công chống đỡ. Trong mắt họ, Lăng Thiên chỉ là một Địa Tiên sơ kỳ, đối mặt với hai Tiên Thú cấp độ này, kết cục chỉ có một: tan xương nát thịt.
Nhưng Lăng Thiên, hắn đứng đó, không lùi nửa bước. Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự ngạo nghễ của kẻ đứng trên vạn vật. “Thiên Tiên đỉnh phong? Cũng chỉ là thế này thôi sao?”
Một tiếng gầm nhẹ phát ra từ cổ họng hắn. Không cần pháp quyết phức tạp, không cần Tiên Khí lộng lẫy. Chỉ thấy một luồng huyết khí cuồn cuộn từ trong cơ thể Lăng Thiên bùng nổ, không phải Tiên Nguyên, mà là một loại năng lượng cổ xưa hơn, bá đạo hơn, mang theo khí tức của Hỗn Độn sơ khai.
Băng Hàn Pháp Tắc của Tiên Giới, vốn có thể đóng băng vạn vật, khi chạm vào luồng huyết khí này, lập tức tan rã như tuyết gặp lửa. Những mũi băng sắc nhọn vỡ vụn giữa không trung, không thể chạm tới thân thể Lăng Thiên dù chỉ một sợi tóc.
Hai con Băng Tinh Tiên Hạc rõ ràng bị chấn động. Chúng chưa từng gặp phải loại năng lượng nào kỳ lạ và cường đại đến vậy. Tiếng gầm của chúng trở nên cuồng nộ hơn, đôi mắt đỏ ngầu, tập trung toàn bộ sức mạnh Tiên Hạc vào một đòn tấn công hợp kích.
Bầu trời trên hồ băng bỗng chốc tối sầm, mây đen cuộn trào, vô số tia sét băng giá giáng xuống, hội tụ thành một luồng sáng xanh biếc khổng lồ, mang theo uy năng Thiên Địa, trực diện đánh về phía Lăng Thiên. Đây là Băng Thần Lôi Bạo, bí thuật của Băng Tinh Tiên Hạc tộc, có thể san bằng một ngọn núi!
Lăng Thiên vẫn đứng im. Hắn không né tránh. Hắn vươn một bàn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. Một vòng xoáy đen kịt bỗng nhiên xuất hiện trên lòng bàn tay hắn, không ngừng thôn phệ ánh sáng xung quanh, tựa như một lỗ đen thu nhỏ.
“Đế Thần Chi Thôn!”
Hắn khẽ quát. Vòng xoáy xoay tròn càng lúc càng nhanh, tạo ra một lực hút kinh khủng. Luồng Băng Thần Lôi Bạo kinh thiên động địa kia, ngay khi chạm vào vòng xoáy, lập tức bị kéo vào, không hề tạo ra tiếng nổ hay chấn động nào đáng kể. Tất cả mọi năng lượng, mọi uy lực, đều biến mất không dấu vết, như thể chưa từng tồn tại.
Các đệ tử Tiên Môn chứng kiến cảnh tượng này đều há hốc mồm, trố mắt kinh hãi. Đây là loại thủ đoạn gì? Hấp thu công kích của Thiên Tiên đỉnh phong, hơn nữa là hợp kích của hai Tiên Thú, mà lại nhẹ nhàng như vậy? Điều này đã vượt quá phạm trù mà họ có thể hiểu biết.
Hai con Băng Tinh Tiên Hạc cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu sắc. Linh hồn chúng run rẩy, bản năng cho chúng biết, kẻ trước mặt không phải Tiên Nhân bình thường, mà là một tồn tại kinh khủng, vượt xa tưởng tượng của chúng.
Chúng muốn chạy trốn, nhưng đã quá muộn. Lăng Thiên sau khi hấp thu Băng Thần Lôi Bạo, khí thế càng tăng vọt. Hắn bước một bước nhẹ nhàng, thân ảnh lập tức biến mất, xuất hiện ngay trước mặt một con Tiên Hạc. Một quyền đơn giản, không chút hoa mỹ, mang theo lực lượng Hỗn Độn bá đạo, trực tiếp đánh vào đầu nó.
“Rầm!”
Đầu con Băng Tinh Tiên Hạc nổ tung, máu tươi và óc trắng bắn tung tóe. Thân thể khổng lồ của nó rơi thẳng xuống hồ băng, tạo thành một tiếng động lớn, băng vỡ vụn.
Con Tiên Hạc còn lại sợ hãi đến mức lông tơ dựng đứng. Nó điên cuồng vỗ cánh, muốn thoát khỏi nơi này. Nhưng Lăng Thiên đã không cho nó cơ hội. Hắn lại bước một bước, xuất hiện phía trên con Hạc. Lần này, hắn không dùng quyền, mà là một chưởng vỗ xuống.
“Phá!”
Lực lượng cuồng bạo từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đánh trúng lưng con Hạc. Xương cốt nó gãy vụn, Tiên Thú nội đan vỡ nát. Nó kêu thảm một tiếng, thân thể khổng lồ cũng rơi xuống hồ băng, nhuộm đỏ một mảng nước hồ.
Cả quá trình diễn ra chỉ trong chớp mắt. Từ khi Lăng Thiên ra tay đến khi hai con Băng Tinh Tiên Hạc tử vong, tổng cộng không quá mười hơi thở. Các đệ tử Tiên Môn xung quanh còn chưa kịp phản ứng, mọi thứ đã kết thúc.
Họ nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên, ánh mắt không còn là khinh thường, mà là sự sợ hãi tột độ. Địa Tiên sơ kỳ, một chiêu diệt hai Tiên Thú Thiên Tiên đỉnh phong? Đây là chuyện hoang đường gì vậy? Người này rốt cuộc là ai?
Lăng Thiên không để ý đến ánh mắt của bọn họ. Hắn thu hồi khí thế, ánh mắt một lần nữa chuyển xuống đáy hồ. Thứ hắn quan tâm, không phải là xác của hai con Tiên Hạc hay Huyền Băng Tiên Liên, mà là nguồn năng lượng cổ xưa đang phát ra từ sâu bên dưới.
Hắn biết, Huyền Băng Tiên Liên chỉ là sản phẩm phụ được nuôi dưỡng bởi nguồn năng lượng đó. Giá trị thực sự của Vạn Dược Cốc này, nằm ở bí mật dưới đáy hồ.
Lăng Thiên không chút do dự, thân ảnh như một mũi tên, lao thẳng xuống hồ băng. Hàn khí cực độ từ đáy hồ dâng lên, thậm chí còn mạnh hơn cả sức mạnh của Băng Tinh Tiên Hạc, nhưng đối với Lăng Thiên, nó không khác gì gió thoảng mây bay.
Các đệ tử Tiên Môn nhìn thấy hành động của Lăng Thiên, nhất thời xôn xao. “Hắn… hắn muốn làm gì? Lại dám xuống đáy hồ?”
“Dưới đó có gì? Chẳng lẽ còn có bảo vật quý giá hơn Huyền Băng Tiên Liên?”
“Kẻ này quá mức điên cuồng! Cả hai con Băng Tinh Tiên Hạc đều bảo vệ nơi đó, chắc chắn có đại bí mật!”
Sự tham lam và sợ hãi đan xen trong lòng họ. Một số người muốn lao xuống theo, nhưng nhớ lại cảnh Lăng Thiên một quyền đánh chết Tiên Hạc, sự sợ hãi lại chế ngự lý trí.
Lăng Thiên lặn xuống, càng lúc càng sâu. Ánh sáng càng lúc càng yếu, cuối cùng chìm vào bóng tối thăm thẳm. Nhiệt độ xung quanh giảm đến mức đáng sợ, ngay cả Tiên Nguyên cũng có dấu hiệu bị đóng băng. Nhưng Lăng Thiên vẫn ung dung tự tại, huyết mạch Đế Thần trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, xua tan mọi hàn khí, đồng thời hấp thu một phần tinh túy Băng thuộc tính trong hồ, củng cố thân thể.
Khoảng cách hàng ngàn trượng, Lăng Thiên dễ dàng vượt qua. Cuối cùng, hắn chạm tới đáy hồ. Nơi đây không phải là bùn đất thông thường, mà là một tầng nham thạch cổ xưa, đen kịt, cứng rắn như Tiên Khí.
Nguồn năng lượng cổ xưa mà hắn cảm nhận được, giờ đây đã trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó không phải là Tiên Nguyên, cũng không phải Thần Lực, mà là một loại khí tức hỗn độn, nguyên thủy, tựa như hơi thở của vũ trụ thuở sơ khai.
Lăng Thiên nhìn về phía trước. Ở trung tâm đáy hồ, có một khe nứt khổng lồ trên nham thạch, từ đó phát ra luồng ánh sáng xanh lam nhạt, lập lòe, huyền ảo. Bên trong khe nứt, không phải là nước hồ, mà là một không gian độc lập, được bao phủ bởi một loại kết giới vô hình.
Hắn tiến lại gần, chạm tay vào kết giới. Một lực phản chấn mạnh mẽ truyền đến, nhưng không đủ để làm Lăng Thiên lung lay. Hắn cảm nhận được trên kết giới này có dấu ấn của Pháp Tắc, nhưng không phải Pháp Tắc Tiên Giới, mà là một loại Pháp Tắc cổ xưa hơn, đã bị thời gian bào mòn.
“Đây là… phong ấn sao?” Lăng Thiên lẩm bẩm. “Phong ấn này không hoàn chỉnh, có lẽ đã bị suy yếu qua hàng triệu năm.”
Ánh mắt hắn lóe lên tinh quang. Hắn có thể cảm nhận được sự cộng hưởng giữa nguồn năng lượng bên trong phong ấn và huyết mạch Đế Thần của mình. Đây không chỉ là một bảo vật, mà có thể là một cơ duyên lớn, liên quan đến chân lý của Tiên Giới, thậm chí là Thần Giới.
Hắn hít sâu một hơi, vận chuyển “Đế Thần Vô Thượng Quyết”. Toàn thân hắn phát ra ánh sáng vàng kim nhạt, một luồng khí tức bá đạo ngập trời bùng nổ. Hắn không dùng sức mạnh bạo lực để phá vỡ, mà dùng Hỗn Độn Pháp Tắc của mình để phân tích và dung hợp với kết giới phong ấn.
Chỉ trong chốc lát, vết nứt trên phong ấn bắt đầu xuất hiện. Lăng Thiên không ngừng gia tăng lực lượng, từng chút từng chút một, phá giải đi những Pháp Tắc cổ xưa. Quá trình này không nhanh, nhưng lại vô cùng vững chắc. Hắn đang phá vỡ một thứ đã tồn tại hàng vạn, thậm chí hàng triệu năm.
Khi vết nứt đủ lớn, Lăng Thiên không chút do dự, bước thẳng vào bên trong. Một cảm giác kỳ lạ ập đến. Không gian bên trong phong ấn không hề có nước, mà là một thế giới nhỏ bé độc lập, được tạo thành từ một loại tinh thể băng màu xanh lam trong suốt.
Ở trung tâm thế giới tinh thể này, có một tảng đá khổng lồ lơ lửng, phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ. Trên tảng đá, có một giọt chất lỏng màu vàng kim óng ánh, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, tỏa ra khí tức Hỗn Độn nguyên thủy, mạnh mẽ đến mức khiến Lăng Thiên cũng phải chấn động.
“Đây là… Tinh Hạch của một vị diện cổ xưa? Hay là… một giọt Tiên Thần Chi Huyết đã trải qua hàng vạn năm ngưng tụ?” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt không thể rời khỏi giọt chất lỏng kia. Hắn có thể cảm nhận được, chỉ cần hấp thu giọt chất lỏng này, tu vi của hắn không chỉ tăng vọt, mà huyết mạch Đế Thần của hắn cũng sẽ được thức tỉnh mạnh mẽ hơn nữa.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị vươn tay ra, giọt chất lỏng màu vàng kim kia bỗng nhiên rung động, rồi từ từ bay lên, lơ lửng trước mặt Lăng Thiên. Một luồng ý niệm cổ xưa, già nua và uy nghiêm, truyền thẳng vào tâm trí hắn.
“Ngươi… là người được chọn? Huyết mạch này… không ngờ vẫn còn tồn tại…”
Lăng Thiên ngẩn người. Giọt chất lỏng này, không ngờ lại có ý thức! Hắn trầm giọng nói: “Ngươi là ai? Thứ này là gì?”
Ý niệm cổ xưa kia tiếp tục truyền đến: “Ta là tàn hồn của Thiên Nguyên Cổ Đế. Thứ này… là tinh hoa của một kỷ nguyên cũ, được ta phong ấn lại để chờ đợi người có duyên. Huyết mạch của ngươi… phù hợp với nó. Ngươi… có muốn kế thừa tất cả của ta?”
Thiên Nguyên Cổ Đế! Một cái tên xa lạ, nhưng lại mang theo khí tức của sự vĩ đại và tang thương. Lăng Thiên hiểu, hắn đã chạm đến một bí mật động trời của Tiên Giới, thậm chí là cả vũ trụ.
Hắn nhìn giọt chất lỏng vàng kim lấp lánh, trong lòng dâng lên sự kích động. Đây chính là cơ duyên mà hắn đang tìm kiếm, là bước đệm để hắn tiến xa hơn trên con đường Đế Thần Vô Thượng!
Một nụ cười tự tin hiện lên trên môi Lăng Thiên. “Kế thừa? Ta không cần kế thừa ai. Ta chỉ cần mượn lực lượng để kiến tạo con đường của chính mình. Nếu ngươi nguyện ý giúp ta, ta sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngươi.”
Ý niệm cổ xưa kia im lặng một lát, rồi phát ra một tiếng cười khẽ, đầy vẻ tán thưởng. “Tốt! Khí phách này! Quả nhiên là huyết mạch đó! Vậy thì, hãy dung hợp nó đi, để Vô Thượng chi lộ của ngươi được khai mở!”
Giọt chất lỏng vàng kim lập tức hóa thành một luồng sáng chói mắt, lao thẳng vào giữa trán Lăng Thiên, dung nhập vào cơ thể hắn.
Một luồng năng lượng khổng lồ, nguyên thủy và tinh thuần đến mức không thể tưởng tượng nổi, lập tức tràn ngập toàn thân Lăng Thiên. Kinh mạch hắn giãn nở, xương cốt hắn kêu răng rắc, linh hồn hắn như được gột rửa. Huyết mạch Đế Thần trong cơ thể hắn như gặp được nguồn nước, lập tức sôi trào, phát ra ánh sáng chói lọi.
Địa Tiên sơ kỳ, Địa Tiên trung kỳ, Địa Tiên hậu kỳ… tu vi của Lăng Thiên không ngừng tăng vọt, phá vỡ từng cảnh giới một, tốc độ nhanh đến mức kinh người. Hắn cảm nhận được sức mạnh Tiên Giới đang bị đè nén trong cơ thể, giờ đây được giải phóng hoàn toàn, đồng thời dung hợp với lực lượng Hỗn Độn nguyên thủy.
Mục tiêu của hắn không chỉ là Tiên Giới. Mục tiêu của hắn là vượt qua mọi giới hạn, trở thành Đế Thần Vô Thượng, người kiến tạo trật tự mới. Và giọt tinh hoa của Thiên Nguyên Cổ Đế này, chính là bước đầu tiên để hắn hiện thực hóa điều đó!
Vạn Dược Cốc, Tiên Giới, quả nhiên không làm hắn thất vọng. Thử thách của Đế Thần Vô Thượng, mới chỉ bắt đầu mà thôi!