Đế Thần Vô Thượng
Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:55:52 | Lượt xem: 5

Chương 51: Vạn Dược Cốc – Thử Thách Tiên Giới

Dứt lời, các đệ tử Hạo Thiên Tiên Tông không chút chần chừ, hóa thành từng đạo quang ảnh, lao vút vào màn sương mù xanh lục đang cuồn cuộn trước mắt. Lăng Thiên hít sâu một hơi, cảm nhận luồng Tiên Nguyên trong cơ thể vận chuyển, đôi mắt sắc bén quét qua những đệ tử đang hưng phấn nhưng cũng đầy thận trọng kia. Hắn biết, đây không phải là một cuộc dạo chơi, mà là một cuộc chiến sinh tồn thực sự.

Khi bước chân vào Vạn Dược Cốc, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn khác biệt so với tưởng tượng. Màn sương mù xanh lục không tan mà còn dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn chỉ còn vài trượng. Không khí ẩm ướt, nặng nề, mang theo một mùi hương kỳ lạ, vừa thơm ngát của Tiên Dược, vừa tanh tưởi của bùn đất và một thứ gì đó mục nát, nguy hiểm. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua tầng sương, tạo nên một không gian mờ ảo, ma mị.

Lăng Thiên không vội vã. Hắn vận chuyển Thần Mạch, cảm nhận từng luồng năng lượng xung quanh. Thần Mạch cổ xưa của hắn không chỉ mang lại sức mạnh mà còn tăng cường giác quan đến mức phi phàm, giúp hắn cảm nhận được những dao động Tiên Nguyên nhỏ nhất, những nguy hiểm tiềm ẩn mà người thường khó lòng phát hiện. Hắn có thể mơ hồ thấy những cái cây cổ thụ vươn mình lên cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong và những loại nấm phát sáng kỳ dị. Tiên khí nồng đậm đến mức hóa lỏng, tạo thành những giọt sương lấp lánh trên tán lá.

“Cẩn thận!” Lăng Thiên bất chợt lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đủ sức vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ngay lập tức, một vài đệ tử đi trước giật mình quay lại.

Chỉ thấy, từ trong màn sương mù dày đặc, một bóng đen khổng lồ bất ngờ lao ra. Đó là một con Mê Vụ Yêu Lang, toàn thân được bao phủ bởi lớp lông màu xanh xám hòa lẫn vào sương mù, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu. Nó há cái miệng rộng ngoác, lộ ra hàm răng sắc nhọn như dao găm, phun ra một luồng độc vụ màu xanh nhạt về phía một nhóm đệ tử đang loay hoay tìm kiếm Tiên Dược.

Tiếng hét kinh hãi vang lên. Ba đệ tử Địa Tiên cảnh không kịp phản ứng, bị độc vụ bao phủ. Cơ thể họ nhanh chóng bị ăn mòn, hóa thành vũng máu thịt. Những người còn lại kinh hoàng lùi lại, bắt đầu hoảng loạn.

Con Mê Vụ Yêu Lang gầm gừ, thân hình linh hoạt như một bóng ma, chuẩn bị lao vào tấn công tiếp. Nhưng trước khi nó kịp hành động, một đạo kiếm khí màu vàng kim rực rỡ xé toang màn sương, mang theo uy năng khủng khiếp, chém thẳng vào đầu nó.

Phập!

Đầu con Mê Vụ Yêu Lang bị chém đứt lìa, lăn lông lốc xuống đất, máu tươi phun ra như suối, nhanh chóng bị màn sương xanh lục nuốt chửng. Tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt.

Lăng Thiên thu lại kiếm, thân hình hắn đứng thẳng tắp, ánh mắt lạnh lùng quét qua xác con yêu lang. Đạo kiếm vừa rồi chính là hắn ra tay. Hắn không thể để đồng môn chết hết, ít nhất là lúc này, vì hắn cần họ để thu hút sự chú ý của những nguy hiểm khác.

Các đệ tử còn sống sót nhìn Lăng Thiên với ánh mắt kinh ngạc. Một số người vừa rồi còn coi thường hắn là kẻ mới phi thăng, giờ đây lại lộ rõ vẻ sợ hãi và kính nể. Năng lực chiến đấu của Lăng Thiên quá mạnh mẽ, hoàn toàn vượt xa cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ của hắn.

“Vạn Dược Cốc không phải là nơi để các ngươi thư giãn. Mỗi bước đi đều phải cẩn trọng!” Lăng Thiên lạnh giọng nhắc nhở. “Độc vụ ở đây có thể ăn mòn cả Tiên Nguyên, đừng tùy tiện tiếp xúc. Tiên Thú trong cốc cũng có khả năng ẩn mình đặc biệt.”

Một đệ tử Thiên Tiên trung kỳ tên là Trần Hạo, vẻ mặt cau có. Hắn là một trong những kẻ vẫn còn giữ thái độ khinh thường Lăng Thiên, cho rằng hắn chỉ là kẻ may mắn. “Hừ, ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám ra lệnh cho bọn ta? Một tên Địa Tiên mới phi thăng mà thôi! Vừa rồi chỉ là may mắn!”

Lăng Thiên liếc Trần Hạo một cái, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Nếu ngươi muốn thử vận may, ta không ngăn cản. Nhưng đừng trách ta không nhắc nhở.”

Hắn không thèm để ý đến Trần Hạo nữa, quay người tiếp tục tiến sâu vào Vạn Dược Cốc. Hắn tin rằng, Trần Hạo sẽ sớm hiểu được sự tàn khốc của Tiên Giới.

Lăng Thiên chậm rãi tiến bước, đôi mắt không ngừng quan sát. Thần Mạch trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, giúp hắn thanh lọc không khí xung quanh, miễn nhiễm với độc vụ nhàn nhạt trong sương. Hắn cảm nhận được hàng trăm loại Tiên Dược đang ẩn mình trong những bụi cây, dưới những tảng đá rêu phong. Nhưng hắn biết, những Tiên Dược càng quý hiếm, càng có Tiên Thú mạnh mẽ canh giữ.

Sau khi đi thêm khoảng nửa canh giờ, Lăng Thiên dừng lại trước một vách đá ẩm ướt. Trên vách đá, một loại Tiên Dược phát ra ánh sáng màu xanh ngọc bích nhàn nhạt, hình dáng như một chiếc lá sen nhỏ, đang hấp thụ tinh hoa của đất trời. Đó là “Thanh Linh Tuyệt Diệp”, một loại Tiên Dược quý giá có thể giúp Địa Tiên đột phá lên Thiên Tiên, hoặc củng cố căn cơ cho Thiên Tiên.

Nhưng ngay bên dưới Thanh Linh Tuyệt Diệp, một con Thủy Mộc Tiên Xà đang cuộn mình, thân hình to bằng cánh tay người lớn, màu sắc hòa lẫn với rêu phong, đôi mắt vàng kim lấp lánh cảnh giác. Đây là một con Tiên Thú Địa Tiên đỉnh phong, cực kỳ khó đối phó trong môi trường ẩm ướt này.

Lăng Thiên không vội hành động. Hắn vận dụng “Huyễn Ảnh Bộ”, thân pháp nhanh nhẹn như gió, lướt qua bụi cây, vòng ra phía sau con Thủy Mộc Tiên Xà. Con rắn cực kỳ nhạy bén, ngay lập tức cảm nhận được sự hiện diện của hắn, quay phắt đầu lại, cái miệng há to, phun ra một cột nước độc xanh ngắt.

Lăng Thiên đã dự đoán trước. Hắn lách mình sang bên, tránh thoát đòn tấn công. Cột nước độc bắn vào vách đá, khiến đá hóa thành tro bụi. Cùng lúc đó, hắn rút kiếm ra, Tiên Nguyên cuồn cuộn rót vào, lưỡi kiếm phát ra tiếng ngân rung.
“Thiên Phong Trảm!”

Một đạo kiếm khí bén nhọn như cơn gió lốc, mang theo uy lực xé rách không gian, chém thẳng vào điểm yếu của con Thủy Mộc Tiên Xà – chính giữa đầu nó. Con rắn thậm chí không kịp rít lên một tiếng, đã bị chém đôi, máu tươi nhuộm đỏ vách đá.

Lăng Thiên không chút do dự, nhanh chóng hái lấy Thanh Linh Tuyệt Diệp, cẩn thận đặt vào trong nhẫn trữ vật. Hắn biết, trong Tiên Giới, tài nguyên là tất cả. Có tài nguyên mới có thể tu luyện nhanh chóng, mới có thể đứng vững.

Sau khi thu hoạch, Lăng Thiên tiếp tục tiến về phía trước. Hắn không tham lam, chỉ chọn những Tiên Dược mà hắn cảm thấy phù hợp hoặc cần thiết. Hắn cũng tránh xa những khu vực có dao động năng lượng quá mạnh, vì hắn biết đó là nơi có Tiên Thú cấp độ cao hơn ẩn mình, hoặc thậm chí là những trận pháp cổ xưa nguy hiểm.

Trong quá trình di chuyển, hắn gặp lại một vài đệ tử khác. Họ đều trông khá chật vật, có người bị thương, có người chỉ thu hoạch được vài loại Tiên Dược cấp thấp. Khi họ nhìn thấy Lăng Thiên không chút sứt mẻ, lại còn có vẻ ung dung, trong mắt họ lộ rõ sự ghen tỵ và kinh ngạc.

Đột nhiên, Lăng Thiên cảm nhận được một luồng dao động năng lượng khác thường từ sâu trong Vạn Dược Cốc. Nó không phải là Tiên Nguyên thuần túy, cũng không phải là yêu khí của Tiên Thú, mà là một loại năng lượng cổ xưa, mang theo một chút khí tức hoang vu, như đến từ thời đại Hồng Hoang.

Hắn lập tức cảnh giác, bước chân chậm lại. Thần Mạch trong cơ thể hắn bắt đầu rung động nhẹ, như đang phản ứng với luồng năng lượng kia. Cảm giác này quen thuộc đến lạ, như thể nó có liên quan đến huyết mạch của hắn.

Lăng Thiên quyết định đi theo luồng năng lượng đó. Hắn biết, những bí mật lớn thường ẩn chứa những cơ duyên lớn, cũng như những nguy hiểm tột cùng. Hắn đã đi một con đường khác biệt, không thể đi theo lối mòn của người khác.

Càng tiến sâu, màn sương mù càng trở nên đặc quánh, thậm chí còn có màu xanh đậm hơn, mang theo một áp lực vô hình. Tiên Thú xuất hiện càng lúc càng mạnh, có những con đã đạt đến cảnh giới Thiên Tiên sơ kỳ. Nhưng với Thần Mạch và kiếm pháp của Lăng Thiên, hắn vẫn có thể đối phó dễ dàng.

Cuối cùng, hắn đến một khu vực trống trải, nơi sương mù dường như bị một lực lượng vô hình đẩy ra, tạo thành một không gian khá rõ ràng. Tại trung tâm khu vực này, có một cái hồ nhỏ, nước trong hồ xanh biếc như ngọc, phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo. Trên mặt hồ, một đóa sen khổng lồ đang nở rộ, mỗi cánh sen đều to bằng cả bàn tay, màu trắng tinh khiết, tỏa ra mùi hương thanh nhã đến mê hoặc. Đó chính là “Huyền Băng Tiên Liên”, một loại Tiên Dược cực phẩm có thể giúp Tiên Nhân đột phá cảnh giới Tiên Vương!

Nhưng xung quanh Huyền Băng Tiên Liên, không chỉ có hai con Băng Tinh Tiên Hạc, Tiên Thú Thiên Tiên đỉnh phong đang gác giữ, mà còn có một nhóm đệ tử Hạo Thiên Tiên Tông đang đối đầu với chúng, trong đó có cả Trần Hạo. Vẻ mặt của họ đều tái nhợt, Tiên Nguyên tiêu hao nghiêm trọng, rõ ràng đã giao chiến một hồi lâu.

“Lăng Thiên!” Trần Hạo nhìn thấy hắn, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhưng sau đó lại nhanh chóng chuyển sang vẻ cảnh giác và ghen tỵ. “Ngươi… ngươi cũng đến đây?”

Lăng Thiên không trả lời, ánh mắt hắn không đặt trên Huyền Băng Tiên Liên hay Băng Tinh Tiên Hạc, mà là dưới đáy hồ. Hắn mơ hồ cảm nhận được luồng năng lượng cổ xưa kia đang phát ra từ đó, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Có vẻ như, Huyền Băng Tiên Liên chỉ là vật bề mặt, thứ quý giá thực sự đang ẩn sâu bên dưới.

Trong khi các đệ tử khác còn đang lưỡng lự, hai con Băng Tinh Tiên Hạc đã phát hiện ra Lăng Thiên, lập tức gầm lên giận dữ, vỗ cánh lao về phía hắn. Sức mạnh của Thiên Tiên đỉnh phong bùng nổ, không khí xung quanh đóng băng, tạo thành những mũi băng sắc nhọn lao tới.

Lăng Thiên nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo hiện lên. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến thực sự. Vạn Dược Cốc, Tiên Giới, quả nhiên không làm hắn thất vọng. Thử thách của Đế Thần Vô Thượng, mới chỉ bắt đầu mà thôi!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8