Đế Thần Vô Thượng
Chương 50
Chương 50: Vạn Dược Cốc, Tiên Giới Sơ Thám
Ba ngày trôi qua như chớp mắt trong cõi Tiên Giới rộng lớn. Trong động phủ của mình, Lăng Thiên đã hoàn tất mọi công tác chuẩn bị. Hắn không luyện chế thêm đan dược hay rèn luyện pháp bảo mới, mà chỉ tập trung vào việc củng cố tu vi vừa đột phá, hấp thu triệt để linh khí Tiên Giới, và tinh luyện Tiên Nguyên trong cơ thể. Nhờ có Thần Mạch Vô Thượng, mỗi lần hắn vận chuyển công pháp, tốc độ hấp thu Tiên Khí nhanh gấp hàng chục lần so với Tiên Nhân bình thường, đồng thời Tiên Nguyên được chuyển hóa cũng tinh thuần và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Hắn biết, trong Tiên Giới, tu vi chỉ là một phần, nội tình và sức mạnh tiềm ẩn mới là thứ quyết định sống còn.
Đứng dậy khỏi bồ đoàn, một luồng khí tức thanh thoát, mạnh mẽ cuộn trào quanh thân Lăng Thiên. Hắn đã đạt đến Tiên Nhân Cảnh hậu kỳ, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá lên Thiên Tiên. Tuy nhiên, Lăng Thiên không vội vàng. Việc đột phá quá nhanh có thể khiến căn cơ không vững. Vạn Dược Cốc lần này chính là cơ hội để hắn mài giũa bản thân, tìm kiếm cơ duyên để đặt nền móng vững chắc cho con đường tu luyện sau này.
Hắn khoác lên mình một bộ Tiên bào màu xanh thẫm, không hoa văn cầu kỳ nhưng lại toát lên vẻ cổ điển, trầm ổn. Thanh kiếm Tiên khí vô danh đã theo hắn từ phàm giới được đeo bên hông. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa sự bình tĩnh tuyệt đối, nhưng cũng lấp lánh ý chí kiên định.
Đúng giờ Tỵ, Lăng Thiên rời khỏi động phủ, bay về phía quảng trường trung tâm của Thanh Huyền Tiên Tông – nơi tập trung của đội thám hiểm Vạn Dược Cốc. Khi đến nơi, quảng trường đã chật kín người. Hàng trăm Tiên Nhân trẻ tuổi, từ Địa Tiên đến Thiên Tiên, tụ tập lại, khí thế ngút trời. Có người cưỡi Tiên Thú hình dạng kỳ dị, có người lấp lánh Tiên quang, có người mang theo pháp bảo lấp lánh, tất cả đều toát ra vẻ kiêu ngạo và tự tin của những thiên tài Tiên Giới.
Ở trung tâm quảng trường, một con Tiên Chu khổng lồ, được chế tạo từ loại gỗ Tiên mộc quý hiếm, đang lẳng lặng trôi nổi trên không trung. Tiên Chu này dài trăm trượng, rộng mấy chục trượng, thân thuyền khắc đầy phù văn cổ xưa, tỏa ra Tiên quang rực rỡ, hiển nhiên là một món phi hành Tiên khí cực phẩm. Xung quanh Tiên Chu, vài vị trưởng lão của Thanh Huyền Tiên Tông đang đứng giám sát, khí tức hùng hậu bao trùm toàn bộ quảng trường, khiến không ai dám làm càn.
Ánh mắt Lăng Thiên lướt qua đám đông, nhanh chóng tìm thấy một bóng người quen thuộc. Trần Phong, kẻ đã từng khiêu khích hắn, đang đứng giữa một nhóm đệ tử vây quanh, vẻ mặt hất hàm, ánh mắt đầy tự mãn. Hắn ta đã đột phá đến Thiên Tiên sơ kỳ, Tiên Nguyên trong cơ thể cuồn cuộn, hiển nhiên là đã có được cơ duyên không nhỏ trong ba năm qua. Thấy Lăng Thiên xuất hiện, Trần Phong nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Bên cạnh hắn ta là một nữ tử xinh đẹp, y phục lộng lẫy, tu vi cũng đã đạt đến Thiên Tiên, vẻ mặt kiêu kỳ, liếc nhìn Lăng Thiên một cái rồi hừ lạnh.
“Ồ, xem ai kìa. Không phải là Lăng huynh đệ hay sao? Ba năm không gặp, khí tức có vẻ mạnh hơn một chút, nhưng vẫn chỉ là Tiên Nhân Cảnh. Ta cứ tưởng ngươi đã bỏ cuộc, không dám đến Vạn Dược Cốc rồi chứ,” Trần Phong cất tiếng, giọng điệu châm chọc, cố ý nói lớn để mọi người xung quanh đều nghe thấy.
Một vài Tiên Nhân khác nghe vậy liền quay sang nhìn Lăng Thiên với ánh mắt tò mò. Trong Tiên Giới, Địa Tiên chỉ là cấp độ thấp nhất, Tiên Nhân Cảnh (tức là Địa Tiên hậu kỳ) tuy không tệ, nhưng so với Thiên Tiên Cảnh của Trần Phong thì rõ ràng kém hơn một bậc. Đối với một sự kiện quan trọng như Vạn Dược Cốc, nơi tập trung nhiều Tiên dược quý hiếm, đa số người đến đều là Thiên Tiên hoặc thậm chí là Kim Tiên cấp thấp.
Lăng Thiên vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không chút gợn sóng. Hắn chỉ liếc nhìn Trần Phong một cái, ánh mắt lạnh nhạt như nhìn một kẻ hề. Hắn không đáp lời, mà trực tiếp đi về phía Tiên Chu, tìm một góc khuất để đứng. Thái độ ngó lơ này của Lăng Thiên càng khiến Trần Phong tức giận, nhưng trước mặt các trưởng lão và đông đảo đồng môn, hắn ta không tiện phát tác.
“Hừ, cái loại phế vật này chỉ biết giả vờ trầm ổn. Để xem vào Vạn Dược Cốc rồi ngươi còn kiêu ngạo được bao lâu!” Trần Phong nghiến răng lẩm bẩm. Nữ tử bên cạnh hắn ta, tên là Liễu Thanh Nhi, cũng khinh khỉnh nói: “Loại người như vậy, không đáng để Trần huynh bận tâm. Vạn Dược Cốc đâu phải là nơi để phế vật tìm kiếm cơ duyên?”
Cùng lúc đó, một nhóm Tiên Nhân khác cũng tiến đến. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, thân hình cao lớn, khí chất bất phàm, tu vi đã đạt đến Thiên Tiên đỉnh phong. Hắn là Tống Vô Cực, đệ tử hạch tâm của Thanh Huyền Tiên Tông, cũng là một trong những thiên tài được kỳ vọng nhất trong chuyến đi Vạn Dược Cốc lần này. Bên cạnh hắn ta là một nữ tử yểu điệu, dung mạo tuyệt mỹ, khí chất thanh cao thoát tục, tu vi Thiên Tiên trung kỳ, tên là Mộ Dung Tuyết. Nàng ta là Tiên Nữ nổi tiếng của Thanh Huyền Tiên Tông, được vô số đệ tử ái mộ. Ánh mắt Mộ Dung Tuyết vô tình lướt qua Lăng Thiên, dừng lại giây lát, lộ vẻ ngạc nhiên rồi lại nhanh chóng rời đi, có vẻ như Lăng Thiên đã để lại ấn tượng nào đó trong trí nhớ của nàng.
Khi tất cả các thành viên đã tập trung đông đủ, một vị trưởng lão tóc bạc phơ, khí tức uy nghiêm như biển cả, bước lên phía trước. Đây là trưởng lão Vân Phong, một vị Kim Tiên cường giả của Thanh Huyền Tiên Tông, cũng là người dẫn đầu chuyến thám hiểm lần này.
“Chư vị đệ tử, hôm nay chúng ta sẽ khởi hành đến Vạn Dược Cốc. Ta không cần phải nói nhiều về sự nguy hiểm của nơi đó. Vạn Dược Cốc là một trong những Tiên Cốc cổ xưa nhất của Tiên Giới, ẩn chứa vô số Tiên dược quý hiếm, nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Cổ trận, Tiên Thú hung mãnh, thậm chí là những cơ quan được để lại từ thời viễn cổ đều có thể cướp đi sinh mạng của các ngươi. Ta chỉ nhắc nhở một điều: hãy giữ lấy mạng sống của mình. Cơ duyên có thể không có, nhưng mạng sống mất đi thì mọi thứ đều vô nghĩa,” trưởng lão Vân Phong trầm giọng nói, âm thanh vang vọng khắp quảng trường.
Sau đó, ông ta đưa tay vung lên, một luồng Tiên Nguyên hùng hậu rót vào Tiên Chu. “Khởi hành!”
Tiên Chu rung chuyển nhẹ, sau đó từ từ bay lên không trung, tốc độ tăng dần, hóa thành một đạo Tiên quang lao vút về phía chân trời. Cảnh vật dưới chân nhanh chóng thu nhỏ lại, những ngọn núi hùng vĩ, những dòng sông rộng lớn, những Tiên Thành tráng lệ dần biến mất trong tầm mắt. Lăng Thiên đứng ở mạn thuyền, cảm nhận luồng gió Tiên mạnh mẽ lướt qua. Đây là lần đầu tiên hắn thật sự cảm nhận được sự rộng lớn và hùng vĩ của Tiên Giới. So với phàm giới, Tiên Giới tựa như một vũ trụ hoàn toàn khác.
Hành trình kéo dài vài ngày. Trên đường đi, Tiên Chu thỉnh thoảng sẽ gặp phải những đàn Tiên Thú nhỏ hoặc những luồng năng lượng hỗn loạn. Các đệ tử trẻ tuổi đều hăng hái ra tay, thể hiện bản lĩnh của mình. Lăng Thiên chỉ lẳng lặng quan sát. Hắn nhận thấy Trần Phong và Tống Vô Cực là hai người nổi bật nhất. Trần Phong ra tay hung hãn, Tiên Nguyên cuồn cuộn, chiêu thức mạnh mẽ. Tống Vô Cực thì trầm ổn hơn, mỗi chiêu đều mang theo sự tinh diệu của Tiên pháp, dễ dàng hóa giải nguy hiểm.
Một lần, một đàn Tiên Điểu cấp thấp lao đến tấn công Tiên Chu. Chúng có số lượng đông đảo, tuy không mạnh nhưng lại rất phiền phức. Trần Phong hăng hái xông lên, thi triển một bộ chưởng pháp, Tiên Nguyên bùng nổ, đánh tan tác một vài con Tiên Điểu. Tuy nhiên, hắn ta lại sơ ý bị một con Tiên Điểu nhỏ hơn lướt qua, móng vuốt sắc bén suýt chút nữa cào trúng mặt. May mà Liễu Thanh Nhi bên cạnh đã kịp thời ra tay đỡ đòn.
Đúng lúc đó, một con Tiên Điểu khác lao về phía Lăng Thiên. Hắn vẫn đứng yên, chỉ khẽ nhấc tay, một đạo kiếm khí vô hình lướt qua. Con Tiên Điểu còn chưa kịp phản ứng đã bị chém đôi giữa không trung, hóa thành từng mảnh. Động tác của Lăng Thiên quá nhanh, quá gọn gàng, không hề có chút Tiên Nguyên dao động mạnh mẽ, nhưng lại ẩn chứa sát cơ kinh khủng. Trần Phong và Liễu Thanh Nhi không chú ý, nhưng Mộ Dung Tuyết, người đang đứng không xa, đã chứng kiến toàn bộ. Đôi mắt nàng khẽ lóe lên vẻ suy tư.
Sau ba ngày bay liên tục, Tiên Chu cuối cùng cũng đến được đích. Phía trước họ là một dãy núi khổng lồ, cao vút mây xanh, tựa như những thanh kiếm khổng lồ đâm thẳng lên trời. Ở giữa dãy núi, một thung lũng rộng lớn hiện ra, bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc màu xanh lục, tỏa ra khí tức cổ xưa và u ám. Đó chính là Vạn Dược Cốc.
Trưởng lão Vân Phong ra hiệu lệnh, Tiên Chu hạ xuống một bãi đất trống gần lối vào thung lũng. Ở đó, đã có vài Tiên Chu khác của các Tiên Tông khác đậu sẵn, hiển nhiên là họ cũng đã đến từ trước. Khí thế của các Tiên Tông khác cũng không kém cạnh, đều là những thiên tài trẻ tuổi. Sức nóng cạnh tranh lập tức dâng cao.
Trưởng lão Vân Phong quay lại nhìn các đệ tử: “Phía trước chính là Vạn Dược Cốc. Cánh cửa sương mù này là một loại cổ trận tự nhiên, nó sẽ tự động mở ra trong vòng một canh giờ nữa. Sau khi vào trong, mỗi người hãy tự lo cho bản thân. Nhớ kỹ, đừng bao giờ tham lam quá mức, và hãy cẩn trọng với mọi thứ xung quanh. Một khi đã vào trong, không ai có thể bảo vệ các ngươi nữa. Chúc các ngươi may mắn!”
Các đệ tử đều lộ vẻ hưng phấn, nhưng cũng không thiếu sự thận trọng. Lăng Thiên nhìn vào màn sương mù xanh lục, cảm nhận một luồng năng lượng kỳ dị đang cuộn trào bên trong. Hắn có thể mơ hồ cảm nhận được vô số Tiên dược quý hiếm đang ẩn mình trong đó, nhưng đồng thời, một cảm giác nguy hiểm cũng dâng lên trong lòng hắn. Hắn biết, đây chính là khởi đầu thực sự của hành trình Tiên Giới của mình. Vạn Dược Cốc, hắn đã đến rồi!
Hắn hít sâu một hơi, Tiên Nguyên trong cơ thể vận chuyển không ngừng. Đôi mắt hắn trở nên sắc bén, tràn đầy ý chí chiến đấu. Thử thách đầu tiên của Tiên Giới đã ở ngay trước mắt. Hắn tin rằng, chỉ cần vượt qua Vạn Dược Cốc này, hắn sẽ tiến thêm một bước dài trên con đường Đế Thần Vô Thượng.
— HẾT CHƯƠNG 50 —