Đế Thần Vô Thượng
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:21:11 | Lượt xem: 4

Ảo Ảnh Chương 5

Chương 5: Dược Sơn Mạch, Lần Đầu Trổ Tài

Lăng Thiên như một bóng ma lướt đi trong màn đêm, gió lạnh táp vào mặt nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa hận thù đang bùng cháy trong lòng hắn. Cảm giác tự do khi rời khỏi cấm địa Lăng Gia thật sảng khoái, nhưng nó cũng đi kèm với một gánh nặng vô hình: trọng trách của huyết mạch Đế Thần và lời thề báo thù cho cha mẹ.

Hắn không vội vàng. Lăng Gia, một trong tứ đại gia tộc của Thiên Dương Thành, không phải là nơi hắn có thể đường hoàng quay lại mà không có đủ thực lực. Hắn cần mạnh hơn, mạnh đến mức có thể nghiền nát mọi sự phản kháng, mạnh đến mức không ai dám khinh thường danh dự của cha mẹ hắn nữa.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, Lăng Thiên lao vun vút qua những con đường mòn quen thuộc dẫn ra khỏi vùng đất của Lăng Gia. Hắn không dừng lại ở Thiên Dương Thành. Nơi đó quá nhiều tai mắt, và hắn cần một nơi yên tĩnh để củng cố sức mạnh mới thức tỉnh của mình. Trong ký ức, một cái tên chợt hiện lên: Dược Sơn Mạch.

Dược Sơn Mạch, một dãy núi rộng lớn nằm cách Thiên Dương Thành không xa về phía tây. Nơi đây nổi tiếng với vô số linh dược quý hiếm, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm từ các loài yêu thú và những kẻ tu luyện tản mạn. Đối với “phế vật” Lăng Thiên trước đây, đó là vùng đất cấm, nhưng với Lăng Thiên hiện tại, đó là một cơ hội.

Hắn tăng tốc, vận dụng toàn bộ sức mạnh Luyện Thể Cảnh tầng chín. Từng bước chân nhẹ như gió, cơ bắp cuồn cuộn di chuyển nhịp nhàng. Hắn cảm nhận được luồng khí tức nguyên thủy đang chảy trong Thần Mạch của mình, cung cấp một nguồn năng lượng dồi dào, khác hẳn với sự chậm chạp, trì trệ của thể chất “phế vật” trước kia. Quả nhiên, Thần Mạch này không hề đơn giản.

Trời gần sáng, Lăng Thiên đã đi được một quãng đường khá xa. Hắn quyết định nghỉ chân trong một khu rừng nhỏ bên đường. Bỗng nhiên, một mùi máu tươi thoang thoảng trong gió, kèm theo tiếng la hét thảm thiết. Lăng Thiên nheo mắt. Với thính giác được tăng cường, hắn dễ dàng nhận ra đó là âm thanh của một cuộc giao tranh.

“Cứu mạng! Làm ơn cứu ta!” Một giọng nữ run rẩy vang lên.

Lăng Thiên chần chừ một chút. Hắn không phải là kẻ đa sự, nhưng trực giác mách bảo rằng đây có thể là cơ hội để hắn thử nghiệm sức mạnh, hoặc ít nhất là thu thập một vài tài nguyên ban đầu.

Hắn nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối, lướt qua những tán cây rậm rạp. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn nhíu mày. Ba tên nam nhân hung tợn, trên người mặc trang phục của phỉ khấu, đang vây quanh một cô gái trẻ. Cô gái này khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, dung mạo thanh tú, nhưng lúc này sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi. Bên cạnh cô là một chiếc xe ngựa đã đổ nát, nằm lăn lóc là hai thi thể của người hầu.

“Tiểu mỹ nhân, đừng hòng chạy thoát! Giao nộp túi trữ vật và ngoan ngoãn đi theo các huynh đệ, ngươi sẽ được hưởng phúc!” Một tên phỉ khấu cười gằn, thanh đại đao trong tay hắn vung lên, chặn đường cô gái.

Cô gái cắn môi, ánh mắt tuyệt vọng. “Các ngươi… các ngươi là phỉ khấu của Hắc Phong Trại!”

“Ha ha ha, biết thì sao? Kẻ nào đi ngang qua địa phận Hắc Phong Trại chúng ta đều phải nộp mạng hoặc nộp tài vật!” Tên cầm đầu, một gã đàn ông râu quai nón, mắt tam giác, cười lớn.

Lăng Thiên nhìn kỹ. Ba tên phỉ khấu này đều ở Luyện Thể Cảnh, tên râu quai nón kia thậm chí đã đạt Luyện Thể Cảnh tầng bảy, hai tên còn lại ở tầng năm và tầng sáu. Với sức mạnh Luyện Thể Cảnh tầng chín của hắn, đối phó với bọn chúng không phải là vấn đề.

Hắn không muốn lãng phí thời gian. Lăng Thiên bước ra khỏi lùm cây, thân hình như một mũi tên xé gió. “Dừng tay!”

Ba tên phỉ khấu giật mình quay lại. Chúng thấy một thiếu niên gầy gò, quần áo đơn giản, không có vẻ gì là cường giả. Tên râu quai nón cười khẩy: “Ồ, lại có kẻ muốn làm anh hùng sao? Tiểu tử, ngươi muốn chết?”

Cô gái cũng ngạc nhiên nhìn Lăng Thiên, ánh mắt xen lẫn hy vọng và nghi hoặc. Cô không nhận ra thiếu niên này, nhưng hắn lại có vẻ ngoài quá yếu ớt để đối phó với ba tên phỉ khấu.

Lăng Thiên không nói nhiều lời. Hắn chỉ lạnh lùng phun ra một câu: “Cút, hoặc chết.”

“Ha ha ha! Láo xược!” Tên phỉ khấu tầng bảy nổi giận. Hắn vung đại đao, chém thẳng vào Lăng Thiên. “Để ta xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh!”

Đao phong sắc bén xé gió, mang theo một lực lượng cuồng bạo. Nhưng trong mắt Lăng Thiên, mọi thứ đều trở nên chậm chạp. Với Thần Mạch trong người, hắn không chỉ có sức mạnh hơn người, mà các giác quan cũng nhạy bén gấp bội.

Lăng Thiên khẽ nghiêng người, tránh thoát lưỡi đao trong gang tấc. Hắn không dùng vũ khí, chỉ tung ra một quyền. Quyền pháp đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh bùng nổ của Luyện Thể Cảnh tầng chín. “Phá Sơn Quyền!”

Ầm! Quyền đầu của Lăng Thiên va chạm trực diện vào ngực tên phỉ khấu. Một tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên thảm thiết. Tên phỉ khấu tầng bảy trợn tròn mắt, phun ra một ngụm máu lớn, thân thể văng ngược ra xa, đập vào một gốc cây rồi ngã vật xuống, không còn cử động.

Hai tên phỉ khấu còn lại sững sờ. Một quyền! Chỉ một quyền đã đánh chết tên đại ca mạnh nhất của chúng? Chúng nhìn Lăng Thiên với ánh mắt kinh hãi, không còn vẻ kiêu ngạo ban đầu.

“Ngươi… ngươi là ai?” Một tên run rẩy hỏi.

Lăng Thiên không trả lời, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều mang theo áp lực vô hình. Hắn muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này.

“Chạy mau!” Hai tên phỉ khấu hoảng sợ, vứt bỏ vũ khí, quay đầu bỏ chạy vào rừng.

Lăng Thiên hừ lạnh. Hắn vận dụng thân pháp, tốc độ nhanh hơn nhiều so với bọn chúng. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã đuổi kịp tên ở Luyện Thể Cảnh tầng sáu. Một chưởng vỗ vào gáy, tên đó lập tức ngã gục.

Tên còn lại vừa chạy vừa quay đầu nhìn lại, thấy đồng bọn đã bị hạ, hắn gần như vỡ mật. Hắn không dám quay đầu, liều mạng chạy thoát thân. Nhưng Lăng Thiên đâu dễ dàng bỏ qua. Hắn nhảy vọt lên, dùng một cước đá thẳng vào lưng tên phỉ khấu. Tên đó hét lên một tiếng thảm thiết, văng về phía trước, đập đầu vào một tảng đá và bất tỉnh nhân sự.

Chỉ trong chớp mắt, ba tên phỉ khấu đã bị Lăng Thiên gọn gàng xử lý. Hắn quay lại, ánh mắt rơi vào cô gái đang đứng ngây người.

“Ngươi… ngươi đã cứu ta?” Cô gái lắp bắp, đôi mắt to tròn nhìn hắn đầy vẻ khó tin.

Lăng Thiên gật đầu. Hắn lục soát trên người ba tên phỉ khấu, thu được vài túi trữ vật. Bên trong có một ít bạc vụn, mấy viên linh thạch hạ phẩm, và vài loại dược liệu thông thường. Tuy không nhiều, nhưng đây là khởi đầu tốt.

Cô gái thấy Lăng Thiên lục soát thi thể, cô không hề sợ hãi mà ngược lại, còn cảm thấy an tâm hơn. Dù sao, đây cũng là cách mà những kẻ tu luyện thường làm.

“Đa tạ ân nhân đã ra tay cứu mạng! Tiểu nữ tên là Mộ Dung Tuyết, là người của Mộ Dung Gia ở Thiên Dương Thành.” Cô gái cúi người hành lễ, giọng nói dịu dàng nhưng vẫn còn chút run rẩy.

Mộ Dung Tuyết? Mộ Dung Gia? Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Mộ Dung Gia cũng là một trong tứ đại gia tộc ở Thiên Dương Thành, cùng với Lăng Gia, Diệp Gia và Tiêu Gia. Hắn không ngờ lại gặp người của Mộ Dung Gia ở đây.

“Ngươi không cần đa tạ. Ta chỉ tiện tay mà thôi.” Lăng Thiên lãnh đạm nói. Hắn không muốn dính dáng quá nhiều đến các thế lực ở Thiên Dương Thành lúc này.

Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ lạnh lùng trên mặt Lăng Thiên, cô không khỏi cảm thấy có chút thất vọng. Nhưng ân cứu mạng là thật, cô không thể không báo đáp.

“Ân nhân có thể cho tiểu nữ biết danh tính không? Mộ Dung Tuyết nhất định sẽ báo đáp ân tình này.”

“Lăng Thiên.” Hắn trả lời ngắn gọn. Hắn không ngại để lộ tên, dù sao thì danh tiếng “phế vật” của Lăng Thiên cũng đã quá nổi tiếng. Nhưng hắn tin rằng, chẳng mấy chốc, cái tên này sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Mộ Dung Tuyết khẽ giật mình khi nghe tên Lăng Thiên. “Lăng… Lăng Thiên? Chẳng lẽ là… thiếu gia Lăng Gia?”

Ánh mắt cô lộ rõ vẻ kinh ngạc và khó tin. Lăng Thiên, kẻ được mệnh danh là “phế vật” không thể tu luyện của Lăng Gia, lại có thể một mình đánh bại ba tên phỉ khấu Luyện Thể Cảnh, thậm chí còn có tên ở tầng bảy? Điều này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.

Lăng Thiên không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn cô. Hắn biết mình sẽ phải đối mặt với những ánh mắt nghi hoặc như vậy rất nhiều lần nữa.

“Ta cần đi Dược Sơn Mạch.” Lăng Thiên nói, không muốn tiếp tục cuộc trò chuyện. Hắn không có thời gian lãng phí.

Mộ Dung Tuyết hiểu ý. “Ân nhân muốn đi Dược Sơn Mạch? Nơi đó rất nguy hiểm. Nếu ân nhân không chê, tiểu nữ có thể dẫn đường. Dù sao thì, tiểu nữ cũng thường cùng gia phụ đi vào Dược Sơn Mạch tìm kiếm linh dược. Hơn nữa, tiểu nữ có một chiếc phi hành khí nhỏ, có thể giúp ân nhân đến đó nhanh hơn.”

Lăng Thiên suy nghĩ một chút. Hắn không quen thuộc với Dược Sơn Mạch, có người dẫn đường sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Hơn nữa, Mộ Dung Tuyết là người của Mộ Dung Gia, cô ấy có lẽ không có ý đồ xấu với hắn, ít nhất là lúc này.

“Được.” Hắn gật đầu. “Nhưng ta sẽ không bảo vệ ngươi.”

Mộ Dung Tuyết mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau khi thoát chết. “Chỉ cần ân nhân không ghét bỏ là được rồi. Phi hành khí của tiểu nữ ở phía sau xe ngựa, có thể hơi cũ kỹ một chút.”

Hai người nhanh chóng thu dọn. Lăng Thiên kiểm tra thêm một lần nữa túi trữ vật của bọn phỉ khấu, bất ngờ phát hiện một tấm bản đồ cũ kỹ. Tấm bản đồ này vẽ lại một phần nhỏ của Dược Sơn Mạch, nhưng trên đó có đánh dấu một vài điểm đỏ. Hắn nghi hoặc, thu bản đồ vào trong người.

Chiếc phi hành khí của Mộ Dung Tuyết là một chiếc thuyền gỗ nhỏ, bên dưới gắn một trận pháp đơn giản, chỉ đủ chở hai người. Nó bay không nhanh lắm, nhưng ít nhất cũng đỡ hơn đi bộ rất nhiều.

Ngồi trên phi hành khí, Lăng Thiên không nói gì, chỉ nhắm mắt vận chuyển nội tức, củng cố tu vi. Hắn cảm nhận được luồng linh khí trong cơ thể đang dần dần tăng trưởng, thân thể cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Hắn biết, cánh cửa đến Luyện Khí Cảnh đang dần mở ra.

Mộ Dung Tuyết thỉnh thoảng liếc nhìn Lăng Thiên. Trong lòng cô vẫn còn ngập tràn nghi vấn về sự thay đổi đột ngột của “phế vật” Lăng Thiên. Nhưng cô cũng không dám hỏi. Ánh mắt lạnh lùng và khí thế kiên định của hắn khiến cô cảm thấy một sự xa cách và tôn kính.

Chẳng mấy chốc, họ đã tiến sâu vào Dược Sơn Mạch. Cảnh vật xung quanh trở nên hoang sơ, hùng vĩ hơn. Những cây cổ thụ cao vút che kín bầu trời, những vách đá dựng đứng sừng sững, và tiếng gầm gừ của yêu thú vọng lại từ xa. Linh khí ở đây cũng nồng đậm hơn nhiều so với bên ngoài.

Lăng Thiên mở mắt. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ đang ẩn chứa trong lòng núi. Đó là nơi hắn cần đến.

“Dừng ở đây.” Lăng Thiên nói, chỉ tay xuống một khu vực rậm rạp phía dưới, nơi có một khe núi hẹp bị che khuất bởi dây leo và cây cối.

Mộ Dung Tuyết không hỏi, ngoan ngoãn điều khiển phi hành khí hạ xuống. Khi phi hành khí vừa chạm đất, Lăng Thiên đã nhảy xuống, không đợi cô.

“Ân nhân, nơi này…” Mộ Dung Tuyết định nói gì đó, nhưng Lăng Thiên đã biến mất vào khe núi.

Lăng Thiên men theo khe núi, đi sâu vào bên trong. Hắn nhận ra, đây là một khu vực ít người lui tới, thậm chí cả Mộ Dung Tuyết cũng không biết đến. Tấm bản đồ kia đã dẫn hắn đến đây.

Bên trong khe núi tối tăm, ẩm ướt, nhưng Lăng Thiên vẫn cảm nhận được luồng linh khí ngày càng nồng đậm. Sau khi đi được một đoạn, hắn phát hiện một hang động nhỏ, miệng hang bị che lấp bởi một tảng đá lớn. Với sức mạnh của mình, hắn dễ dàng đẩy tảng đá sang một bên.

Bên trong hang động, một mùi hương dược liệu thơm ngát xộc vào mũi hắn. Ánh sáng mờ nhạt từ bên ngoài chiếu vào, Lăng Thiên nhìn thấy một loại linh thảo màu đỏ tươi đang mọc trên vách đá. Đó là Huyết Linh Chi, một loại linh dược quý hiếm có thể giúp người tu luyện Luyện Thể Cảnh đột phá Luyện Khí Cảnh!

Huyết Linh Chi này đã trưởng thành hoàn toàn, tỏa ra linh khí nồng đậm. Đây chính là cơ duyên đầu tiên của hắn ở Dược Sơn Mạch.

“Ông trời không phụ lòng người.” Lăng Thiên thầm nghĩ, ánh mắt rực sáng. Hắn không ngần ngại, cẩn thận hái lấy Huyết Linh Chi. Với loại linh dược này, hắn có thể chính thức bước vào Luyện Khí Cảnh, mở ra một chương mới trên con đường tu luyện. Lăng Gia, hãy đợi đấy! Hắn sẽ trở lại, và lần này, hắn sẽ không còn là một “phế vật” nữa.

Lăng Thiên tìm một chỗ ngồi xuống trong hang động, bắt đầu vận công hấp thu Huyết Linh Chi. Con đường của Đế Thần Vô Thượng, giờ đây, đã chính thức bắt đầu tăng tốc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8