Đế Thần Vô Thượng
Chương 49
Chương 49: Vạn Dược Cốc, Tiên Cảnh Sơ Thám
Trong tĩnh thất của động phủ Thanh Vân Tông, Lăng Thiên ngồi khoanh chân trên bồ đoàn, toàn thân bao phủ bởi một vầng sáng dịu nhẹ. Trước mặt hắn, năm trăm khối Tiên Thạch hạ phẩm đã được xếp ngay ngắn, tản mát ra thứ Tiên Linh Khí tinh khiết mà phàm nhân chỉ có thể mơ ước. Mỗi khi hắn hít thở, từng luồng Tiên Linh Khí cuồn cuộn không ngừng tuôn vào kinh mạch, được Tiên Nguyên trong cơ thể hắn hấp thu, chuyển hóa, rồi dung nhập vào đan điền.
Ba năm cho Tiên Giới Đại Hội, thời gian không nhiều. Hắn không thể lãng phí một giây phút nào. Kể từ khi bước chân vào Tiên Giới, Lăng Thiên đã cảm nhận được áp lực vô hình nhưng nặng nề. Nơi đây, cường giả như mây, thiên tài xuất hiện lớp lớp. Muốn đứng vững, muốn vươn tới đỉnh cao Vô Thượng, hắn phải không ngừng mạnh mẽ hơn.
Tiên Thạch hạ phẩm tuy không phải vật phẩm cao cấp nhất, nhưng đối với một Địa Tiên sơ kỳ như Lăng Thiên, nó là nguồn tài nguyên cực kỳ quý giá. Từng khối Tiên Thạch dần dần mờ đi, hóa thành bụi phấn khi Tiên Linh Khí bên trong bị rút cạn. Tiên Nguyên trong đan điền Lăng Thiên càng lúc càng dồi dào, cuộn trào như thủy triều lên xuống, không ngừng rèn luyện và củng cố thể phách, mở rộng Thức Hải.
Hắn nhớ lại những tháng ngày ở phàm giới, khi bị coi là phế vật, bị khinh miệt. Cảm giác bất lực đó đã khắc sâu vào xương tủy. Nhưng cũng chính vì thế, hắn càng thêm kiên định trên con đường tu luyện. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn, dù vẫn còn nhiều bí ẩn chưa được khai phá, nhưng đã mang đến cho hắn một tốc độ tu luyện phi thường, vượt xa những Tiên Nhân bình thường.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã qua ba tháng. Động phủ của Lăng Thiên tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng Tiên Linh Khí lưu chuyển cùng nhịp đập của trái tim hắn.
Một ngày nọ, khi khối Tiên Thạch cuối cùng hóa thành tro bụi, Lăng Thiên đột nhiên cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ trong đan điền. Tiên Nguyên cuộn trào, phá vỡ mọi gông cùm, xuyên qua từng điểm huyệt đạo. Một cảm giác nhẹ nhàng, thông suốt lan tỏa khắp toàn thân. Thức Hải của hắn mở rộng gấp đôi, Tiên Thức trở nên sắc bén hơn, có thể cảm nhận rõ ràng từng gợn sóng Tiên Linh Khí trong không khí, thậm chí là những thay đổi nhỏ nhất của vạn vật xung quanh.
Địa Tiên trung kỳ! Hắn đã thành công đột phá!
Lăng Thiên mở mắt, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên tinh quang. Một nụ cười hài lòng hiện trên khóe môi. Ba tháng tu luyện miệt mài đã không uổng phí. Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh dâng trào trong từng thớ thịt, Tiên Nguyên cuộn chảy không ngừng. So với Địa Tiên sơ kỳ, thực lực của hắn đã tăng lên không dưới ba phần.
Hắn lấy ra bộ Tiên Phù công kích mà hắn đã giành được. Mỗi lá phù đều được vẽ bằng Tiên Huyết và Tiên Văn cổ xưa, ẩn chứa uy lực cường đại. Lăng Thiên cầm một lá phù trong tay, Tiên Nguyên rót vào. Lập tức, lá phù phát sáng rực rỡ, một luồng khí tức sắc bén tỏa ra, khiến không gian xung quanh hơi rung chuyển.
“Uy lực thật không tồi,” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn thử thi triển vài lần, cảm nhận được sự phức tạp và tinh diệu của Tiên Phù. Với thực lực Địa Tiên trung kỳ của hắn hiện tại, hắn có thể phát huy uy lực của chúng đến mức tối đa. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra, Tiên Phù chỉ là vật ngoại thân. Muốn thực sự mạnh mẽ, hắn cần phải có Tiên Pháp của riêng mình, những công pháp phù hợp với huyết mạch Đế Thần Vô Thượng.
“Tiên Giới rộng lớn như vậy, chắc chắn có vô số Tiên Pháp và bí thuật cổ xưa chờ đợi ta khám phá.” Lăng Thiên tự nhủ. Hắn không thể cứ mãi ẩn mình trong động phủ tu luyện. Ba năm nữa, Tiên Giới Đại Hội sẽ diễn ra. Đó là cơ hội vàng để hắn vang danh, để hắn tiếp xúc với những cường giả thật sự, và để tìm kiếm những manh mối về thân thế cũng như con đường Vô Thượng của mình.
Với ý chí kiên định, Lăng Thiên rời khỏi động phủ. Hắn đi đến Tiên Các của Thanh Vân Tông, nơi các đệ tử có thể nhận nhiệm vụ, trao đổi tài nguyên, hoặc tìm kiếm thông tin. Tiên Các tấp nập hơn bình thường, tiếng người ồn ào, Tiên Linh Khí cuộn trào mang theo đủ loại khí tức tu vi khác nhau.
Vừa bước vào, Lăng Thiên đã cảm nhận được những ánh mắt dò xét. Hắn là người mới, lại chỉ là một Địa Tiên trung kỳ, không mấy nổi bật trong số vô vàn cường giả ở Thanh Vân Tông. Hơn nữa, hắn đến từ Hạ Giới, điều này khiến không ít Tiên Nhân bản địa khinh thường.
“Ngươi xem, lại là tên phàm nhân Hạ Giới kia.”
“Hừ, Địa Tiên trung kỳ đã dám ra mặt, không biết trời cao đất rộng.”
“Loại người này chỉ xứng ở tầng dưới của Tiên Giới, mơ tưởng gì đến Tiên Giới Đại Hội.”
Những lời xì xào, bàn tán mang theo sự khinh miệt không che giấu lọt vào tai Lăng Thiên. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn đã quá quen với điều này. Sự khinh thường chính là động lực để hắn mạnh mẽ hơn, để một ngày nào đó, những kẻ này phải ngước nhìn hắn.
Hắn đi thẳng đến bảng nhiệm vụ, tìm kiếm những nhiệm vụ có độ khó cao hơn, hoặc những thông tin quan trọng. Quả nhiên, trên bảng nhiệm vụ lớn nhất, một nhiệm vụ cấp đặc biệt đang thu hút sự chú ý của rất nhiều đệ tử.
“Phát hiện Vạn Dược Cốc, Tiên Cảnh Cổ Đại!”
Dòng tiêu đề lớn khiến Lăng Thiên dừng bước. Vạn Dược Cốc, một Tiên Cảnh cổ xưa, mới được phát hiện ở biên giới phía Đông của Thanh Vân Tông. Tin tức này lập tức khuấy động toàn bộ tông môn. Vạn Dược Cốc được cho là nơi cất giấu vô số Tiên Dược quý hiếm, thậm chí có thể là Tiên Khí cổ xưa hoặc Tiên Pháp thượng cổ. Tuy nhiên, đi kèm với cơ hội lớn luôn là nguy hiểm khôn lường. Vạn Dược Cốc chỉ mở ra trong ba tháng, và bên trong ẩn chứa vô số cơ quan cấm chế, cùng với Tiên Thú cổ đại hung tàn.
Thanh Vân Tông đang tổ chức một đội ngũ tinh nhuệ để thám hiểm, đồng thời cho phép các đệ tử có đủ thực lực tự nguyện tham gia. Số lượng người có hạn, và ưu tiên những đệ tử nội môn, hạch tâm.
Lăng Thiên đọc kỹ nội dung, trong lòng trào dâng sự phấn khích. Đây chính là cơ hội mà hắn đang tìm kiếm! Tiên Dược quý hiếm, Tiên Khí, Tiên Pháp… tất cả đều là những thứ hắn cần để đột phá nhanh hơn, để chuẩn bị cho Tiên Giới Đại Hội.
Hắn đang định tiến lên đăng ký thì một giọng nói kiêu ngạo vang lên bên cạnh.
“Hừ, Vạn Dược Cốc là nơi các cường giả tranh phong, một Địa Tiên trung kỳ như ngươi cũng dám mơ tưởng?”
Lăng Thiên quay đầu nhìn lại. Một nam tử trẻ tuổi, thân hình cao lớn, khí chất ngạo mạn, khoác trên mình bộ Tiên Y lộng lẫy, đang đứng nhìn hắn với vẻ khinh thường. Tu vi của hắn đã đạt đến Địa Tiên hậu kỳ đỉnh phong, chỉ cách Thiên Tiên một bước. Bên cạnh hắn là vài đệ tử khác, đều có tu vi Địa Tiên trung kỳ trở lên, đang cười cợt.
“Là Trần Phong sư huynh!”
“Trần Phong sư huynh là đệ tử nội môn, được trưởng lão Trần Thiên sủng ái, thực lực cực mạnh, có lẽ sẽ là một trong những người dẫn đầu đội thám hiểm Vạn Dược Cốc.”
Lăng Thiên không để ý đến những lời bàn tán, chỉ bình thản nhìn Trần Phong. “Ngươi là ai?”
Trần Phong hừ lạnh một tiếng, có vẻ ngạc nhiên khi Lăng Thiên dám hỏi ngược lại hắn. “Ngươi dám hỏi ta là ai? Xem ra tên phàm nhân Hạ Giới các ngươi không biết quy tắc ở Tiên Giới rồi. Ta là Trần Phong, đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông. Còn ngươi, hẳn là tên phế vật mới lên từ Hạ Giới, Lăng Thiên phải không? Nghe nói ngươi may mắn hoàn thành nhiệm vụ cấp thấp, tưởng mình là thiên tài rồi sao?”
Những lời lẽ đầy miệt thị của Trần Phong khiến không ít đệ tử xung quanh phải quay đầu nhìn. Họ vốn dĩ cũng không coi trọng Lăng Thiên, nay thấy Trần Phong ra mặt, càng thêm chắc chắn rằng Lăng Thiên chỉ là một kẻ tầm thường.
Lăng Thiên nhếch mép cười, ánh mắt lạnh lẽo. “Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là Vạn Dược Cốc, ai có năng lực thì người đó có phần. Ngươi không định cấm đoán ta sao?”
Trần Phong sắc mặt tối sầm. Hắn không ngờ Lăng Thiên lại dám cứng rắn như vậy. “Hừ, năng lực? Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là năng lực! Vạn Dược Cốc không phải là nơi để những kẻ yếu đuối như ngươi chơi đùa. Ngươi chỉ tổ làm vướng chân thôi!”
Một đệ tử bên cạnh Trần Phong lên tiếng phụ họa: “Trần Phong sư huynh nói rất đúng. Để vào Vạn Dược Cốc, cần phải có ít nhất tu vi Địa Tiên hậu kỳ mới đảm bảo an toàn. Ngươi một Địa Tiên trung kỳ, đi vào đó chẳng khác nào nộp mạng.”
Lăng Thiên không thèm tranh cãi thêm. Hắn quay người, đi thẳng đến chỗ đăng ký. “Ta muốn đăng ký tham gia đội thám hiểm Vạn Dược Cốc.”
Tiên Giả phụ trách đăng ký ngẩng đầu nhìn Lăng Thiên, ánh mắt có chút ngạc nhiên, rồi lại liếc nhìn Trần Phong đang đứng sau lưng hắn. “Đệ tử Lăng Thiên, tu vi Địa Tiên trung kỳ. Ngươi chắc chắn muốn tham gia? Nhiệm vụ này cực kỳ nguy hiểm, không chỉ đối phó với Tiên Thú mà còn có khả năng đụng độ các tông môn khác cũng nhòm ngó Vạn Dược Cốc.”
“Ta chắc chắn.” Lăng Thiên đáp, giọng nói kiên định.
Tiên Giả khẽ gật đầu, không nói thêm gì, ghi tên Lăng Thiên vào danh sách. Quy định của tông môn là cho phép đệ tử tự nguyện tham gia nếu đạt đến tu vi nhất định, không ai có quyền cấm đoán.
Trần Phong thấy Lăng Thiên vẫn cứ ngang nhiên đăng ký, trong lòng càng thêm tức giận. “Tốt lắm! Tên phế vật Hạ Giới, ngươi có gan thì cứ vào đó mà tìm chết. Đến lúc đó, đừng trách ta không nhắc nhở!” Hắn hừ một tiếng, rồi quay người dẫn theo đám đệ tử của mình rời đi.
Lăng Thiên không quan tâm đến lời đe dọa của Trần Phong. Hắn chỉ tập trung vào Vạn Dược Cốc. Nơi đó ẩn chứa cơ hội, và cũng là nơi để hắn chứng minh giá trị của mình. Tiên Giới Đại Hội còn ba năm nữa, nhưng hành trình chinh phục đỉnh cao Vô Thượng đã bắt đầu ngay từ bây giờ. Vạn Dược Cốc, hắn chắc chắn sẽ không bỏ lỡ.
Hắn nhìn vào tờ thông báo một lần nữa, ghi nhớ mọi chi tiết về Vạn Dược Cốc. Chuyến đi này chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng là bước đệm quan trọng để hắn vươn lên, vượt qua mọi rào cản, và tiến gần hơn đến danh xưng Đế Thần Vô Thượng.
Ba ngày sau, đội thám hiểm Vạn Dược Cốc sẽ khởi hành. Lăng Thiên trở lại động phủ, chuẩn bị mọi thứ cần thiết, đồng thời củng cố tu vi thêm một lần nữa. Hắn biết, một trận chiến khốc liệt đang chờ đợi hắn phía trước.
— HẾT CHƯƠNG 49 —