Đế Thần Vô Thượng
Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:54:07 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 48: Tiên Giới Sơ Thám, Đế Lộ Khai Phong

Lăng Thiên mở mắt, không gian xung quanh vẫn là động phủ tạm bợ mà hắn đã lựa chọn sau khi đặt chân lên Tiên Giới. Ba năm cho Tiên Giới Đại Hội, một khoảng thời gian không dài nếu so với tuổi thọ vạn năm của một Tiên Nhân, nhưng lại cực kỳ gấp rút cho một kẻ mới vừa phi thăng như hắn. Hắn không có Tiên Môn chống lưng, không có Tiên Tộc che chở, mọi thứ đều phải dựa vào chính mình.

Nguồn Tiên Thạch và Tiên Dược mà hắn thu được từ phàm giới hay trong quá trình phi thăng chỉ là giọt nước giữa đại dương bao la của Tiên Giới. Chúng đủ để hắn ổn định cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ, nhưng để tiến xa hơn, để đạt đến trình độ có thể tranh phong trong Tiên Giới Đại Hội, thì hoàn toàn không đủ. Lăng Thiên biết rõ điều đó. Con đường Đế Thần Vô Thượng của hắn chưa bao giờ là con đường bằng phẳng.

“Tu luyện trước, sau đó tìm kiếm cơ hội.” Hắn thì thầm, ánh mắt kiên định. Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp Vô Thượng Đế Quyết, công pháp mà hắn đã tự sáng tạo và hoàn thiện qua bao nhiêu kiếp nạn. Khác với các công pháp Tiên Giới thông thường chỉ hấp thu Tiên Khí, Vô Thượng Đế Quyết của Lăng Thiên có thể trực tiếp hấp thu và tinh luyện mọi loại năng lượng, từ Tiên Linh Khí đến các loại nguyên lực hỗn tạp khác, biến chúng thành Đế Nguyên Lực tinh thuần nhất.

Hắn lấy ra một khối Tiên Thạch hạ phẩm, đặt vào lòng bàn tay. Ngay lập tức, khối Tiên Thạch phát ra ánh sáng nhàn nhạt, dòng năng lượng Tiên Linh dồi dào tuôn trào, bị Lăng Thiên hấp thu vào cơ thể. Tốc độ hấp thu của hắn nhanh hơn bất kỳ Tiên Nhân bình thường nào. Mỗi khối Tiên Thạch tựa như viên kẹo ngọt, tan chảy và biến mất trong chốc lát. Cùng lúc đó, hắn nuốt một viên Tiên Dược đã tinh chế, dược lực cuồn cuộn lan tỏa, tẩy rửa kinh mạch, củng cố Tiên Thể.

Cảm giác sức mạnh tăng trưởng từng chút một thật sự rất thỏa mãn. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng của hắn tựa như một vực sâu không đáy, không ngừng nuốt chửng năng lượng. Cứ như vậy, Lăng Thiên đã tiêu hao toàn bộ Tiên Thạch và Tiên Dược ban đầu trong vòng một tháng. Tu vi của hắn vững chắc hơn, đạt đến đỉnh phong Địa Tiên sơ kỳ, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá lên Địa Tiên trung kỳ. Đây là tốc độ mà ngay cả những thiên tài Tiên Giới cũng phải kinh hãi.

Nhưng Lăng Thiên không hề tự mãn. Hắn biết, Tiên Giới mênh mông, cường giả như mây. Địa Tiên sơ kỳ ở Tiên Giới cũng chỉ là tầng dưới chót. Hắn cần mạnh hơn, nhanh hơn nữa.

“Tài nguyên là vấn đề lớn nhất.” Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài động phủ. Nơi hắn chọn ẩn cư là một ngọn núi hoang vu ở rìa Tiên Châu Thanh Huyền, một trong vô số Tiên Châu thuộc Tiên Giới. Nơi này Tiên Linh Khí mỏng manh, ít Tiên Thú, ít người qua lại, nhưng cũng đồng nghĩa với việc ít cơ hội.

Hắn quyết định rời khỏi động phủ, tiến vào thế giới Tiên Giới rộng lớn. Mục tiêu của hắn là một Tiên Thành gần nhất, tên là Thanh Huyền Thành, một nơi giao dịch và tụ tập của các Tiên Nhân cấp thấp và trung cấp.

Thanh Huyền Thành không quá lớn, nhưng cũng đủ phồn hoa để khiến Lăng Thiên choáng ngợp. Những tòa Tiên Lâu cao vút chạm mây, những con đường lát ngọc bích lấp lánh, Tiên Nhân cưỡi Tiên Cầm bay lượn trên bầu trời, Tiên Khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết thành từng làn sương mờ ảo. Cảnh tượng này hoàn toàn khác biệt với bất kỳ thành trì nào ở phàm giới.

Hắn đi dạo trên phố, quan sát các cửa hàng, các sạp hàng rong. Tiên Dược, Tiên Khí, Tiên Phù, công pháp Tiên cấp, tất cả đều được bày bán công khai. Nhưng giá cả thì cũng khiến Lăng Thiên phải nhíu mày. Một viên Tiên Thạch hạ phẩm chỉ đổi được vài loại Tiên Dược cấp thấp, hoặc một bộ công pháp Địa Tiên cấp cùi bắp.

Để có được tài nguyên, có hai cách chính: gia nhập một Tiên Môn, hoặc tự mình mạo hiểm. Lăng Thiên không muốn bị ràng buộc bởi bất kỳ Tiên Môn nào ở giai đoạn này. Hắn cần tự do để phát triển theo con đường riêng của mình. Vậy nên, mạo hiểm là lựa chọn duy nhất.

Hắn đến một Tiên Lâu treo biển “Thiên Cơ Các”, nơi chuyên phát hành nhiệm vụ và thu mua vật phẩm. Bên trong Thiên Cơ Các, Tiên Nhân ra vào tấp nập. Lăng Thiên lướt qua bảng nhiệm vụ. Có nhiệm vụ săn Tiên Thú, thu thập Tiên Dược, hộ tống Tiên Đoàn, hoặc điều tra dị tượng. Mức độ khó dễ khác nhau, phần thưởng cũng khác nhau.

Hắn dừng lại trước một nhiệm vụ cấp Địa Tiên trung kỳ: “Thu thập Thủy Ngân Thảo ở U Ảnh Hồ. Số lượng: 100 gốc. Phần thưởng: 500 Tiên Thạch hạ phẩm và một bộ Tiên Phù công kích cấp Địa Tiên.”

U Ảnh Hồ là một khu vực hiểm trở nằm sâu trong U Ảnh Sơn Mạch, nổi tiếng với sự tồn tại của những Tiên Thú hệ thủy hung hãn. Tuy nhiên, Thủy Ngân Thảo là một loại Tiên Dược quý hiếm, có thể dùng để luyện chế Tiên Đan tăng cường tốc độ tu luyện. Phần thưởng 500 Tiên Thạch hạ phẩm là một số tiền không nhỏ đối với Địa Tiên sơ kỳ. Quan trọng hơn, bộ Tiên Phù công kích có thể giúp hắn tăng cường sức chiến đấu.

Lăng Thiên nhận nhiệm vụ. Một Tiên Nữ tiếp đãi hắn, ánh mắt hơi nghi ngờ khi thấy hắn chỉ là Địa Tiên sơ kỳ mà dám nhận nhiệm vụ cấp trung kỳ. “Vị Tiên hữu này, U Ảnh Hồ rất nguy hiểm, có nhiều Tiên Thú Địa Tiên trung kỳ thậm chí hậu kỳ. Ngài có chắc không?”

Lăng Thiên khẽ gật đầu, khí tức trên người tuy không hùng hậu nhưng lại có một sự vững chãi lạ thường. “Ta tự có chừng mực.”

Tiên Nữ thấy hắn kiên quyết, cũng không nói thêm. Nàng ghi lại thông tin và đưa cho Lăng Thiên một Tiên Phù Nhiệm Vụ. “Trong vòng một tháng, nếu ngài hoàn thành, hãy trở lại đây.”

Lăng Thiên rời khỏi Thiên Cơ Các, không chần chừ mà bay về phía U Ảnh Sơn Mạch. Hắn không có Tiên Khí phi hành, nhưng bước chân hắn nhẹ nhàng, mỗi bước đều ẩn chứa Tiên Nguyên Lực, tốc độ nhanh hơn cả một số Địa Tiên sơ kỳ cưỡi Tiên Cầm cấp thấp.

U Ảnh Sơn Mạch bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt quanh năm, cây cối rậm rạp, cổ thụ vươn cao ngất trời. Tiên Linh Khí ở đây đậm đặc hơn nhiều so với bên ngoài Thanh Huyền Thành, nhưng cũng pha lẫn một luồng khí âm hàn khó chịu. Tiếng thú rống vọng lại từ sâu trong rừng, thỉnh thoảng có ánh sáng pháp bảo lướt qua, cho thấy đây là nơi thường xuyên có Tiên Nhân đến mạo hiểm.

Hắn cẩn trọng tiến sâu vào. Bỗng nhiên, một luồng Tiên Nguyên Lực dao động kịch liệt từ phía trước. Lăng Thiên ẩn mình vào một gốc cây cổ thụ, phóng thần thức dò xét. Hắn thấy một nhóm ba Tiên Nhân đang giao chiến với một con Tiên Thú khổng lồ hình cá sấu, toàn thân phủ vảy đen, miệng phun ra những luồng thủy tiễn sắc bén.

Đó là một con Thủy Giáp Giao Long, Tiên Thú cấp Địa Tiên trung kỳ đỉnh phong. Ba Tiên Nhân kia đều là Địa Tiên trung kỳ, nhưng có vẻ đang gặp khó khăn. Một người đã bị thương ở vai, máu tươi nhuộm đỏ y phục. Họ đang cố gắng hợp lực để đánh bại con quái vật, nhưng Thủy Giáp Giao Long quá mạnh, phòng thủ cực cao.

Lăng Thiên nhận ra nhóm Tiên Nhân này. Họ là những người hắn đã gặp ở Thiên Cơ Các, cũng nhận nhiệm vụ thu thập Thủy Ngân Thảo. Có vẻ họ đã tiến sâu hơn hắn một bước.

Hắn không vội ra tay. Con Thủy Giáp Giao Long này là một mục tiêu tốt để hắn thử nghiệm sức mạnh của mình ở Tiên Giới. Hơn nữa, nó có vẻ đang bảo vệ một thứ gì đó. Linh giác của hắn mách bảo, Thủy Ngân Thảo có thể ở gần đây.

Ba Tiên Nhân kia dồn hết sức lực, nhưng chỉ khiến Thủy Giáp Giao Long bị thương ngoài da. Con Thủy Giáp Giao Long gầm lên thị uy, vung đuôi quật mạnh, khiến mặt đất rung chuyển, cây cối đổ rạp. Một Tiên Nhân không kịp né tránh, bị trúng đòn, văng xa, bất tỉnh nhân sự.

Hai Tiên Nhân còn lại hoảng sợ, nhưng không dám bỏ chạy. Họ biết, nếu bỏ lại đồng đội, họ cũng khó thoát khỏi số phận tương tự. Đúng lúc này, Lăng Thiên quyết định hành động.

Hắn không dùng Tiên Khí, mà vận chuyển Vô Thượng Đế Quyết, hai tay kết ấn, một luồng Đế Nguyên Lực màu vàng kim bùng phát. Hắn phóng ra một quyền, uy lực kinh thiên động địa. Quyền kình xuyên phá không gian, mang theo khí tức hủy diệt, đánh thẳng vào đầu Thủy Giáp Giao Long.

“Rầm!”

Một tiếng nổ lớn vang vọng. Con Thủy Giáp Giao Long không kịp phản ứng, đầu nó bị đánh nát bươm, máu tươi và óc trắng văng tung tóe. Thân thể khổng lồ của nó đổ sập xuống, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Hai Tiên Nhân còn lại ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Một Địa Tiên sơ kỳ, một quyền đánh chết Thủy Giáp Giao Long Địa Tiên trung kỳ đỉnh phong? Chuyện này thật sự quá mức không tưởng! Hơn nữa, luồng năng lượng màu vàng kim kia, không phải Tiên Nguyên Lực bình thường!

Lăng Thiên không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của họ. Hắn bước đến bên xác Thủy Giáp Giao Long, dùng một Tiên Đao sắc bén mổ bụng nó, lấy ra một viên Tiên Đan màu xanh lục sáng bóng. Đây là nội đan của Thủy Giáp Giao Long, một bảo vật quý giá cho Tiên Nhân tu luyện hệ thủy, hoặc có thể dùng để trao đổi.

Hắn liếc nhìn xung quanh. Quả nhiên, sau xác con Thủy Giáp Giao Long, nơi nó bảo vệ bấy lâu nay, là một hồ nước nhỏ trong vắt. Xung quanh bờ hồ, những cây Thủy Ngân Thảo màu bạc lấp lánh đang vươn mình trong làn sương.

“Thủy Ngân Thảo.” Lăng Thiên nhếch miệng cười nhẹ. Hắn đã tìm thấy mục tiêu của mình.

Hai Tiên Nhân kia lúc này mới hoàn hồn, vội vàng tiến đến, chắp tay cúi đầu. “Đa tạ tiền bối đã ra tay tương trợ! Nếu không có tiền bối, huynh đệ chúng ta e rằng đã bỏ mạng nơi đây!”

Lăng Thiên nhìn họ. Hắn không có ý định gây rắc rối, nhưng cũng không muốn dây dưa. “Các ngươi cũng đến để tìm Thủy Ngân Thảo?”

Một Tiên Nhân tên là Lưu Phong vội đáp: “Dạ đúng vậy, tiền bối. Nhưng chúng ta thực lực có hạn, không ngờ lại gặp phải Thủy Giáp Giao Long này. Tiền bối đã giúp chúng ta diệt trừ hung vật, chúng ta xin nguyện tặng lại toàn bộ Thủy Ngân Thảo cho tiền bối!”

Người còn lại là Trần Hải cũng gật đầu lia lịa: “Chúng ta nguyện ý lấy Tiên Đan của Thủy Giáp Giao Long này làm thù lao cho tiền bối đã cứu mạng!”

Lăng Thiên khẽ lắc đầu. “Không cần. Tiên Đan này là của ta. Thủy Ngân Thảo ta cũng cần. Ta chỉ lấy đủ số lượng nhiệm vụ yêu cầu. Số còn lại các ngươi có thể lấy.” Hắn không phải kẻ tham lam, và cũng không muốn dây dưa với những Tiên Nhân này quá lâu.

Hắn bắt đầu thu thập Thủy Ngân Thảo. Động tác của hắn nhanh nhẹn, chỉ trong chốc lát đã hái đủ 100 gốc. Lưu Phong và Trần Hải nhìn nhau, trong lòng vừa kính phục vừa sợ hãi. Lăng Thiên thực sự quá mạnh, và cũng rất khí khái.

Sau khi thu thập xong, Lăng Thiên không ở lại thêm. Hắn quay người, định rời đi. Lưu Phong vội vàng gọi lại: “Tiền bối, xin hỏi tôn tính đại danh, để chúng ta sau này còn có cơ hội báo đáp ân tình!”

Lăng Thiên dừng lại một chút, quay đầu lại. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không chút gợn sóng. “Lăng Thiên.”

Nói xong, thân ảnh hắn hóa thành một đạo lưu quang, biến mất trong màn sương mù của U Ảnh Sơn Mạch. Hai Tiên Nhân kia nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng không khỏi cảm thán. “Lăng Thiên… cái tên này, e rằng không lâu nữa sẽ vang danh Tiên Giới!”

Với 500 Tiên Thạch hạ phẩm và bộ Tiên Phù công kích, Lăng Thiên đã có một bước khởi đầu khá tốt. Hắn không chỉ hoàn thành nhiệm vụ mà còn thử nghiệm được sức mạnh của mình. Tiên Giới đầy rẫy nguy hiểm, nhưng cũng đầy rẫy cơ hội. Hắn đã có một nền tảng vững chắc, và bây giờ, con đường Đế Thần Vô Thượng của hắn sẽ được mở rộng hơn nữa. Ba năm cho Tiên Giới Đại Hội, hắn sẽ không lãng phí một giây phút nào. Hắn phải trở thành cường giả, đứng trên vạn vật, như tên gọi của hắn – Đế Thần Vô Thượng.

Hắn trở lại động phủ, bắt đầu hấp thu Tiên Thạch và nghiên cứu bộ Tiên Phù. Mục tiêu tiếp theo là đột phá Địa Tiên trung kỳ, và tìm kiếm những cơ hội lớn hơn để vươn lên đỉnh cao Tiên Giới. Cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu.

— HẾT CHƯƠNG 48 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8