Đế Thần Vô Thượng
Chương 41
Chương 41: Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai
Lăng Thiên đứng sừng sững giữa không gian bao la của Tiên Giới, khí thế bùng nổ, linh khí xung quanh cuộn trào như một cơn lốc vô hình hội tụ về phía hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu sự kinh ngạc, rồi phẫn nộ của đám đệ tử Thanh Huyền Tiên Tông.
“Láo xược! Một phàm nhân mới phi thăng dám ngông cuồng như vậy!” Một đệ tử áo xanh, tu vi Địa Tiên sơ kỳ, hét lên, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận. “Ngươi nghĩ Tiên Giới là nơi nào? Dám thách thức uy danh Thanh Huyền Tiên Tông ta!”
Thanh kiếm trong tay hắn rung lên, phát ra tiếng kiếm minh chói tai, một luồng kiếm khí sắc bén mang theo Tiên Linh Lực hùng hậu chém thẳng về phía Lăng Thiên. Hai đệ tử khác cũng không chịu kém, một người vung quyền, Tiên Linh Lực tụ lại thành một nắm đấm ánh vàng rực rỡ, người còn lại tung ra một đạo phù chú, hóa thành một xiềng xích ánh sáng trói buộc Lăng Thiên.
Sức mạnh của Tiên Nhân quả nhiên khác biệt hoàn toàn so với Phàm Giới. Mỗi chiêu thức đều mang theo Tiên Linh Lực tinh thuần, có thể dễ dàng nghiền nát một ngọn núi ở Phàm Giới. Tuy nhiên, đối với Lăng Thiên, những đòn tấn công này vẫn chưa đủ để khiến hắn phải động dung.
Thần Mạch trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ nhưng lại ẩn chứa vẻ huyền bí lan tỏa. Hắn không hề né tránh, mà chỉ khẽ nhếch môi, chậm rãi giơ tay. Một bàn tay trần, không chút hoa mỹ, đón lấy luồng kiếm khí sắc bén kia.
Keng! Một tiếng va chạm chói tai vang vọng, nhưng không phải tiếng kiếm khí cắt vào da thịt, mà là tiếng kim loại va chạm. Luồng kiếm khí Tiên Linh Lực bị bàn tay Lăng Thiên dễ dàng nắm giữ, rồi bóp nát, tan biến vào hư vô. Cùng lúc đó, nắm đấm ánh vàng và xiềng xích ánh sáng cũng bị một luồng khí tức vô hình từ Lăng Thiên tỏa ra đánh tan tành, hóa thành những đốm sáng nhỏ li ti rồi biến mất.
Ba đệ tử Thanh Huyền Tiên Tông trợn tròn mắt, khuôn mặt tràn ngập vẻ kinh hãi. Bọn họ chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy. Một phàm nhân mới phi thăng, lại có thể dễ dàng hóa giải công kích của ba Địa Tiên sơ kỳ? Điều này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của họ.
Lăng Thiên bước lên một bước, khí thế quanh người hắn đột ngột tăng vọt. “Các ngươi muốn ta cút? Vậy thì hãy thử xem bản lĩnh của các ngươi có đủ hay không!”
Một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy ba đệ tử. Áp lực này không phải là Tiên Linh Lực thông thường, mà là một loại ý chí, một loại Đạo Tâm kiên cố đến mức không thể lay chuyển, tựa như một ngọn núi cổ đại sừng sững giữa trời đất. Ba đệ tử cảm thấy toàn thân cứng đờ, linh lực trong cơ thể bị chèn ép, khó khăn vận chuyển.
“Không thể nào!” Một đệ tử thốt lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. “Hắn… hắn chỉ là một phàm nhân mới phi thăng! Sao lại có thể có khí thế như vậy?”
Lăng Thiên không nói nhiều, hắn chỉ đơn giản tung ra ba chưởng, mỗi chưởng nhẹ nhàng chạm vào ngực ba đệ tử. Không có âm thanh long trời lở đất, không có hào quang chói lọi, chỉ là một lực đạo vừa đủ. Ba đệ tử cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ xâm nhập vào cơ thể, khiến Tiên Linh Hải của họ hỗn loạn, toàn thân mềm nhũn, ngay lập tức bất tỉnh nhân sự, ngã vật ra đất.
Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh đến mức khó tin, chỉ trong vài hơi thở, ba đệ tử Địa Tiên sơ kỳ đã bị một “phàm nhân” đánh bại mà không có chút sức chống cự nào. Điều này đã gây ra một sự chấn động nhỏ trong khu vực cổng Thanh Huyền Tiên Tông.
Tiếng động cùng với cảnh tượng bất ngờ đã thu hút sự chú ý của những đệ tử khác và một vị trưởng lão đang tuần tra gần đó. Một luồng uy áp hùng hậu nhanh chóng tiếp cận. Một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu xanh thẫm, khuôn mặt nghiêm nghị, bước đến. Ông ta chính là Trưởng lão Thanh Phong của Thanh Huyền Tiên Tông, tu vi đã đạt tới cảnh giới Thiên Tiên sơ kỳ.
Trưởng lão Thanh Phong nhìn lướt qua ba đệ tử đang nằm ngất dưới đất, rồi ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên người Lăng Thiên. Ông ta cảm nhận được một luồng khí tức lạ lẫm từ Lăng Thiên, không phải Tiên Linh Lực thuần túy mà ông quen thuộc, mà là một loại năng lượng cổ xưa và mạnh mẽ hơn, ẩn chứa sự huyền bí khó dò.
“Ngươi là ai? Sao lại dám gây sự ở Thanh Huyền Tiên Tông ta?” Giọng nói của Trưởng lão Thanh Phong trầm thấp, mang theo uy áp của một Thiên Tiên chân chính. Áp lực vô hình bao trùm lấy Lăng Thiên, muốn chèn ép hắn quỳ phục.
Lăng Thiên vẫn đứng thẳng tắp, không hề bị ảnh hưởng bởi uy áp của Thiên Tiên. Đạo Tâm của hắn đã tôi luyện qua vô số sinh tử, vượt qua mọi giới hạn ở Phàm Giới, sao có thể bị uy áp của một Thiên Tiên bình thường làm khó dễ? Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đối diện với ánh mắt uy nghiêm của Trưởng lão Thanh Phong, không chút sợ hãi.
“Vãn bối Lăng Thiên, vừa mới phi thăng từ Phàm Giới. Ta đến đây không phải để gây sự, nhưng bọn họ muốn ta cút đi, còn ra tay trước. Ta chỉ tự vệ mà thôi.” Lăng Thiên bình thản đáp, giọng nói không kiêu căng, cũng không hạ mình.
Trưởng lão Thanh Phong nheo mắt. Một phàm nhân mới phi thăng lại có thể kháng cự uy áp của Thiên Tiên? Điều này thật khó tin. Ông ta cẩn thận quan sát Lăng Thiên, phát hiện ra Lăng Thiên tuy tu vi chỉ mới ở Địa Tiên sơ kỳ, nhưng khí chất lại vô cùng đặc biệt, toàn thân toát ra một loại khí phách kiên cường, bất khuất, cùng với một chút gì đó cổ xưa, thần bí. Hơn nữa, những đệ tử bị đánh bại đều không hề bị thương nặng, chỉ là bị chấn động Tiên Linh Hải, ngất đi mà thôi, chứng tỏ Lăng Thiên đã nương tay.
“Ngươi có tư chất phi phàm.” Trưởng lão Thanh Phong trầm ngâm, đổi giọng. “Vừa phi thăng đã có thể đánh bại ba Địa Tiên, lại còn có thể chống lại uy áp của ta. Huyết mạch của ngươi không đơn giản, hoặc là ngươi có cơ duyên lớn lao nào đó.”
Ông ta dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Thanh Huyền Tiên Tông ta tuy không phải là đệ nhất Tiên Giới, nhưng cũng có thể cho ngươi một con đường. Với tư chất của ngươi, nếu cứ lang thang Tiên Giới, sớm muộn cũng sẽ gặp phải phiền phức. Ngươi có muốn gia nhập Thanh Huyền Tiên Tông làm đệ tử ngoại môn không? Ta sẽ đặc cách cho ngươi một cơ hội.”
Lăng Thiên hơi ngạc nhiên. Hắn vốn nghĩ sẽ phải trải qua một cuộc chiến lớn, hoặc bị đuổi đi, không ngờ lại nhận được một lời mời. Gia nhập một Tiên Tông là con đường nhanh nhất để hắn tiếp cận tài nguyên, công pháp Tiên Giới và khám phá những bí ẩn về thế giới này. Đây là một cơ hội tốt để hắn đặt chân vững chắc vào Tiên Giới.
Hắn suy nghĩ một lát, rồi gật đầu: “Đa tạ Trưởng lão đã ưu ái. Vãn bối chấp nhận.” Hắn dừng lại, ánh mắt kiên định nhìn Trưởng lão Thanh Phong, bổ sung: “Nhưng con đường của ta, không phải một Tiên Tông có thể giới hạn. Mục tiêu của ta là Vô Thượng Chi Lộ.”
Trưởng lão Thanh Phong nghe vậy, hơi nhíu mày, nhưng rồi lại giãn ra. Ông ta đã thấy quá nhiều thiên tài tự phụ, nhưng khí phách của Lăng Thiên lại không giống như sự kiêu ngạo, mà là một loại niềm tin tuyệt đối vào bản thân. “Tốt! Có chí khí! Ngươi theo ta, ta sẽ sắp xếp cho ngươi thủ tục nhập môn.”
Lăng Thiên đi theo Trưởng lão Thanh Phong, bước vào bên trong Thanh Huyền Tiên Tông. Hắn cảm nhận được Tiên Linh Khí dồi dào hơn bên ngoài gấp bội, những kiến trúc cổ kính, hùng vĩ ẩn hiện trong mây mù, chim hạc bay lượn, tiên thảo linh hoa đua nở. Đây chính là Tiên Giới, một thế giới hoàn toàn mới, một khởi đầu mới.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận Thần Mạch trong cơ thể đang khát khao hấp thụ Tiên Linh Khí. Con đường chinh phục Tiên Giới, tranh bá Cửu Thiên, đã chính thức mở ra. Thanh Huyền Tiên Tông, chỉ là một khởi đầu nhỏ bé. Mục tiêu cuối cùng của hắn là vượt qua mọi giới hạn, đạt tới cảnh giới Đế Thần Vô Thượng, và khám phá Chân Lý Vũ Trụ. Hắn, Lăng Thiên, sẽ không bao giờ dừng lại.