Đế Thần Vô Thượng
Chương 4

CHƯƠNG 4: TU LUYỆN SƠ KHAI, ĐẾ THẦN HIỂN LỘ
Lăng Thiên biết rằng, chỉ dựa vào cuốn nhật ký cổ xưa này là chưa đủ. Hắn cần sức mạnh thực sự, những công pháp và kỹ năng để đối mặt với thế giới bên ngoài, để trả thù cho cha mẹ và chứng minh giá trị của mình. Khu cấm địa này, từng là nơi giam cầm hắn, giờ đây lại giống như một kho báu đang chờ hắn khai phá.
Hắn bắt đầu di chuyển sâu hơn vào bên trong, không còn vẻ uể oải như mọi ngày. Đôi mắt hắn sáng rực, quan sát mọi ngóc ngách. Thần Mạch trong cơ thể hắn không ngừng rung động, như đang dẫn đường, mách bảo hắn về những nơi có linh khí dồi dào hoặc những vật phẩm ẩn giấu.
Đi qua một hành lang ẩm ướt phủ đầy rêu phong, Lăng Thiên dừng lại trước một bức tường đá. Thần Mạch trong hắn đột nhiên tăng tốc, một luồng năng lượng nóng bỏng chạy dọc cánh tay. Hắn đưa tay chạm vào bức tường, cảm nhận được một luồng linh khí yếu ớt tỏa ra từ bên trong. Không chút do dự, hắn vận dụng Đế Thần Chi Lực, một luồng năng lượng màu vàng kim bùng phát từ lòng bàn tay, nhẹ nhàng ấn vào.
Tường đá rung chuyển khe khẽ, sau đó nứt ra, lộ ra một căn mật thất nhỏ. Bên trong mật thất không có gì đặc biệt ngoài một kệ sách đá cũ kỹ và một vài bình ngọc đã bám đầy bụi. Lăng Thiên tiến vào, hơi thở có chút dồn dập.
Trên kệ sách đá, có ba cuốn sách cổ. Một cuốn ghi tên là “Phàm Cấp Trúc Cơ Quyết”, một cuốn là “Thanh Phong Kiếm Pháp” và cuốn cuối cùng là “Bách Thảo Tổng Luận”. Tuy chỉ là công pháp phàm cấp, nhưng đối với Lăng Thiên hiện tại, chúng chính là chìa khóa để hắn bước chân vào con đường tu luyện.
Hắn cầm cuốn “Phàm Cấp Trúc Cơ Quyết” lên, lật giở từng trang. Thần Mạch của hắn như một cỗ máy học tập siêu việt. Mọi chữ viết, mọi đồ hình phức tạp, chỉ cần lướt qua một lần là khắc sâu vào tâm trí hắn, không sót một chi tiết nào. Hắn không chỉ đọc hiểu, mà còn cảm nhận được dòng chảy linh khí, những chỗ tắc nghẽn, những cải tiến tiềm năng mà ngay cả người viết cũng không nghĩ tới.
“Phàm Cấp Trúc Cơ Quyết này quá thô sơ, có nhiều chỗ không hợp lý, dễ gây tổn thương kinh mạch. Nhưng với Thần Mạch của ta, ta có thể tự động điều chỉnh và hoàn thiện nó.” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng linh khí trong cơ thể theo phương pháp của Trúc Cơ Quyết, nhưng lại được Đế Thần Chi Lực tinh chỉnh và dẫn dắt. Linh khí từ không khí xung quanh nhanh chóng bị hút vào, chuyển hóa thành một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết chạy dọc kinh mạch.
Chỉ trong chốc lát, hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một cảm giác sảng khoái lan tỏa. Nếu là người bình thường, phải mất hàng tháng, thậm chí hàng năm mới có thể cảm nhận được linh khí và vận chuyển chúng trong kinh mạch. Nhưng với Lăng Thiên, quá trình này diễn ra chỉ trong vài khắc.
Hắn mở mắt, đôi mắt lóe lên một tia sáng rực rỡ. “Thật nhanh!” Hắn thầm kinh ngạc. Đây chính là sức mạnh của Thần Mạch Vô Thượng! Hắn tiếp tục đọc “Thanh Phong Kiếm Pháp”. Cuốn kiếm pháp này chỉ có ba thức, mỗi thức đều đơn giản nhưng ẩn chứa sự tinh túy của kiếm đạo phàm trần. Lăng Thiên không vội vã luyện tập, hắn chỉ đọc và dùng ý niệm để phỏng đoán, mô phỏng. Trong đầu hắn, một người ảnh ảo đang múa kiếm, mỗi chiêu thức đều hoàn hảo, không một kẽ hở.
“Bách Thảo Tổng Luận” lại là một cuốn sách về linh dược, phân loại, công dụng và cách bào chế. Cuốn sách này sẽ rất hữu ích cho hắn trong việc tự cung cấp linh dược, thay vì phải dựa vào người khác.
Sau khi đọc lướt qua ba cuốn sách, Lăng Thiên nhìn sang những bình ngọc. Bên trong đó là một vài viên đan dược đã khô cứng và một nắm linh thảo đã héo úa. Chúng đã mất đi phần lớn dược tính sau nhiều năm bị bỏ quên. Tuy nhiên, Lăng Thiên vẫn cẩn thận gom chúng lại.
“Thần Mạch của ta có thể hấp thụ mọi loại linh khí, kể cả những linh dược đã suy yếu. Dù không thể khôi phục hoàn toàn dược tính, nhưng ít nhất chúng sẽ giúp ta đẩy nhanh quá trình tu luyện ban đầu.”
Hắn ngồi khoanh chân giữa mật thất, đặt một viên đan dược khô vào lòng bàn tay. Vận dụng Đế Thần Chi Lực, một luồng năng lượng màu vàng kim bao phủ viên đan dược. Kỳ lạ thay, viên đan dược khô cứng bắt đầu mềm ra, những tinh hoa dược lực dù đã suy yếu vẫn được Thần Mạch tinh lọc và hấp thu triệt để, không chút lãng phí. Chúng nhanh chóng được chuyển hóa thành linh lực, chảy vào đan điền, củng cố căn cơ của Lăng Thiên.
Chỉ sau một canh giờ, tất cả đan dược và linh thảo héo úa đều bị hắn hấp thu sạch sẽ. Linh lực trong cơ thể hắn dồi dào hơn, cảm giác như một dòng suối nhỏ đang chảy cuồn cuộn. Hắn đã chính thức bước vào Luyện Thể Cảnh tầng một, một cảnh giới mà trước đây hắn không bao giờ dám mơ tới.
“Cứ thế này, ta sẽ nhanh chóng vượt qua Luyện Thể Cảnh, đạt đến Khai Mạch Cảnh, thậm chí cao hơn nữa.” Lăng Thiên đứng dậy, cảm thấy tràn đầy tự tin. Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa mật thất. Lăng Báo vẫn đứng đó, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng, vẻ mặt vẫn đầy bối rối và khó hiểu.
“Tên khốn đó… hắn vẫn chưa chịu đi à?” Lăng Thiên nhíu mày. Hắn không muốn bị Lăng Báo phát hiện ra bí mật của mình quá sớm. Hắn cần thêm thời gian để trưởng thành, để tích lũy sức mạnh.
Hắn quyết định tiếp tục tu luyện và tìm kiếm thêm tài nguyên trong cấm địa. Dù sao thì, khu cấm địa này đã bị bỏ hoang hàng trăm năm, có lẽ còn nhiều bí mật đang chờ hắn khám phá.
Trong những ngày tiếp theo, Lăng Thiên không rời khỏi cấm địa. Hắn dành toàn bộ thời gian để tu luyện “Phàm Cấp Trúc Cơ Quyết” đã được tinh chỉnh, và luyện tập “Thanh Phong Kiếm Pháp”. Nhờ Thần Mạch Vô Thượng, tốc độ tiến bộ của hắn nhanh đến kinh người.
Hắn đã phá vỡ giới hạn Luyện Thể Cảnh tầng một, rồi tầng hai, tầng ba… Chỉ trong ba ngày, hắn đã đạt đến Luyện Thể Cảnh tầng chín, chỉ còn một bước nữa là đột phá Khai Mạch Cảnh. Mỗi lần đột phá, cơ thể hắn lại được củng cố thêm một phần, gân cốt rắn chắc, sức mạnh tăng lên gấp bội. Máu huyết trong người hắn chảy rần rật, mang theo một luồng khí tức cường đại.
Về kiếm pháp, hắn không chỉ thuần thục ba thức của “Thanh Phong Kiếm Pháp”, mà còn tự mình suy diễn ra những biến hóa tinh diệu hơn, khiến nó trở nên linh hoạt và mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần. Hắn dùng một cành cây khô làm kiếm, mỗi chiêu vung ra đều mang theo một luồng khí sắc bén, cắt gió vù vù.
Trong quá trình tu luyện, Lăng Thiên cũng khám phá thêm một vài mật thất nhỏ khác, tìm thấy một số viên linh thạch hạ phẩm đã cạn kiệt linh khí, và một vài bản đồ cổ xưa của gia tộc Lăng Gia. Những bản đồ này chỉ dẫn đến các khu vực bí mật khác trong gia tộc, nhưng hầu hết đã bị niêm phong hoặc bị lãng quên.
Một trong số đó là bản đồ chỉ đến “Tàng Bảo Các” của Lăng Gia. Tàng Bảo Các là nơi cất giữ các công pháp, linh dược và tài nguyên quý giá của gia tộc. Tuy nhiên, nó được canh gác nghiêm ngặt và chỉ những trưởng lão hoặc tộc trưởng mới có quyền ra vào.
“Tàng Bảo Các… Đó là nơi ta cần đến. Ta cần thêm tài nguyên để đột phá Khai Mạch Cảnh và xa hơn nữa.” Lăng Thiên nheo mắt. Với sức mạnh hiện tại, hắn vẫn chưa đủ để đối đầu với các cao thủ trong gia tộc. Hắn cần phải mạnh hơn.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, một tiếng động nhẹ vang lên từ bên ngoài. Lăng Thiên nhanh chóng giấu bản đồ vào trong người, thu liễm khí tức. Một bóng người lén lút tiến vào cấm địa.
“Lăng Báo?” Lăng Thiên nheo mắt, nhận ra kẻ vừa bước vào. Lăng Báo có vẻ mặt lo lắng, hắn rón rén đi vào, ánh mắt quét khắp nơi. Hắn không nhìn thấy Lăng Thiên, vì hắn đang ẩn nấp trong một góc tối, khí tức hoàn toàn bị che giấu bởi Đế Thần Chi Lực.
Lăng Báo tiến đến chỗ chiếc giếng khô, nơi Lăng Thiên đã rơi xuống. Hắn cúi người xuống, nhìn vào bên trong. “Thằng phế vật này… đã ba ngày rồi không thấy động tĩnh gì. Chắc là đã chết cóng hoặc chết đói rồi.” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu xen lẫn sự nhẹ nhõm và một chút… thất vọng?
“Chết rồi thì cũng tốt. Đỡ phải làm phiền mắt. Hừ, một kẻ phế vật như nó, sống cũng chỉ là phí phạm tài nguyên của Lăng Gia.” Lăng Báo nói xong, quay lưng bỏ đi. Hắn không hề nhận ra, ánh mắt Lăng Thiên trong bóng tối đang nhìn hắn chằm chằm, lạnh lẽo như băng.
“Ngươi nghĩ ta đã chết sao, Lăng Báo? Ngươi sẽ phải hối hận vì những lời nói đó, và vì tất cả những gì ngươi đã làm.” Lăng Thiên thầm nghĩ, nắm chặt bàn tay. Hắn đã quyết định. Hắn sẽ rời khỏi cấm địa này ngay đêm nay. Hắn cần phải đối mặt với Lăng Gia, và bắt đầu con đường báo thù của mình.
Đêm đó, Lăng Thiên lặng lẽ rời khỏi cấm địa. Hắn không đi qua cổng chính, mà lợi dụng địa hình hiểm trở, trèo qua bức tường phía sau. Với sức mạnh Luyện Thể Cảnh tầng chín, việc này không hề khó khăn. Hắn như một bóng ma, biến mất vào màn đêm, mang theo sự tức giận, lòng căm thù và một bí mật kinh thiên động địa. Con đường của Đế Thần Vô Thượng, giờ đây đã chính thức mở ra, và Lăng Thiên đã sẵn sàng để viết nên một truyền kỳ mới. Hắn sẽ bắt đầu từ Lăng Gia, nơi đã chôn vùi danh dự của cha mẹ hắn, và cũng là nơi hắn sẽ bứt phá để vươn tới đỉnh cao vũ trụ.