Đế Thần Vô Thượng
Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:47:13 | Lượt xem: 5

Chương 37: Tiên Giới Sơ Thám, Thần Mạch Trấn Phong

Lăng Thiên phi hành giữa những tầng mây Tiên Giới, cảm nhận Tiên Khí nồng đậm cuồn cuộn tràn vào cơ thể, tẩy rửa kinh mạch, khiến mỗi tế bào đều như được hồi sinh. Hắn vừa thoát khỏi cuộc chạm trán với ba tên Địa Tiên kia, trong lòng không khỏi có chút suy tư. Tiên Giới quả nhiên hung hiểm hơn phàm giới gấp vạn lần, cường giả nơi đây cũng không thể dùng lẽ thường mà suy đoán. Ba tên Địa Tiên kia, tuy không quá mạnh mẽ, nhưng cũng đủ để Lăng Thiên hiểu được rằng, sự kiêu ngạo từ phàm giới không hề có chỗ đứng ở Tiên Giới này.

Hắn hạ xuống một dãy núi hùng vĩ, vách đá dựng đứng, mây mù bao phủ, trông tựa như những cây cột chống trời. Tiên Khí ở đây đặc quánh, hóa thành sương mù lượn lờ, thi thoảng lại ngưng tụ thành những hạt sương óng ánh, mang theo năng lượng tinh thuần. Đây là một nơi lý tưởng để tu luyện.

Lăng Thiên tìm một hang động kín đáo, dùng Tiên Nguyên bố trí vài trận pháp che chắn đơn giản, rồi ngồi xuống điều tức. Hắn cần củng cố tu vi Địa Tiên đỉnh phong của mình, đồng thời tiêu hóa những gì vừa học được về Tiên Giới. Cuộc chiến với ba tên Địa Tiên kia đã giúp hắn thử nghiệm phần nào sức mạnh của Thần Mạch Vô Thượng trong môi trường Tiên Giới. Tuy rằng hắn đã thắng, nhưng cũng nhận ra rằng mình vẫn còn nhiều thiếu sót về Tiên pháp và kinh nghiệm chiến đấu Tiên Giới.

Thần Mạch Vô Thượng là căn cơ của hắn, nhưng công pháp mà hắn tu luyện lại là một loại bí pháp cổ xưa, không thuộc bất kỳ hệ thống Tiên Giới nào mà hắn biết. Điều này vừa là ưu thế, vừa là nhược điểm. Ưu thế là độc nhất vô nhị, nhưng nhược điểm là hắn không có bất kỳ tiền bối hay sư môn nào để chỉ dẫn. Mọi thứ đều phải tự mình mò mẫm, khám phá.

Lăng Thiên nhắm mắt, Tiên Khí lập tức ùn ùn kéo đến, giống như những dòng sông đổ vào đại dương, điên cuồng tuôn vào cơ thể hắn. Tốc độ hấp thụ Tiên Khí của hắn nhanh đến kinh người, vượt xa những Địa Tiên bình thường. Đây chính là ưu thế của Thần Mạch Vô Thượng. Chỉ trong chốc lát, Tiên Nguyên trong đan điền đã trở nên vững chắc hơn, những vết thương nhỏ trong chiến đấu cũng dần được chữa lành.

Trong quá trình tu luyện, Lăng Thiên không ngừng suy nghĩ về “Thiên Hà Châu” và “Tiên Môn” mà ba tên Địa Tiên kia đã nhắc đến. Rõ ràng, đó là những khái niệm quan trọng ở Tiên Giới. Thiên Hà Châu có lẽ là tên một khu vực lớn, còn Tiên Môn là các thế lực tông môn. Hắn cần thông tin, rất nhiều thông tin, để có thể hòa nhập và phát triển ở thế giới mới này.

Ba ngày sau, Lăng Thiên mở mắt. Tu vi đã hoàn toàn củng cố, thậm chí có chút tinh tiến. Hắn cảm thấy mình đã sẵn sàng để tiếp tục hành trình. Bước ra khỏi hang động, hắn đứng trên đỉnh núi, phóng tầm mắt ra xa. Cảnh tượng hùng vĩ của Tiên Giới khiến hắn không khỏi cảm thán. Những ngọn núi Tiên Thú ẩn hiện trong mây, những dòng Tiên Hà uốn lượn như dải lụa bạc, và xa xa là những quầng sáng rực rỡ, có lẽ là những Tiên Thành hoặc Tiên Môn đồ sộ.

Lăng Thiên quyết định không đi theo một hướng cụ thể nào cả. Hắn sẽ đi sâu vào Tiên Giới, tìm kiếm cơ duyên, và quan trọng nhất là tìm hiểu về thế giới này. Hắn nhớ lại lời của một trong ba tên Địa Tiên: “Ngươi hãy nhớ kỹ, Tiên Giới rộng lớn vô biên, cường giả như mây, đừng tưởng có chút bản lĩnh là có thể hoành hành!” Lời nói này, tuy mang ý khinh miệt, nhưng lại là sự thật. Hắn phải cẩn trọng.

Khi đang định tiếp tục phi hành, đột nhiên, một luồng khí tức cường đại từ xa truyền đến, kèm theo tiếng gầm rống của một Tiên Thú khổng lồ. Luồng khí tức này mạnh hơn hẳn ba tên Địa Tiên kia, ít nhất cũng phải là Địa Tiên hậu kỳ hoặc Tiên Nhân cảnh giới cao hơn. Lăng Thiên lập tức cảnh giác, ẩn mình vào một khe núi.

Một lát sau, một con Tiên Thú khổng lồ, thân hình như núi, vảy xanh biếc, mọc sừng nhọn hoắt trên đầu, đang điên cuồng phá hủy cây cối. Nó có vẻ đang bị thương, trên người còn vương vãi máu tươi, và ánh mắt đầy vẻ điên cuồng. Đằng sau nó, ba đạo Tiên quang rực rỡ đang đuổi theo sát nút. Ba người này, hai nam một nữ, đều mặc Tiên bào lộng lẫy, khí chất siêu phàm, tu vi đều đạt tới Địa Tiên hậu kỳ.

“Con Thanh Lân Thú này bị trọng thương, đừng để nó chạy thoát! Tiên hạch của nó là bảo vật luyện đan!” Một nam Tiên Nhân hô lên, vung tay chém ra một đạo kiếm quang sắc bén, bổ vào lưng Thanh Lân Thú.

Thanh Lân Thú gầm thét đau đớn, nhưng vẫn cố gắng bỏ chạy. Nó phóng tới một vách núi, định chui vào một hang động. Đúng lúc đó, Lăng Thiên cảm thấy một luồng khí tức quen thuộc từ Thanh Lân Thú. Đó là khí tức của… Viễn Cổ Thần Thú? Không, không phải hoàn toàn, nhưng có một sự cộng hưởng nào đó với Thần Mạch của hắn.

Hắn chợt nhớ lại khi còn ở phàm giới, Thần Mạch Vô Thượng của hắn đã từng hấp thu những tinh hoa của các loại huyết mạch Thần Thú. Con Thanh Lân Thú này, e rằng cũng có chút huyết mạch Thần Thú viễn cổ nào đó. Điều này khiến Lăng Thiên nảy sinh hứng thú.

Ba Tiên Nhân kia đã đuổi tới gần, vây quanh Thanh Lân Thú. Con thú dữ biết không còn đường thoát, điên cuồng phản công. Tiên lực bùng nổ, tiếng gầm rống vang vọng cả bầu trời. Ba Tiên Nhân cũng không yếu, Tiên pháp liên tục xuất ra, đánh cho Thanh Lân Thú liên tục thụ thương.

Lăng Thiên ẩn mình quan sát. Hắn có thể ra tay cướp Tiên hạch, hoặc cứu con thú. Nhưng hắn không vội. Hắn muốn xem xét thực lực của ba Tiên Nhân này, và cũng muốn hiểu rõ hơn về con Thanh Lân Thú. Hắn cảm nhận thấy, sâu bên trong con thú này, có một sức mạnh đang bị phong ấn, hoặc chưa được thức tỉnh hoàn toàn.

Cuộc chiến diễn ra khốc liệt. Thanh Lân Thú tuy bị thương nặng, nhưng sức phản kháng vẫn rất mạnh mẽ. Nó phun ra một luồng khí độc màu xanh, khiến ba Tiên Nhân phải né tránh. Nữ Tiên Nhân cau mày: “Con thú này dai sức quá! Chúng ta phải kết thúc nhanh thôi, nếu không sẽ dẫn dụ Tiên Nhân khác đến.”

Một nam Tiên Nhân khác gật đầu: “Đúng vậy, Thiên Hà Châu này không yên bình. Chúng ta dùng Tiên Phù đi!”

Ba người lập tức lấy ra ba tấm Tiên Phù lấp lánh, niệm chú. Ba đạo Tiên Phù hóa thành ba sợi xích vàng, lao vút tới, trói chặt Thanh Lân Thú. Con thú vật giãy giụa điên cuồng, nhưng không thể thoát khỏi. Tiên Phù này có vẻ là một loại bảo vật trấn áp. Ba Tiên Nhân thấy con thú đã bị khống chế, liền tiến tới, chuẩn bị kết liễu.

Đúng lúc này, Lăng Thiên bỗng cảm thấy Thần Mạch Vô Thượng trong cơ thể chấn động kịch liệt, như có một tiếng gọi từ sâu thẳm. Hắn nhìn chằm chằm vào Thanh Lân Thú. Trong mắt hắn, con thú không chỉ là một Tiên Thú thông thường, mà là một sinh linh mang trong mình chút huyết mạch của một tồn tại cổ xưa. Và hắn, với Thần Mạch của mình, có thể cảm nhận được nó đang cầu cứu.

Lăng Thiên hít sâu một hơi. Hắn không thể để mặc. Nếu hắn đã cảm nhận được sự cộng hưởng này, thì có lẽ đây là một cơ duyên, hoặc một phần của con đường Vô Thượng mà hắn phải đi qua. Hắn quyết định ra tay.

“Dừng tay!”

Một tiếng quát lạnh lùng vang lên, kèm theo một luồng khí thế cường đại đột ngột xuất hiện, khiến ba Tiên Nhân kia giật mình. Họ quay lại, thấy một thanh niên tuấn tú, khí chất bất phàm, đang từ trong khe núi bước ra.

Ba Tiên Nhân nheo mắt. “Ngươi là ai? Dám xen vào việc của Vô Tương Tiên Tông chúng ta?” Nam Tiên Nhân cầm đầu lạnh giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.

Lăng Thiên không trả lời, chỉ nhìn Thanh Lân Thú bị trói chặt. “Con thú này, ta muốn.”

Lời nói của Lăng Thiên khiến ba Tiên Nhân cười phá lên. “Hahaha! Một Địa Tiên sơ kỳ như ngươi, dám mở miệng nói muốn cướp đồ của Vô Tương Tiên Tông? Ngươi không biết sống chết là gì sao?”

Nữ Tiên Nhân ánh mắt sắc lạnh: “Thức thời thì cút đi, nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí!”

Lăng Thiên lắc đầu. “Ta không muốn gây sự, nhưng con thú này có duyên với ta. Các ngươi buông nó ra, ta sẽ không truy cứu.”

“Ngông cuồng!” Nam Tiên Nhân cầm đầu gầm lên, rút ra một thanh Tiên kiếm, chỉ thẳng vào Lăng Thiên. “Địa Tiên sơ kỳ mà dám nói lời đó? Xem ra ngươi là tên phàm nhân mới phi thăng lên Tiên Giới không biết trời cao đất rộng!”

Lăng Thiên khẽ thở dài. Hắn đã cố gắng giữ hòa khí, nhưng xem ra không được. “Nếu đã vậy, đừng trách ta.”

Hắn nhấc tay, một đạo kiếm khí vô hình bùng nổ, hóa thành một luồng sức mạnh cuồng bạo, trực tiếp đánh thẳng vào ba sợi xích Tiên Phù đang trói Thanh Lân Thú. “Rắc!” Ba sợi xích Tiên Phù lập tức nứt vỡ, hóa thành bụi phấn Tiên quang.

Ba Tiên Nhân kinh hãi tột độ. “Cái gì? Phá hủy Tiên Phù của chúng ta dễ dàng như vậy?”

Thanh Lân Thú vừa được giải thoát, lập tức gầm lên một tiếng, nhưng không chạy trốn mà quay đầu nhìn Lăng Thiên, ánh mắt không còn sự hung hãn mà thay vào đó là vẻ cảm kích khó hiểu.

Lăng Thiên không để ý đến ba Tiên Nhân, hắn đưa tay đặt lên đầu Thanh Lân Thú. Một luồng Thần Mạch chi lực ôn hòa nhưng mạnh mẽ lập tức truyền vào cơ thể con thú, trấn áp vết thương, đồng thời kích thích huyết mạch cổ xưa đang ngủ say của nó.

Thanh Lân Thú rùng mình một cái, ánh mắt từ từ trở nên thanh tỉnh hơn, rồi nó nhẹ nhàng cúi đầu xuống, như một con vật thuần phục.

Ba Tiên Nhân nhìn cảnh tượng này, trong lòng chấn động dữ dội. Một Địa Tiên sơ kỳ, không chỉ dễ dàng phá hủy Tiên Phù của họ, mà còn có thể thuần phục một con Thanh Lân Thú đang điên loạn trong chớp mắt. Điều này vượt quá nhận thức của họ.

“Ngươi… rốt cuộc là ai?” Nam Tiên Nhân cầm đầu run rẩy hỏi.

Lăng Thiên thu tay về, nhìn ba người. “Ta đã nói, ta không muốn gây sự. Nhưng nếu các ngươi muốn thử, ta cũng không ngại.” Khí thế trên người hắn bùng nổ, không còn là Địa Tiên sơ kỳ đơn thuần nữa, mà là một cảm giác áp bức vô hình, khiến ba Địa Tiên hậu kỳ cũng cảm thấy nghẹt thở.

Họ nhớ lại lời cảnh báo của cấp trên: “Ở Tiên Giới, đừng bao giờ đánh giá thấp bất kỳ ai, đặc biệt là những người có vẻ ngoài yếu ớt.” Hơn nữa, hành động của Lăng Thiên quá bất phàm. Phá hủy Tiên Phù, thuần hóa Tiên Thú, đều không phải là chuyện một Địa Tiên sơ kỳ có thể làm được.

Ba Tiên Nhân nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi. Họ không biết Lăng Thiên có lai lịch gì, nhưng rõ ràng là không thể đối phó. Việc quan trọng nhất lúc này là bảo toàn mạng sống.

“Vị đạo hữu này, là chúng ta mạo phạm!” Nam Tiên Nhân cầm đầu vội vàng cúi đầu, ngữ khí thay đổi hoàn toàn. “Con Thanh Lân Thú này, nếu đạo hữu đã có duyên, chúng ta xin nhường lại. Xin đạo hữu tha thứ cho sự vô lễ của chúng ta!”

Hai Tiên Nhân còn lại cũng vội vàng cúi đầu theo. Lăng Thiên nhìn họ, biết rằng họ đã nhận ra sự khác biệt. Hắn không phải là kẻ thích sát phạt vô cớ, đặc biệt là khi đã đạt được mục đích.

“Cút đi.” Lăng Thiên phất tay. “Sau này, đừng để ta thấy các ngươi bắt nạt kẻ yếu nữa.”

Ba Tiên Nhân như được đại xá, vội vàng quay người, hóa thành ba đạo Tiên quang, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt Lăng Thiên. Họ không dám quay đầu lại, trong lòng vẫn còn sợ hãi tột độ. Về sau, câu chuyện về một Địa Tiên sơ kỳ thần bí đã dễ dàng đánh bại ba Địa Tiên hậu kỳ của Vô Tương Tiên Tông và thuần phục Thanh Lân Thú đã lan truyền trong một số tông môn nhỏ ở Thiên Hà Châu, khiến nhiều người phải dè chừng.

Lăng Thiên quay lại nhìn Thanh Lân Thú. Con thú này giờ đã thu nhỏ thân hình, trở thành một con thú nhỏ nhắn, đáng yêu hơn, nhưng vẫn giữ được vẻ uy phong của nó. Nó dụi đầu vào chân Lăng Thiên, phát ra tiếng gầm gừ nhỏ, thể hiện sự thân cận.

“Ngươi đi theo ta, vậy thì ta đặt tên ngươi là Tiểu Lân.” Lăng Thiên khẽ vuốt ve đầu Tiểu Lân. Hắn cảm nhận được sâu bên trong Tiểu Lân, huyết mạch Thần Thú đang dần thức tỉnh. Đây là một cơ duyên lớn, không chỉ cho Tiểu Lân mà còn cho chính hắn. Huyết mạch của Tiểu Lân có thể giúp hắn hiểu rõ hơn về Thần Mạch Vô Thượng của mình.

Lăng Thiên và Tiểu Lân cùng nhau tiếp tục hành trình. Với sự xuất hiện của Tiểu Lân, Lăng Thiên không còn đơn độc trên con đường Tiên Giới. Hắn biết rằng, Tiên Giới vẫn còn vô vàn bí ẩn và cường giả đang chờ đợi. Nhưng hắn tin rằng, với Thần Mạch Vô Thượng và một người bạn đồng hành mới, hắn sẽ từng bước chinh phục Cửu Thiên, hướng tới con đường Đế Thần Vô Thượng.

Mục tiêu tiếp theo của Lăng Thiên là tìm kiếm một Tiên Thành lớn hoặc một Tiên Môn có thư viện để thu thập thông tin về Tiên Giới, về Thiên Hà Châu, và đặc biệt là về những dấu vết của Thần Thú cổ xưa. Hắn cảm thấy mình đã chạm đến một mảnh ghép quan trọng trong bí ẩn về nguồn gốc của mình. Con đường Vô Thượng, giờ đây, đã có thêm một bước tiến mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8