Đế Thần Vô Thượng
Chương 35
Chương 35: U Minh Cốc – Tiên Khí Tàn Tích
Màn sương đen đặc quánh bao trùm lấy U Minh Cốc, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh, tạo nên một thế giới cô lập giữa cõi phàm trần. Lăng Thiên và Hạ Vân bước qua ranh giới vô hình, ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi áp lực đáng sợ trong không khí. Một luồng hàn khí thấu xương cuộn trào, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá mục nát và một thứ mùi tanh nồng khó tả, như thể cả ngàn vạn sinh linh đã chết đi và hóa thành hư vô tại nơi đây.
Hạ Vân rùng mình, vội vàng áp sát vào Lăng Thiên, hai tay nắm chặt lấy vạt áo hắn. Nàng không phải là một tu sĩ yếu đuối, nhưng bản năng của một sinh linh vẫn khiến nàng sợ hãi trước một nơi tràn ngập tử khí như thế này. “Lăng Thiên, nơi đây… đáng sợ quá!”
Lăng Thiên khẽ mỉm cười, an ủi nàng: “Đừng lo, có ta ở đây.” Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Hạ Vân, truyền một luồng linh lực ấm áp sang. Ngay lập tức, cảm giác sợ hãi của Hạ Vân dịu đi phần nào, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng.
Khác với Hạ Vân, Lăng Thiên lại cảm thấy một sự hưng phấn khó tả. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Luồng không khí lạnh lẽo kia khi đi qua cơ thể hắn lại được chuyển hóa thành một thứ gì đó thuần túy hơn. Bên trong lớp sương mù dày đặc chứa đựng một loại năng lượng cực kỳ hỗn loạn: tử khí, ma khí, âm khí đan xen, nhưng sâu thẳm bên trong chúng, hắn lại cảm nhận được những tia Tiên Linh Khí yếu ớt nhưng tinh thuần đang dao động. Đây không phải là Tiên Giới thực sự, nhưng chắc chắn là một mảnh vỡ, một di tích, hoặc một cánh cửa dẫn đến Tiên Giới đã bị phong ấn từ vô số năm về trước.
Lăng Thiên mở mắt ra, ánh sáng trong đồng tử như xuyên thấu màn sương. “U Minh Cốc này không đơn giản. Nó giống như một chiến trường cổ xưa, nơi các cường giả Tiên Giới từng giao tranh, để lại tàn tích và cả những oán niệm không tan. Nhưng cũng chính vì thế, nó mới ẩn chứa những cơ duyên lớn.”
Càng đi sâu vào, màn sương càng trở nên dày đặc, tầm nhìn chỉ còn vài bước chân. Những thân cây cổ thụ khẳng khiu, lá cây úa tàn mang màu xám xịt, đứng sừng sững như những bóng ma khổng lồ. Mặt đất gồ ghề, đầy rẫy những khối đá sắc nhọn và xương cốt của những sinh vật không rõ nguồn gốc. Âm thanh duy nhất là tiếng gió rít qua khe đá, nghe như những lời thì thầm ai oán.
Bất chợt, một tiếng gầm khẽ vang lên từ phía trước. Từ trong màn sương, hai đốm sáng đỏ rực lóe lên, rồi một bóng đen khổng lồ lao tới. Đó là một con Hắc Ảnh Lang, một loại yêu thú biến dị trong U Minh Cốc, thân hình cao lớn gấp đôi sói bình thường, toàn thân được bao phủ bởi lớp lông đen nhánh, đôi mắt đỏ ngầu và móng vuốt sắc bén như lưỡi đao.
Hạ Vân kinh hãi lùi lại, định rút kiếm. Nhưng Lăng Thiên đã nhanh hơn một bước. Hắn không dùng bất kỳ Tiên Khí hay công pháp phức tạp nào, chỉ đơn thuần là một cú đấm. Nắm đấm mang theo sức mạnh cuồng bạo của Thần Mạch, được gia trì bởi công pháp Vô Thượng, xuyên phá không gian, tạo ra một luồng khí áp khủng khiếp.
Rầm!
Con Hắc Ảnh Lang còn chưa kịp phản ứng, đầu nó đã nổ tung thành một màn mưa thịt nát và xương vụn. Thân thể khổng lồ của nó ngã vật xuống đất, tạo ra một tiếng động lớn, rồi nhanh chóng bị tử khí ăn mòn, hóa thành một vũng bùn đen.
“Ngươi… mạnh đến vậy sao?” Hạ Vân kinh ngạc nhìn Lăng Thiên. Nàng biết hắn mạnh, nhưng không ngờ chỉ một quyền đã có thể đánh nát một con yêu thú ở cấp độ này. Đây đã là cấp độ yêu thú có thể sánh ngang với Hóa Thần Cảnh đỉnh phong của phàm nhân rồi.
Lăng Thiên khẽ lắc đầu, “Ở đây, nó chỉ là con mồi yếu ớt nhất.” Hắn không cần nói nhiều, nhưng Hạ Vân hiểu rằng, những thử thách thực sự còn đang chờ đợi phía trước.
Tiếp tục tiến sâu vào, Lăng Thiên và Hạ Vân gặp phải nhiều loại yêu thú biến dị khác: những con Quỷ Xà mình phủ đầy vảy cứng như thép, những con Thi Vương mang theo oán khí ngút trời, hay những Hồn Ma vô hình có thể xuyên qua mọi vật chất. Nhưng tất cả chúng đều không thể gây ra chút phiền toái nào cho Lăng Thiên. Hắn di chuyển linh hoạt, ra tay dứt khoát, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến những yêu thú này tan biến trong chớp mắt.
Trong quá trình chiến đấu, Lăng Thiên không ngừng hấp thu những tia Tiên Linh Khí ẩn chứa trong tử khí. Hắn phát hiện ra rằng, công pháp của mình có khả năng thanh lọc và chuyển hóa những năng lượng hỗn tạp này thành Tiên Linh Khí tinh thuần, dùng để tôi luyện cơ thể và củng cố tu vi. Điều này khiến hắn càng thêm tự tin vào con đường tu luyện của mình.
Sau khi tiêu diệt một bầy Thi Ma, Lăng Thiên đột nhiên dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khác biệt, mạnh mẽ hơn hẳn những gì hắn từng cảm nhận. Nó không phải là tử khí, cũng không phải là Tiên Linh Khí thuần túy, mà là một sự kết hợp của cả hai, tạo thành một trường năng lượng kỳ lạ.
“Có thứ gì đó ở phía trước,” Lăng Thiên thì thầm. Hắn nắm chặt tay Hạ Vân, bước chân càng thêm cẩn trọng.
Màn sương dần tan đi một chút, để lộ ra một cảnh tượng khiến Hạ Vân phải nín thở. Trước mắt họ là một hồ nước đen ngòm, mặt nước phẳng lặng như gương, không một gợn sóng. Nhưng điều kỳ lạ là, từ đáy hồ, một thứ ánh sáng xanh u ám tỏa ra, chiếu rọi lên những bức tường đá xung quanh, nơi có vô số phù văn cổ xưa đang phát sáng lờ mờ. Và ngay giữa hồ, một tòa tháp nhỏ bằng đá, chỉ cao khoảng ba trượng, đang sừng sững đứng đó.
Tòa tháp này trông cổ kính và đổ nát, nhưng lại toát ra một khí tức hùng vĩ, vượt xa mọi thứ mà Lăng Thiên từng thấy ở phàm giới. Hắn cảm nhận được một luồng Tiên Linh Khí cực kỳ mạnh mẽ đang tỏa ra từ tòa tháp, nhưng nó lại bị bao phủ bởi một tầng tử khí dày đặc, tạo nên một sự mâu thuẫn kỳ lạ.
“Đó là… Tiên Tháp?” Hạ Vân thì thầm, giọng nói run rẩy.
Lăng Thiên không trả lời, ánh mắt hắn dán chặt vào tòa tháp. Hắn có thể thấy, trên đỉnh tháp, có một đóa sen đen đang nở rộ. Đó không phải là một đóa sen bình thường, mà là một đóa sen được hình thành từ Tiên Linh Khí và tử khí, mang theo một vẻ đẹp ma mị và kinh hãi. Hắn biết, đó chính là mục tiêu của mình.
Đột nhiên, mặt hồ đen ngòm bắt đầu nổi sóng. Từ trong làn nước, một cái bóng khổng lồ từ từ trồi lên. Đó là một con quái vật hình rắn, nhưng toàn thân nó được bao phủ bởi những lớp vảy màu đen bóng loáng, đôi mắt đỏ rực như máu và sừng nhọn hoắt trên đầu. Nó không ngừng gầm gừ, âm thanh vang vọng khắp U Minh Cốc, khiến không gian rung chuyển.
“U Minh Thủy Mãng,” Lăng Thiên khẽ nói, ánh mắt lộ ra vẻ nghiêm trọng. Con quái vật này đã đạt đến cấp độ Tiên Thú sơ giai, dù chỉ là một con Tiên Thú bị biến dị và suy yếu do môi trường U Minh Cốc, nhưng nó vẫn mạnh hơn bất kỳ sinh vật nào ở phàm giới. Đây chính là kẻ canh giữ Tiên Tháp.
U Minh Thủy Mãng phun ra một cột nước đen ngòm, mang theo tử khí nồng đậm lao thẳng về phía Lăng Thiên. Lăng Thiên không né tránh, hắn đứng thẳng, linh lực toàn thân bùng nổ. Hắn vận dụng công pháp Vô Thượng, hai tay kết ấn, một vòng xoáy năng lượng khổng lồ hình thành trước mặt hắn, hấp thu cột nước đen.
Cột nước va chạm vào vòng xoáy, phát ra những tiếng nổ “ầm ầm” long trời lở đất. Tử khí cuồn cuộn bị vòng xoáy nghiền nát, chuyển hóa thành những tia Tiên Linh Khí tinh thuần, được Lăng Thiên hấp thu vào cơ thể.
U Minh Thủy Mãng dường như không ngờ Lăng Thiên lại có thể hấp thu đòn tấn công của nó. Nó tức giận gầm lên, thân hình khổng lồ lao thẳng tới, muốn dùng cơ thể cường tráng của mình để nghiền nát Lăng Thiên.
Nhưng Lăng Thiên đã chờ đợi khoảnh khắc này. Hắn không lùi, mà tiến lên. Bàn tay hắn vươn ra, một tia sáng vàng kim bùng lên, ngưng tụ thành một thanh kiếm khí vô hình. Đây là kiếm ý của Vô Thượng Kiếm Đạo, một trong những năng lực mà hắn đã lĩnh ngộ được từ Thần Mạch cổ xưa.
“Diệt!”
Kiếm khí xé tan màn sương, xuyên thẳng qua lớp vảy cứng rắn của U Minh Thủy Mãng, đâm xuyên qua đầu nó. Con quái vật khổng lồ cứng đờ, đôi mắt đỏ ngầu dần tắt lịm. Thân thể nó rơi xuống hồ, tạo ra một cơn sóng lớn, rồi chìm dần xuống đáy.
Hạ Vân đứng đó, hoàn toàn chết lặng. Nàng chưa bao giờ thấy một ai có thể mạnh mẽ đến mức này. Một con Tiên Thú, dù bị suy yếu, nhưng vẫn là Tiên Thú, lại bị Lăng Thiên giết chết chỉ bằng một chiêu.
Lăng Thiên không để ý đến sự kinh ngạc của Hạ Vân. Hắn nhìn về phía Tiên Tháp, ánh mắt lóe lên vẻ quyết đoán. “Đóa sen đen kia… chính là U Minh Tiên Liên. Nó được nuôi dưỡng bởi Tiên Linh Khí và tử khí, là một kỳ bảo hiếm có, có thể giúp ta củng cố căn cơ, thậm chí là mở ra con đường đến Tiên Giới thật sự.”
Hắn bước đi trên mặt hồ đen, mỗi bước chân đều tạo ra một gợn sóng năng lượng, khiến hắn như đang đi trên đất liền. Hạ Vân vội vàng theo sau, trái tim vẫn còn đập loạn xạ.
Khi đến gần Tiên Tháp, Lăng Thiên đưa tay chạm vào bức tường đá cổ kính. Hắn cảm nhận được một luồng thông tin cổ xưa truyền vào tâm trí hắn. Đây không phải là một Tiên Tháp bình thường, mà là một tàn tích của một Tiên Cung, bị chôn vùi dưới lòng đất phàm giới từ hàng vạn năm trước. Những Tiên Linh Khí hắn cảm nhận được chính là những gì còn sót lại từ Tiên Cung đó.
Đóa U Minh Tiên Liên trên đỉnh tháp tỏa ra ánh sáng xanh u ám, vô cùng mê hoặc. Lăng Thiên vươn tay hái lấy đóa sen. Ngay khi đóa sen rời khỏi đỉnh tháp, toàn bộ Tiên Tháp bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những phù văn cổ xưa trên tường đá lóe lên rực rỡ, rồi nhanh chóng mờ đi. Tiên Tháp bắt đầu sụp đổ, chìm dần xuống đáy hồ, như thể nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Lăng Thiên ngắm nhìn đóa U Minh Tiên Liên trong tay. Nó không chỉ là một kỳ bảo, mà còn là một chìa khóa. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang tuôn trào từ đóa sen, không ngừng tẩy rửa và củng cố cơ thể hắn. Hắn biết, với nó, hắn đã có đủ điều kiện để thực sự đặt chân lên con đường của Tiên Giới.
“U Minh Cốc này đã hoàn thành vai trò của nó,” Lăng Thiên nói, quay đầu nhìn Hạ Vân. “Chúng ta nên rời đi thôi.”
Lăng Thiên dẫn Hạ Vân rời khỏi U Minh Cốc. Hắn không ở lại lâu trong phàm giới. Sau khi củng cố tu vi bằng U Minh Tiên Liên, hắn đã đạt đến đỉnh cao của phàm nhân, không còn gì có thể trói buộc hắn ở thế giới này nữa. Hắn đã hoàn thành mọi mục tiêu ở phàm giới: chứng minh bản thân, đánh bại kẻ thù, và giờ đây, hắn đã sẵn sàng cho một hành trình mới.
Vài ngày sau, trên đỉnh một ngọn núi cao nhất của Đại Lục Trung Ương, Lăng Thiên đứng đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Trên tay hắn, U Minh Tiên Liên đã hoàn toàn dung hợp vào cơ thể, chuyển hóa thành một luồng sức mạnh cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được một tiếng gọi từ hư không, một con đường vô hình đang mở ra trước mắt.
“Tiên Giới… ta đến đây!”
Một luồng sáng chói lòa từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy Lăng Thiên. Đây chính là Tiên Môn, cánh cổng dẫn đến thế giới của Tiên Nhân. Lăng Thiên không chút do dự, bước thẳng vào luồng sáng đó, biến mất khỏi phàm trần, để lại phía sau một truyền thuyết về một phế vật nghịch thiên đã phá vỡ mọi giới hạn, chuẩn bị chinh phục cửu thiên.
Hạ Vân đứng từ xa, nhìn thấy cảnh tượng đó, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Nàng biết, từ nay về sau, Lăng Thiên sẽ phi thăng Tiên Giới, và con đường của họ sẽ tạm thời chia cắt. Nhưng nàng tin rằng, một ngày nào đó, nàng cũng sẽ đủ mạnh để theo bước hắn, để gặp lại người đã thay đổi cuộc đời nàng.
Lăng Thiên đã rời đi, để lại phàm giới chấn động. Kỷ nguyên của hắn tại phàm trần đã kết thúc, và một chương mới, hùng vĩ hơn nhiều, đang chờ đợi hắn ở Tiên Giới.