Đế Thần Vô Thượng
Chương 33
CHƯƠNG 33: THIÊN NGOẠI TÂN SINH, TIÊN GIỚI SƠ CHINH
Lăng Thiên sải bước trên con đường mòn phủ đầy Tiên Linh khí, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt giữa phàm giới và Tiên Giới. Không khí nơi đây tinh khiết hơn, năng lượng cuồng bạo hơn, và dường như mọi sinh vật đều mang trong mình một sức sống mãnh liệt. Những ngọn núi đá trôi lơ lửng giữa không trung, dòng sông bạc chảy ngược lên trời, và những Tiên Thú kỳ lạ bay lượn trên đỉnh đầu, tất cả đều là cảnh tượng mà phàm nhân khó lòng tưởng tượng nổi.
Hắn đã trải qua vài ngày trong Tiên Giới, đặt chân đến một vùng đất xa lạ được gọi là “Thanh Vân Vực”, một trong vô vàn tiểu vực của Tiên Giới. Nơi đây vẫn còn hoang sơ, Tiên Linh khí không quá nồng đậm, và những Tiên Nhân hắn gặp gỡ đều có tu vi không quá cao, chủ yếu là Địa Tiên sơ kỳ hoặc Trung kỳ. Dù vậy, đối với Lăng Thiên hiện tại, họ vẫn là những tồn tại đáng gờm.
Kể từ khi phi thăng, Lăng Thiên cảm thấy cơ thể mình như được gột rửa một lần nữa. Thần Mạch cổ xưa trong hắn dường như đang hấp thụ Tiên Linh khí với tốc độ kinh người, chuyển hóa thành một loại Tiên Nguyên lực tinh thuần hơn nhiều so với Linh lực phàm giới. Tuy nhiên, lượng Tiên Nguyên lực này vẫn còn quá ít ỏi, chưa đủ để hắn bứt phá cảnh giới Địa Tiên. Hắn cần Tiên Linh Thạch, Tiên Dược, hoặc những cơ duyên khác để tăng tốc tu luyện.
Lăng Thiên chợt dừng lại. Từ phía xa, hắn nghe thấy tiếng tranh cãi và tiếng kim loại va chạm. Một nhóm ba người đang bao vây một Tiên Nhân trẻ tuổi khác. Tiên Nhân bị bao vây là một thiếu nữ, dung mạo thanh tú, nhưng lúc này đang tái nhợt vì sợ hãi. Nàng ta chỉ có tu vi Địa Tiên sơ kỳ, trong khi ba kẻ kia đều là Địa Tiên Trung kỳ, kẻ cầm đầu thậm chí đã đạt tới đỉnh Địa Tiên Trung kỳ.
“Tiểu nha đầu, ngoan ngoãn giao Tiên Linh Thạch và Tiên Dược ra đây, chúng ta sẽ tha cho ngươi một mạng!” Kẻ cầm đầu, một nam tử râu ria xồm xoàm, cười gằn. “Nếu không, đừng trách anh em ta không khách khí!”
Thiếu nữ cắn chặt môi, tay nắm chặt một thanh Tiên kiếm cấp thấp. “Các ngươi… các ngươi đừng hòng! Đây là Tiên Linh Thạch ta vất vả lắm mới kiếm được!”
“Vất vả? Hừ, ở Tiên Giới này, kẻ mạnh mới có quyền nói chuyện vất vả hay không!” Một tên khác cười khẩy, vung đao chém tới. Thiếu nữ hoảng hốt né tránh, nhưng vẫn bị kình phong sượt qua vai, làm rách toạc ống tay áo.
Lăng Thiên đứng ẩn mình trong một bụi cây cổ thụ, quan sát cục diện. Hắn biết rõ quy tắc Tiên Giới: kẻ yếu bị bắt nạt là chuyện thường tình. Hắn không có lý do gì để ra tay. Tuy nhiên, nhìn thấy cảnh tượng đó, một sự khó chịu vẫn dâng lên trong lòng hắn. Có lẽ, bản tính hiệp nghĩa từ phàm giới vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi vừa đặt chân đến Tiên Giới, nhưng nếu chỉ đứng nhìn, hắn sẽ cảm thấy lương tâm cắn rứt. Hắn chợt nhớ lại lời thề của mình: “Vô Thượng chi lộ, không phải là con đường của kẻ vô cảm!”
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lăng Thiên. Đây có thể là cơ hội để hắn thăm dò sức mạnh của mình trong Tiên Giới, và cũng là cách để gây dựng danh tiếng ban đầu, dù chỉ là ở một vùng nhỏ bé này.
Hắn bước ra khỏi bụi cây, chậm rãi tiến về phía nhóm người. “Dừng tay!” Giọng nói của Lăng Thiên không lớn, nhưng mang theo một sự uy nghiêm lạ thường, khiến cả bốn người đều giật mình quay lại.
Kẻ cầm đầu nhíu mày, nhìn Lăng Thiên từ trên xuống dưới. Lăng Thiên vẫn mặc bộ y phục đơn giản của phàm giới, không có chút Tiên khí nào đặc biệt, tu vi cũng khó lòng nhìn thấu. Hắn cười khẩy: “Ồ, lại có một kẻ muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Ngươi là Tiên Nhân ở đâu? Nhìn ngươi có vẻ lạ mặt.”
Lăng Thiên bình tĩnh đáp: “Ta chỉ là người qua đường. Nhưng thấy các ngươi lấy nhiều hiếp ít, thật không vừa mắt. Chuyện này, dừng lại đi.”
“Ha ha ha!” Ba tên côn đồ bật cười lớn. “Một tên phàm nhân mới phi thăng mà cũng dám ra oai với chúng ta sao? Ngươi nhìn thấy Tiên Linh khí trên người ta không? Địa Tiên Trung kỳ đỉnh phong! Ngươi muốn chết à?”
Tên cầm đầu tiến lên một bước, Tiên Nguyên lực cuộn trào quanh người, tạo thành một áp lực vô hình. Hắn muốn dùng khí thế để dọa Lăng Thiên. “Cút ngay, nếu không, đừng trách ta không niệm tình đồng đạo!”
Lăng Thiên vẫn bất động. “Đồng đạo? Các ngươi cướp bóc người khác, còn nói đồng đạo? Ta khuyên các ngươi, lập tức rời đi, nếu không…” Ánh mắt Lăng Thiên lóe lên hàn quang. “Ta không ngại để các ngươi nếm mùi đau khổ.”
“Nếm mùi đau khổ? Thật là nực cười!” Tên cầm đầu giận dữ. “Lên! Dạy cho tên phàm nhân này biết quy tắc của Tiên Giới!”
Hai tên Địa Tiên Trung kỳ khác lập tức vung vũ khí tấn công. Một tên dùng đao, một tên dùng kiếm, tạo thành một thế gọng kìm. Tiên Nguyên lực gào thét, những chiêu thức mạnh mẽ hơn nhiều so với phàm giới. Thiếu nữ kia nhìn thấy cảnh này thì hoảng hốt, kêu lên: “Cẩn thận! Bọn chúng rất hung ác!”
Lăng Thiên không né tránh, mà đột nhiên bùng nổ khí thế. Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể hắn vận chuyển, Tiên Nguyên lực trong đan điền dâng trào. Hắn không sử dụng bất kỳ Tiên Pháp phức tạp nào, chỉ đơn giản là tung ra hai quyền. Hai quyền này mang theo sức mạnh cực kỳ đáng sợ, dường như có thể xuyên thủng không gian.
Ầm! Ầm!
Hai tiếng nổ vang lên. Hai tên Địa Tiên Trung kỳ kia còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy một lực lượng kinh khủng đánh thẳng vào ngực. Tiên Nguyên hộ thể của bọn chúng vỡ tan, cơ thể văng ngược ra xa, đập mạnh vào vách núi, nôn ra một búng máu tươi. Ngực bọn chúng lõm sâu, xương cốt vỡ vụn, mắt trắng dã, hiển nhiên đã trọng thương.
Kẻ cầm đầu và thiếu nữ đều sững sờ. Hai tên Địa Tiên Trung kỳ bị đánh trọng thương chỉ bằng hai quyền? Sức mạnh này… thật quá kinh khủng! Ngay cả Địa Tiên Trung kỳ đỉnh phong cũng khó lòng làm được điều đó một cách dễ dàng.
“Ngươi… ngươi là ai?” Tên cầm đầu run rẩy lùi lại, sắc mặt trắng bệch. Hắn đã đánh giá thấp Lăng Thiên quá nhiều. Tên này không phải là phàm nhân mới phi thăng, mà là một cao thủ Tiên Giới giả dạng, hoặc là một thiên tài nghịch thiên nào đó!
Lăng Thiên không đáp, chỉ bước thêm một bước. Áp lực vô hình đè nặng lên tên cầm đầu. “Ngươi có muốn nếm thử không?”
“Ta… ta không dám!” Tên cầm đầu lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa. “Tiền bối tha mạng! Là tiểu nhân có mắt không tròng! Tiểu nhân lập tức cút ngay!” Hắn không dám chần chừ, vội vàng cõng hai đồng bọn lên, chạy trối chết.
Thiếu nữ nhìn cảnh tượng này, đôi mắt mở to ngạc nhiên, rồi chuyển sang sự ngưỡng mộ. Nàng ta không ngờ rằng một người qua đường lại có thể mạnh đến như vậy. Nàng ta vội vàng cúi người hành lễ: “Đa tạ công tử đã ra tay tương trợ! Tiểu nữ Hạ Vân, đến từ Hạ Gia Bảo.”
Lăng Thiên thu hồi khí thế, khẽ gật đầu. “Không cần đa lễ. Ta chỉ là tiện tay mà thôi.” Hắn nhìn Hạ Vân, hỏi: “Ngươi tại sao lại ở một mình trong vùng hoang vu này?”
Hạ Vân thở dài, giải thích: “Tiểu nữ đi tìm kiếm một loại Tiên Dược tên là ‘Thanh Tâm Thảo’ để cứu phụ thân. Nhưng không ngờ lại gặp phải đám người kia. Tiên Linh Thạch ta kiếm được cũng đã hết, chỉ còn lại chút Tiên Dược này…” Nàng ta nói rồi, đưa ra một chiếc túi Càn Khôn trống rỗng và vài cọng Tiên Dược cấp thấp.
Lăng Thiên nhìn những Tiên Dược đó. Đúng là Thanh Tâm Thảo, nhưng phẩm chất rất thấp, dược lực không đáng kể. “Phụ thân ngươi bị bệnh gì?”
“Phụ thân mắc phải ‘Huyền Âm Băng Sát’, cần Thanh Tâm Thảo cấp cao hoặc ‘Dương Viêm Quả’ mới có thể hóa giải.” Hạ Vân nói, giọng buồn bã. “Nhưng những thứ đó đều cực kỳ hiếm, mà Hạ Gia Bảo của ta lại quá nhỏ bé, không có đủ thực lực để kiếm được.”
Lăng Thiên trầm ngâm. Huyền Âm Băng Sát là một loại hàn độc khá phổ biến ở Tiên Giới, nhưng để chữa trị thì cần dược liệu cấp cao. Đây là một cơ hội để hắn tìm hiểu thêm về Tiên Giới và cũng là cách để hắn có được lòng tin từ người khác.
“Thanh Tâm Thảo cấp cao và Dương Viêm Quả… ta biết một nơi có thể có.” Lăng Thiên nói. “Nhưng nơi đó khá nguy hiểm, không phải Hạ Gia Bảo của ngươi có thể tiếp cận.”
Mắt Hạ Vân sáng lên: “Công tử biết sao? Vậy xin công tử chỉ điểm! Dù nguy hiểm đến mấy, tiểu nữ cũng nguyện đi!”
Lăng Thiên nhìn Hạ Vân, rồi nói: “Ta có thể đưa ngươi đến đó. Nhưng sau khi tìm được dược liệu, ta có một điều kiện.”
“Công tử cứ nói!” Hạ Vân vội vàng đáp, không chút do dự.
“Ta cần thông tin về Tiên Giới này. Về các tông môn, thế lực, và những nơi có Tiên Linh khí nồng đậm, có Tiên Mạch hoặc Tiên Trân. Ta cũng cần Tiên Linh Thạch để tu luyện.” Lăng Thiên thẳng thắn nói. Hắn không ngại bày tỏ nhu cầu của mình, vì ở Tiên Giới, sự chân thật có khi lại hiệu quả hơn giả dối.
Hạ Vân ngạc nhiên, rồi mỉm cười: “Chỉ là những thông tin đó sao? Công tử cứ yên tâm, tiểu nữ sẽ dốc hết sức mình. Hạ Gia Bảo tuy nhỏ, nhưng ở Thanh Vân Vực này cũng có chút thông tin. Còn Tiên Linh Thạch… tiểu nữ có thể dẫn công tử đến một Tiên Thạch Mạch nhỏ mà Hạ Gia Bảo đang khai thác, tuy không lớn, nhưng cũng đủ để công tử tu luyện một thời gian.”
Lăng Thiên gật đầu. Đây chính là điều hắn muốn. Thông tin và tài nguyên. Mối quan hệ này có thể bắt đầu từ đây.
“Vậy thì tốt.” Lăng Thiên nói. “Nơi ta muốn đến là ‘U Minh Cốc’, một nơi hiểm địa nổi tiếng ở Thanh Vân Vực này. Nghe nói bên trong có một số loại linh dược quý hiếm, trong đó có cả Thanh Tâm Thảo cấp cao và Dương Viêm Quả. Nhưng cũng có những Tiên Thú cực kỳ đáng sợ, và thậm chí là Tiên Nhân lạc lối bị kẹt lại.”
Hạ Vân khẽ rùng mình khi nghe đến U Minh Cốc, nhưng vì phụ thân, nàng ta vẫn kiên định. “Tiểu nữ nguyện đi cùng công tử!”
“Được rồi. Đi thôi.” Lăng Thiên nói, rồi quay người đi về phía U Minh Cốc. Hắn biết, U Minh Cốc sẽ là thử thách đầu tiên của hắn ở Tiên Giới, và cũng là bước đệm để hắn khám phá thế giới rộng lớn này. Hạ Vân là một cơ duyên nhỏ, nhưng có thể mở ra nhiều cánh cửa khác.
Hạ Vân vội vàng đi theo Lăng Thiên, trong lòng vừa lo sợ vừa cảm kích. Nàng ta không biết lai lịch của Lăng Thiên, nhưng nàng ta tin rằng, người này chắc chắn không phải là một Tiên Nhân bình thường. Với hắn, nàng ta có hy vọng cứu được phụ thân.
Lăng Thiên bước đi, ánh mắt kiên định. “U Minh Cốc… Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai… Con đường này, ta sẽ từng bước chinh phục!”
Hắn đã từ “phế vật” ở phàm giới vươn lên đỉnh cao. Giờ đây, ở Tiên Giới, hắn lại phải bắt đầu từ con số 0. Nhưng ngọn lửa “Đế Mệnh” trong lòng hắn chưa bao giờ tắt. Hắn sẽ chứng minh rằng, dù ở bất kỳ thế giới nào, Vô Thượng chi lộ vẫn sẽ thuộc về hắn.