Đế Thần Vô Thượng
Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:43:48 | Lượt xem: 5

Chương 32: Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai

Lăng Thiên đứng trên đỉnh Thiên Sơn, ngọn núi cao nhất Lăng Đại Lục, nơi quanh năm mây mù bao phủ, được cho là gần nhất với Tiên Giới. Dưới chân hắn, toàn bộ Lăng Đại Lục hiện ra như một bức tranh hùng vĩ, nhưng trong mắt hắn, nó đã quá nhỏ bé. Mười năm qua, hắn đã từ một phế vật bị ruồng bỏ vươn lên thành cường giả vô thượng của phàm giới, thống nhất Cửu Đại Đế Quốc, diệt trừ vô số tà ma ngoại đạo, kiến lập nên một triều đại huy hoàng mang tên Thiên Đế. Dưới sự lãnh đạo của hắn, Lăng Đại Lục bước vào thời kỳ thịnh vượng chưa từng có, bách tính an cư lạc nghiệp, tu sĩ có quy củ, không còn cảnh tranh giành giết chóc vô độ.

Nhưng Lăng Thiên biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường Vô Thượng Chi Lộ còn dài vô tận. Hắn đã cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt từ sâu trong huyết mạch, khao khát được phá vỡ giới hạn của phàm trần, bước lên cảnh giới cao hơn, khám phá những bí ẩn về Thần Mạch và thân thế thực sự của mình.

Bên cạnh hắn, những người thân thiết nhất, những chiến hữu đã cùng hắn vào sinh ra tử, đang đứng đó. Mẫu thân Lăng phu nhân với ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng. Lăng Tuyết, muội muội hắn, nắm chặt vạt áo, lệ nhòa mi. Các huynh đệ kết nghĩa như Phong Vân, Lôi Trạch, cùng những vị tướng lĩnh trung thành, đều cúi đầu cung kính, nhưng trong ánh mắt không giấu được sự lưu luyến và khâm phục.

“Thiên Nhi, con phải cẩn thận,” Lăng phu nhân khẽ nói, giọng run run.

Lăng Thiên quay lại, nở nụ cười trấn an. “Mẫu thân đừng lo, hài nhi đã có chuẩn bị. Con đường Tiên Giới tuy hiểm trở, nhưng không thể ngăn cản bước chân của hài nhi. Người và Lăng Tuyết hãy ở lại đây, chăm sóc tốt cho bản thân. Thiên Đế Triều đã vững chắc, sẽ không có ai dám động đến.”

Hắn vươn tay xoa đầu Lăng Tuyết. “Muội muội, hãy chăm chỉ tu luyện. Đợi đến ngày ta đón muội lên Tiên Giới.”

Lăng Tuyết gật đầu lia lịa, nước mắt lăn dài. “Ca ca, muội nhất định sẽ cố gắng!”

Với các huynh đệ, hắn vỗ vai, ánh mắt kiên định. “Các huynh đệ, Lăng Đại Lục này ta giao lại cho các ngươi. Hãy tiếp tục xây dựng nó thành một thế giới vĩnh cửu thái bình.”

Phong Vân và Lôi Trạch quỳ một gối. “Thuộc hạ xin tuân mệnh Thiên Đế! Dù cho Thiên Đế phi thăng, Thiên Đế Triều vẫn sẽ mãi mãi trung thành với Người!”

Lăng Thiên gật đầu. Hắn không cần lời thề, hắn tin vào tình nghĩa huynh đệ. Hắn tin vào những người đã cùng hắn trải qua bao gian khó.

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi một luồng sáng ngũ sắc đang dần tụ lại, tạo thành một cánh cổng khổng lồ giữa không trung. Đó là Dẫn Tiên Môn, cánh cửa chỉ xuất hiện khi có một cường giả đạt đến cực hạn của phàm giới, đủ tư cách phi thăng. Để mở cánh cửa này, Lăng Thiên đã phải dồn hết sức mạnh, kích hoạt Thần Mạch tối đa, cộng hưởng với Thiên Đạo của Lăng Đại Lục.

“Đến lúc rồi,” hắn lẩm bẩm. Hắn không còn chần chừ. Con đường phía trước là vô số hiểm nguy, nhưng cũng là vô số cơ duyên. Hắn sẽ đối mặt với tất cả.

Một luồng linh lực cuồn cuộn từ trong cơ thể Lăng Thiên bùng phát, biến thành một cột sáng chói lòa, thẳng tắp xuyên thủng tầng mây, kết nối với Dẫn Tiên Môn. Cánh cổng ngũ sắc từ từ mở ra, lộ ra một khe nứt không gian tối tăm, sâu thẳm, nhưng bên trong ẩn chứa ánh sáng lấp lánh của các vì sao.

Tiếng gầm thét của Thiên Đạo vang vọng khắp Lăng Đại Lục, như một lời chúc mừng, nhưng cũng như một lời cảnh báo. Vô số phàm nhân và tu sĩ đều ngước nhìn lên bầu trời, chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này. Một vị Thiên Đế của họ, đang phi thăng!

Lăng Thiên nhẹ nhàng bay lên, thân ảnh hắn dần dần chìm vào cột sáng. Hắn không quay đầu lại, vì hắn biết, đó là sự khởi đầu của một hành trình mới, không phải sự kết thúc. Hắn sẽ trở lại, một ngày nào đó, khi hắn đạt đến đỉnh cao Vô Thượng.

Khoảnh khắc hắn bước vào Dẫn Tiên Môn, một lực hút kinh hoàng lập tức bao trùm lấy hắn. Cơ thể hắn như bị xé toạc ra từng mảnh, linh hồn chấn động dữ dội. Đây là quá trình tẩy rửa phàm trần, lột xác thành Tiên Thể. Nếu Đạo Tâm không vững, hoặc thể chất không đủ mạnh, sẽ lập tức tan biến thành tro bụi trong không gian hỗn loạn này.

Nhưng Lăng Thiên không hề nao núng. Thần Mạch trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, một luồng sức mạnh cổ xưa bao bọc lấy linh hồn và thân thể hắn, chống đỡ lại áp lực khủng khiếp. Hắn cảm nhận được những tạp chất trong cơ thể đang bị loại bỏ, những gông cùm của phàm trần đang bị phá vỡ. Linh Hải của hắn đang được thanh lọc, Tinh Thần Lực được cô đọng, trở nên tinh khiết hơn bao giờ hết.

Quá trình này kéo dài không biết bao lâu, có thể là khoảnh khắc, cũng có thể là vạn năm. Khi Lăng Thiên mở mắt ra lần nữa, hắn thấy mình đang đứng trên một mảnh đất lạ lẫm. Không khí xung quanh hắn không còn là Linh Khí quen thuộc của phàm giới, mà là một loại năng lượng thuần khiết hơn, mạnh mẽ hơn gấp vạn lần: Tiên Khí!

Hắn hít thở sâu, cảm nhận sự thay đổi kinh ngạc trong cơ thể. Mỗi tế bào đều đang reo hò, khao khát hấp thụ Tiên Khí. Mặc dù tu vi của hắn đã bị “phong ấn” bởi quy tắc Tiên Giới, buộc hắn phải bắt đầu lại từ cảnh giới thấp nhất của Tiên Nhân (Địa Tiên), nhưng hắn cảm thấy bản thân mình mạnh mẽ hơn rất nhiều so với khi còn ở phàm giới. Giống như một cái bình lớn hơn đã được chuẩn bị sẵn, chỉ chờ được đổ đầy.

Mảnh đất hắn đang đứng là một bãi đá hoang vắng, nhưng xa xa là những ngọn núi hùng vĩ, cao vút chạm trời, được bao phủ bởi những loại thực vật tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Những dòng sông chảy xiết mang theo Tiên Khí cuồn cuộn. Bầu trời xanh thẳm, rộng lớn vô biên, với những đám mây ngũ sắc lững lờ trôi, thỉnh thoảng có những bóng hình khổng lồ lướt qua, có thể là Tiên Thú hoặc những cường giả Tiên Giới.

“Đây chính là Tiên Giới sao…” Lăng Thiên lẩm bẩm, trong lòng dâng lên cảm giác vừa hưng phấn vừa thách thức. Thế giới này rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng hứa hẹn những cơ hội lớn lao hơn.

Hắn điều chỉnh trạng thái, bắt đầu vận chuyển Thần Mạch để hấp thụ Tiên Khí. Mặc dù Tiên Khí rất dồi dào, nhưng cơ thể hắn, vốn đã quen với Linh Khí, vẫn cần thời gian để thích nghi. Tuy nhiên, Thần Mạch của hắn lại vô cùng đặc biệt. Thay vì chỉ hấp thụ và chuyển hóa Tiên Khí một cách chậm rãi như những Tiên Nhân mới phi thăng khác, Thần Mạch của Lăng Thiên dường như có khả năng “nuốt chửng” Tiên Khí, biến nó thành một nguồn năng lượng thuần túy, mạnh mẽ hơn, và nhanh chóng ổn định tu vi Địa Tiên của hắn.

Chỉ trong chốc lát, hắn đã cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn thích nghi, thậm chí còn có dấu hiệu đột phá. Điều này khiến Lăng Thiên kinh ngạc, đồng thời cũng thêm khẳng định sự phi phàm của Thần Mạch.

Đúng lúc này, từ phía chân trời, hai đạo quang mang bay nhanh đến. Đó là hai Tiên Nhân, một nam một nữ, ăn mặc sang trọng, tu vi đều ở cảnh giới Tiên Nhân Cảnh trung kỳ, cao hơn hắn một cảnh giới nhỏ. Khi họ nhìn thấy Lăng Thiên, ánh mắt liền lộ ra vẻ khinh miệt và cảnh giác.

“Ồ, lại là một phàm nhân mới phi thăng sao?” Tiên Nhân nam cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ coi thường. “Linh khí trên người còn chưa tiêu tán hết, đúng là một tên nhà quê mới lên.”

Tiên Nhân nữ che miệng cười duyên, ánh mắt quét qua Lăng Thiên đầy vẻ đánh giá. “Xem ra vận khí không tệ, vừa lên đã gặp được một ‘Tiểu Địa Tiên’ yếu ớt. Chắc hẳn trên người còn mang theo không ít ‘linh thạch’ của phàm giới chứ?”

Lăng Thiên nhíu mày. Hắn biết, ở đâu cũng có kẻ mạnh kẻ yếu, và Tiên Giới cũng không ngoại lệ. Những kẻ mới phi thăng thường bị coi là yếu nhất, dễ bị bắt nạt và cướp bóc. Nhưng hắn không ngờ lại gặp phải ngay lập tức.

“Hai vị có chuyện gì sao?” Lăng Thiên lạnh nhạt hỏi, trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến.

Tiên Nhân nam bay đến gần, ánh mắt tham lam. “Chuyện gì à? Ngươi mới phi thăng, chắc chưa biết quy tắc Tiên Giới đâu nhỉ? Người mới lên phải nộp ‘phí vào cửa’ cho những người đã ở đây lâu năm như chúng ta. Coi như là tiền mua một bài học đầu tiên ở Tiên Giới.”

Hắn vươn tay ra, vẻ mặt ngạo mạn. “Giao ra toàn bộ tài sản trên người ngươi, có thể ta sẽ tha cho ngươi một mạng, cho ngươi một con đường sống ở Tiên Giới này.”

Lăng Thiên bật cười khinh thường. “Phí vào cửa? Bài học? Ta thấy hai ngươi đúng là muốn dạy cho ta một bài học đấy.”

Ánh mắt hắn đột nhiên trở nên sắc bén, khí thế Đế Vương vô hình bộc phát, khiến hai Tiên Nhân kia giật mình lùi lại một bước. Dù Lăng Thiên chỉ mới ở cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ, nhưng khí thế hắn toát ra lại khiến họ cảm thấy áp lực khó tả.

“Hừ, đúng là tên phàm nhân không biết trời cao đất rộng!” Tiên Nhân nam tức giận. “Đừng tưởng vừa phi thăng đã có chút sức mạnh thì có thể kiêu ngạo! Tiên Giới này không phải phàm giới của ngươi!”

Hắn vận chuyển Tiên Khí, một thanh kiếm quang màu xanh xuất hiện trong tay, chém thẳng về phía Lăng Thiên. Kiếm quang mang theo Tiên Khí cường đại, uy lực vượt xa bất kỳ công kích nào Lăng Thiên từng thấy ở phàm giới.

Lăng Thiên hừ lạnh. “Vậy thì để ta dạy cho các ngươi một bài học về sự khác biệt giữa thiên tài và phế vật ở Tiên Giới này!”

Thần Mạch trong cơ thể hắn bùng nổ, một luồng sức mạnh cổ xưa từ sâu trong huyết mạch được kích hoạt. Hắn không sử dụng bất kỳ Tiên Pháp nào, mà chỉ đơn thuần vận chuyển Thần Mạch, tung ra một quyền. Quyền phong mang theo một loại uy áp khó tả, như thể có một vị Thần đang giáng lâm, ẩn chứa đạo vận nguyên thủy.

“Ầm!”

Quyền phong va chạm với kiếm quang, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Kiếm quang của Tiên Nhân nam lập tức vỡ vụn, mà quyền phong của Lăng Thiên thì không hề suy giảm, tiếp tục đánh thẳng vào ngực hắn.

“Phụt!”

Tiên Nhân nam phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra xa, đâm sầm vào một tảng đá lớn, khiến nó vỡ vụn. Hắn trợn tròn mắt nhìn Lăng Thiên, tràn đầy vẻ hoảng sợ và không thể tin được.

“Ngươi… ngươi là ai? Làm sao có thể mạnh như vậy?!”

Tiên Nhân nữ cũng kinh hãi biến sắc. Nàng ta không ngờ một Tiên Nhân mới phi thăng lại có thể đánh bại một Tiên Nhân Cảnh trung kỳ chỉ bằng một quyền.

Lăng Thiên không trả lời, ánh mắt lạnh lùng quét qua nàng. “Còn ngươi, muốn thử không?”

Tiên Nhân nữ lập tức rùng mình, không dám chần chừ. Nàng ta vội vàng đỡ lấy Tiên Nhân nam đang bị thương nặng, dùng ánh mắt oán độc nhìn Lăng Thiên, rồi nhanh chóng hóa thành quang mang bỏ chạy.

Lăng Thiên không đuổi theo. Hắn chỉ muốn một khởi đầu yên bình, nhưng nếu có kẻ muốn gây sự, hắn cũng không ngại ra tay. Hắn đã hiểu một điều: quy tắc ở Tiên Giới này còn tàn khốc hơn phàm giới rất nhiều. Sức mạnh là tất cả.

Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong mây. Đây chỉ là một góc nhỏ của Tiên Giới. Hắn cần phải tìm hiểu về thế giới này, tìm kiếm tài nguyên tu luyện, và quan trọng nhất, tìm kiếm con đường dẫn đến đỉnh cao Tiên Đế, rồi Thần Giới.

“Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai…” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Ta sẽ không bao giờ dừng lại. Mục tiêu của ta là Vô Thượng!”

Với bước chân vững chắc, Lăng Thiên bắt đầu hành trình của mình trong Tiên Giới rộng lớn, một mình đối mặt với vô vàn thử thách và cơ hội đang chờ đợi. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và gian nan, nhưng ngọn lửa trong lòng hắn chưa bao giờ tắt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8