Đế Thần Vô Thượng
Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:43:10 | Lượt xem: 5

Chương 31: Vạn Niên Đăng Tâm, Đế Giả Đăng Phong

Ánh nắng chiều rải vàng trên Linh Dược Viên, hắt lên Vạn Niên Đăng Tâm Thảo một vẻ đẹp mê hoặc. Lăng Thiên không chần chừ, hít sâu một hơi, bàn tay nắm lấy cây linh dược, cảm nhận nguồn sinh cơ cuồn cuộn đang chảy trong nó. Hắn biết, đây không chỉ là một kỳ trân dị bảo, mà còn là chìa khóa để hắn đột phá cảnh giới hiện tại, đặt nền móng vững chắc cho con đường Vô Thượng phía trước.

Dứt khoát đưa Vạn Niên Đăng Tâm Thảo vào miệng. Vị ngọt thanh mát lập tức lan tỏa, không có chút dược tính hung mãnh nào như các loại linh dược thượng phẩm khác. Thay vào đó, một luồng năng lượng ôn hòa nhưng mạnh mẽ không gì sánh được bùng nổ trong cơ thể hắn, như một dòng suối nguồn nguyên thủy, chảy xiết qua kinh mạch, thẳng tiến đến Đan Điền.

Linh khí trời đất trong Linh Dược Viên, vốn đã dày đặc nhờ mạch linh năng cổ xưa dưới lòng đất, giờ đây như bị một lực hút vô hình kéo về phía Lăng Thiên. Một vòng xoáy linh khí khổng lồ hình thành trên đỉnh đầu hắn, cuộn trào dữ dội, tạo nên cảnh tượng chấn động thiên địa. Từng sợi linh khí tinh thuần được Thần Mạch của Lăng Thiên hấp thu, không ngừng tẩy rửa, cường hóa huyết nhục, gân cốt, thậm chí cả từng tế bào.

Thần Mạch Vô Thượng trong cơ thể Lăng Thiên, vốn đã thức tỉnh và vận hành mạnh mẽ, giờ đây như được tưới tắm bằng cam lồ, phát ra ánh sáng chói lòa bên trong. Mỗi đường vân, mỗi nút thắt của Thần Mạch đều được củng cố, trở nên kiên cố và bí ẩn hơn. Sức mạnh của nó không còn đơn thuần là linh khí, mà là một loại năng lượng cao cấp hơn, mang theo Đạo vận của thiên địa, hòa quyện với những mảnh ký ức mờ ảo về Thần Giới mà Lăng Thiên từng thoáng thấy.

Tu vi của Lăng Thiên bắt đầu tăng vọt. Từ đỉnh phong Độ Kiếp kỳ, hắn cảm nhận được rào cản vô hình cuối cùng của phàm giới đang dần tan rã. Vạn Niên Đăng Tâm Thảo không chỉ cung cấp năng lượng, mà còn giúp hắn lĩnh ngộ sâu sắc hơn về “Đạo” của bản thân, về giới hạn của thiên địa và cách phá vỡ chúng. Đạo tâm của hắn trở nên kiên định như sắt đá, không gì có thể lay chuyển.

Oanh!

Một tiếng nổ trầm đục vang vọng từ sâu bên trong cơ thể Lăng Thiên. Hắn đã đột phá! Không phải Bán Tiên, cũng không phải Phi Thăng Cảnh thông thường. Hắn cảm thấy mình đã bước vào một cảnh giới hoàn toàn mới, một cảnh giới mà phàm nhân chưa từng chạm tới, một cảnh giới vượt xa trên tất cả Tiên Nhân dưới Tiên Giới, được gọi là “Đế Giả Cảnh” – cảnh giới của Đế Vương trong phàm trần, người có thể hô mưa gọi gió, định đoạt sinh tử của vạn vật trong một giới vực. Thân thể hắn tỏa ra một loại uy áp vô hình, khiến không gian xung quanh cũng phải run rẩy.

Lăng Thiên mở mắt, đôi đồng tử giờ đây sáng rực như hai vì sao cổ xưa, ẩn chứa sự thâm sâu vô tận. Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong từng mạch máu, từng thớ thịt. Một ý niệm nhỏ có thể hủy diệt cả một ngọn núi. Một cái vung tay có thể xé rách không gian. Đây chính là sức mạnh của Đế Giả, sức mạnh mà hắn hằng mong muốn để bảo vệ những người mình yêu thương và khám phá những bí ẩn vũ trụ.

Tuy nhiên, sự đột phá kinh thiên động địa của Lăng Thiên không thể qua mắt được những cường giả hàng đầu của Lăng Đại Lục. Từ xa xăm, một luồng khí tức cường đại như hồng thủy quét tới, kèm theo đó là tiếng cười khằng khặc đầy ngạo nghễ.

“Ha ha ha! Lão phu cuối cùng cũng tìm được ngươi, tiểu tử! Mạch linh năng cổ xưa này quả nhiên không tầm thường, lại có thể giúp ngươi đột phá đến cảnh giới đó! Đáng tiếc, mọi thứ giờ sẽ thuộc về Thanh Gia của ta!”

Một lão nhân thân hình cao lớn, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt sắc như dao găm, dẫn theo hơn mười vị cường giả Hóa Thần kỳ và Luyện Hư kỳ, đáp xuống Linh Dược Viên. Lão nhân này chính là Thanh Huyền Lão Tổ, một trong ba vị cường giả mạnh nhất Thanh Gia, danh trấn Lăng Đại Lục đã hàng ngàn năm, tu vi đã đạt đến đỉnh phong Đại Thừa kỳ, chỉ một bước nữa là có thể độ kiếp phi thăng.

Thanh Huyền Lão Tổ nhìn Lăng Thiên với ánh mắt tham lam. Lão đã theo dõi Linh Dược Viên này từ lâu, biết rõ mạch linh năng cổ xưa đang dần thức tỉnh. Lão không ngờ, một thiếu niên lại có thể hấp thu Vạn Niên Đăng Tâm Thảo và đột phá đến cảnh giới mà lão cũng chỉ có thể mơ ước.

Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn đã dự đoán được sẽ có kẻ đến gây sự, nhưng không ngờ lại là Thanh Huyền Lão Tổ, một nhân vật có tiếng tăm lẫy lừng. Tuy nhiên, trong mắt hắn lúc này, Thanh Huyền Lão Tổ cũng chỉ là một tồn tại yếu ớt hơn hắn rất nhiều.

“Thanh Huyền Lão Tổ?” Lăng Thiên lạnh giọng, “Linh Dược Viên này là của Lăng Gia ta, mạch linh năng cổ xưa cũng đã được ta khai thác. Ngươi đến đây làm gì?”

Thanh Huyền Lão Tổ cười lớn, tiếng cười vang dội khắp Linh Dược Viên, khiến cây cối cũng phải lay động.

“Của Lăng Gia ngươi? Nực cười! Mạnh được yếu thua là thiên lý. Lão phu hôm nay sẽ cho ngươi biết thế nào là kẻ mạnh chân chính! Giao ra phương pháp đột phá và mạch linh năng, lão phu có thể tha cho ngươi một mạng! Bằng không, đừng trách lão phu không khách khí!”

Thanh Huyền Lão Tổ không hề che giấu sự tham lam, dứt lời liền tung ra một chưởng, nguyên lực cuồn cuộn hóa thành một bàn tay khổng lồ màu xanh, mang theo uy thế hủy diệt, chụp thẳng xuống Lăng Thiên. Mười vị cường giả Thanh Gia phía sau cũng đồng loạt xuất thủ, các loại pháp bảo, thần thông bay lượn trên không trung, tạo thành một lưới tấn công dày đặc, muốn nghiền nát Lăng Thiên.

Lăng Thiên đứng yên bất động, đôi mắt lạnh lùng. Hắn không né tránh, cũng không cần pháp bảo. Thần Mạch Vô Thượng trong cơ thể hắn vận chuyển, một luồng ý chí vô hình lấy hắn làm trung tâm bùng nổ. Đây là “Đế Giả Lĩnh Vực” mà hắn vừa lĩnh ngộ! Trong lĩnh vực này, hắn là chúa tể tuyệt đối!

Bàn tay nguyên lực khổng lồ của Thanh Huyền Lão Tổ vừa chạm vào phạm vi Đế Giả Lĩnh Vực của Lăng Thiên liền như gặp phải một bức tường vô hình, bị nghiền nát thành từng mảnh nhỏ. Các loại pháp bảo, thần thông của mười vị cường giả Thanh Gia cũng đồng loạt vỡ vụn, tan biến trong hư không.

Phụt! Phụt! Phụt!

Mười vị cường giả Thanh Gia đồng loạt phun máu tươi, thân thể bị một lực phản chấn khủng khiếp đánh bay, rơi xuống đất bất tỉnh nhân sự, kinh mạch đứt đoạn, tu vi phế bỏ.

Thanh Huyền Lão Tổ trợn tròn mắt, khuôn mặt già nua đầy vẻ kinh hãi. Lão không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Một chiêu, chỉ một chiêu đã phế bỏ toàn bộ đệ tử tinh anh của Thanh Gia, và phá hủy công kích mạnh nhất của lão một cách dễ dàng. Sức mạnh này… đây không còn là phạm trù của phàm nhân nữa!

“Ngươi… ngươi là quái vật gì?” Thanh Huyền Lão Tổ lùi lại liên tiếp mấy bước, run rẩy hỏi. Lão cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ đang khóa chặt mình, khiến lão không thể nhúc nhích, thậm chí cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Lăng Thiên khẽ bước tới, mỗi bước chân đều mang theo Đạo vận của thiên địa, khiến Thanh Huyền Lão Tổ cảm thấy như cả vũ trụ đang đè nặng lên mình.

“Ta là Lăng Thiên, là người sẽ định đoạt số phận của Lăng Đại Lục này.” Giọng nói của Lăng Thiên không lớn, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Thanh Huyền Lão Tổ như sấm sét.

Hắn vung tay áo, một luồng kiếm khí vô hình xé toạc không gian, không nhằm vào Thanh Huyền Lão Tổ, mà là nhằm vào ngón tay đang đeo một chiếc nhẫn trữ vật của lão. Chiếc nhẫn lập tức vỡ vụn, lộ ra một tấm lệnh bài bằng ngọc bích màu xanh, khắc hình rồng bay phượng múa, tỏa ra khí tức cổ xưa.

“Thanh Long Lệnh?” Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Đây là lệnh bài biểu tượng cho quyền lực tối cao của Thanh Gia, chỉ người đứng đầu Thanh Gia mới có thể sở hữu. “Xem ra, Thanh Gia đã chuẩn bị sẵn sàng để thôn tính toàn bộ Lăng Đại Lục này rồi.”

Thanh Huyền Lão Tổ chết lặng, khuôn mặt tái mét. Lão không ngờ Lăng Thiên lại có thể nhìn thấu âm mưu của Thanh Gia. Lão định dùng Thanh Long Lệnh để triệu tập toàn bộ cường giả Thanh Gia, nhưng giờ đây, mọi thứ đã bị Lăng Thiên nắm giữ.

“Ngươi… ngươi không thể làm vậy! Thanh Gia ta có hàng vạn đệ tử, có tổ tiên tọa trấn…!” Thanh Huyền Lão Tổ điên cuồng gào thét, cố gắng chống cự, nhưng uy áp của Lăng Thiên quá mạnh, khiến lão không thể thi triển bất kỳ thần thông nào.

Lăng Thiên khẽ phất tay. Một luồng linh khí tinh thuần như dao cạo xé qua cơ thể Thanh Huyền Lão Tổ, không giết chết lão, nhưng lại phong tỏa toàn bộ tu vi, biến lão thành một phế nhân.

“Kể từ giờ phút này, Thanh Gia sẽ không còn là mối đe dọa nữa.” Lăng Thiên lạnh lùng nói, rồi quay người, ánh mắt hướng về phía Lăng Gia ở chân trời xa xăm.

Tin tức về việc Lăng Thiên đánh bại Thanh Huyền Lão Tổ và phế bỏ toàn bộ cường giả Thanh Gia ngay lập tức lan truyền khắp Lăng Đại Lục như một cơn bão. Toàn bộ các tông môn, gia tộc đều chấn động. Thanh Gia, một trong tứ đại gia tộc hùng mạnh nhất, đã bị một thiếu niên đánh bại chỉ trong một buổi chiều. Uy danh của Lăng Thiên lập tức đạt đến đỉnh cao, không ai dám nghi ngờ về vị thế “Đệ Nhất Cường Giả Lăng Đại Lục” của hắn.

Trong Lăng Gia, Lăng Tiêu và các trưởng lão đều kinh hãi lẫn vui mừng khôn xiết. Lăng Thiên không chỉ giúp Lăng Gia thoát khỏi nguy cơ bị Thanh Gia thôn tính, mà còn đưa Lăng Gia lên một tầm cao chưa từng có. Từ giờ trở đi, Lăng Gia sẽ là gia tộc đứng đầu Lăng Đại Lục.

Lăng Thiên đứng trên đỉnh một ngọn núi cao nhất Lăng Gia, nhìn xuống toàn bộ đại lục. Hắn đã hoàn thành mục tiêu đầu tiên của mình: trở thành cường giả đứng đầu phàm giới, bảo vệ gia tộc và đánh bại một thế lực lớn. Tuy nhiên, hắn không hề có chút tự mãn nào.

Hắn cảm nhận được giới hạn của Lăng Đại Lục, cảm nhận được một bức tường vô hình đang ngăn cản hắn tiến xa hơn. Những mảnh ký ức về Tiên Giới, về Thần Giới, lại hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Lăng Đại Lục này, đối với hắn giờ đây, chỉ là một cái ao nhỏ. Mục tiêu thực sự của hắn là biển rộng bao la phía trước.

“Phi thăng Tiên Giới…” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn đã sẵn sàng. Con đường đến với Tiên Giới không còn xa nữa. Nhưng hắn biết, đó chỉ là điểm khởi đầu của một hành trình vĩ đại hơn nhiều, hành trình đến với Chân Lý Vũ Trụ, trở thành Đế Thần Vô Thượng.

Lăng Thiên hít thở sâu, ánh mắt đầy kiên định. Hắn sẽ sớm rời khỏi phàm giới này, bước lên con đường Cửu Thiên, khám phá những bí ẩn về thân thế và nguồn gốc của Thần Mạch, và cuối cùng, đạt tới đỉnh cao Vô Thượng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8