Đế Thần Vô Thượng
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:18:31 | Lượt xem: 5

Ảo Ảnh Chương 3

Chương 3: Thần Mạch Sơ Hiện, Tàng Kinh Các Bí Ẩn

Dưới ánh nến lờ mờ trong mật thất, Lăng Thiên nhắm mắt, cảm nhận dòng năng lượng cuồn cuộn chảy trong cơ thể. Thần Mạch đã thức tỉnh, không còn là những kinh mạch tắc nghẽn vô dụng như trước, mà là một mạng lưới rực rỡ, hấp thụ linh khí trời đất với tốc độ kinh người. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn dường như đang reo vang, khát khao được tôi luyện, được cường hóa.

Hắn thử vận chuyển một vòng công pháp mà vô số năm qua hắn đã cố gắng tu luyện mà không thành. Giờ đây, chỉ trong chốc lát, linh khí bên ngoài đã ồ ạt tràn vào, được Thần Mạch thanh lọc và chuyển hóa thành một loại năng lượng tinh khiết hơn, mạnh mẽ hơn gấp bội. Đó không phải là linh lực thông thường của phàm nhân, mà là một dòng chảy huyền bí, mang theo hơi thở của cổ xưa, của Thần Linh. Hắn gọi nó là “Đế Thần Chi Lực”.

Chỉ trong một đêm, tu vi của Lăng Thiên đã đột phá từ Luyện Thể tầng một lên Luyện Thể tầng ba. Tốc độ này nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến toàn bộ Linh Khê Thành chấn động, thậm chí là cả đại lục phải kinh hãi. Hắn cảm thấy gân cốt cường tráng hơn, thị lực sắc bén hơn, và một sự nhạy cảm kỳ lạ đối với năng lượng xung quanh. Dường như, Thần Mạch này không chỉ cung cấp sức mạnh, mà còn mở ra một cánh cửa đến những giác quan siêu việt.

“Sức mạnh này… thật kinh người.” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn không cần bất kỳ linh đan diệu dược nào, chỉ cần hấp thụ linh khí tự nhiên cũng có thể thăng cấp nhanh chóng. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra một vấn đề. Năng lượng mà Thần Mạch cần quá lớn. Linh khí trong căn phòng này, thậm chí là cả trong Lăng gia phủ đệ, dường như cũng không đủ để cung cấp cho tốc độ tu luyện khủng khiếp của hắn.

Hắn cần tài nguyên. Hắn cần linh thạch, linh dược, những thứ mà trước đây, với thân phận phế vật, hắn không có quyền chạm vào. Thậm chí, ngay cả việc ra ngoài phủ đệ để tìm kiếm cũng là một điều khó khăn, bởi Lăng Vũ và phe cánh của hắn luôn tìm cách giám sát và hãm hại hắn.

Nhưng Lăng Thiên bây giờ không còn là Lăng Thiên yếu đuối của ngày xưa. Ánh mắt hắn lóe lên sự kiên định. “Muốn tích lũy sức mạnh, trước hết phải có tài nguyên. Và muốn tìm hiểu về Thần Mạch, về cái chết của cha mẹ, Tàng Kinh Các của Lăng gia là nơi tốt nhất để bắt đầu.”

Lăng gia Tàng Kinh Các là nơi lưu trữ vô số điển tịch, công pháp, cũng như ghi chép về lịch sử gia tộc và đại lục. Hắn nhớ mang máng, cha mẹ hắn từng là những thiên tài hiếm có của Lăng gia, và chắc chắn sẽ có ghi chép về họ. Hơn nữa, những cuốn sách về các loại thể chất đặc biệt hay linh dược cũng có thể cung cấp manh mối cho hắn.

Sáng sớm hôm sau, Lăng Thiên lặng lẽ rời khỏi mật thất. Hắn thay một bộ y phục đơn giản, che đi khí tức cường đại mới thức tỉnh, cố gắng thể hiện như một thiếu niên yếu đuối bình thường. Tàng Kinh Các nằm ở phía Tây phủ đệ, ít người qua lại. Hắn không muốn gây sự chú ý quá sớm.

Khi đến gần Tàng Kinh Các, Lăng Thiên bất ngờ gặp một thân ảnh quen thuộc. Đó là Lăng Báo, một tên thị vệ cấp thấp của Lăng gia, nhưng lại là chó săn của Lăng Vũ. Tên này trước đây luôn bắt nạt, chế giễu Lăng Thiên, và thậm chí còn ra tay đánh đập hắn vài lần.

Lăng Báo đang lười biếng dựa vào cột cửa Tàng Kinh Các, ngáp ngắn ngáp dài. Hắn ta thấy Lăng Thiên, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ khinh thường và chế nhạo.

“Ồ, đây chẳng phải là Lăng đại thiếu gia phế vật sao? Sao lại có nhã hứng đến Tàng Kinh Các vậy? Định tìm công pháp nào để tu luyện à? Hay là định tìm sách dạy cách làm người vô dụng?” Lăng Báo cười khẩy, giọng điệu đầy ác ý.

Lăng Thiên dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Lăng Báo. Hắn không nói gì, chỉ tiếp tục bước tới. Hắn biết, nếu hắn đáp trả, tên này sẽ càng được đà làm tới. Tuy nhiên, sự im lặng của hắn lại khiến Lăng Báo càng thêm tức tối.

“Này, tên phế vật kia! Ngươi điếc sao? Ta đang nói chuyện với ngươi đấy!” Lăng Báo gầm lên, chặn đường Lăng Thiên. Hắn ta giơ tay, định dùng ngón tay thô bạo đẩy vào trán Lăng Thiên như mọi khi.

Nhưng ngay khi ngón tay hắn ta sắp chạm vào, Lăng Thiên đột nhiên ngẩng đầu. Một luồng khí tức vô hình, mờ nhạt nhưng đầy áp lực, chợt lóe lên trong mắt hắn. Lăng Báo cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, bàn tay đang vươn ra bỗng nhiên cứng đờ giữa không trung. Một cảm giác sợ hãi không tên bỗng nhiên bao trùm lấy hắn ta, khiến hắn ta không thể nhúc nhích.

Lăng Thiên không làm gì cả, chỉ nhẹ nhàng lách qua người Lăng Báo, bước vào bên trong Tàng Kinh Các. Khí tức vô hình kia cũng biến mất ngay lập tức, như chưa từng xuất hiện. Lăng Báo đứng đó, mồ hôi lạnh toát ra, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Hắn ta không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng cảm giác sợ hãi vừa rồi là thật. Hắn ta nhìn theo bóng Lăng Thiên, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một sự nghi hoặc và lo lắng.

“Chuyện gì vậy? Tên phế vật đó… sao lại có khí thế đáng sợ như vậy?” Lăng Báo lẩm bẩm, xoa xoa ngực. Hắn ta lắc đầu, cố gắng xua đi ý nghĩ hoang đường đó. Chắc chắn là do hắn ta quá mệt mỏi mà sinh ra ảo giác thôi.

Bên trong Tàng Kinh Các, Lăng Thiên không để ý đến Lăng Báo. Hắn đi thẳng vào khu vực lưu trữ những cuốn sách cổ xưa và ghi chép gia tộc. Tàng Kinh Các rộng lớn, với hàng vạn cuốn sách xếp chồng lên nhau, tỏa ra mùi ẩm mốc của thời gian.

Hắn bắt đầu tìm kiếm. Đầu tiên là những ghi chép về cha mẹ hắn, Lăng Phong và Mộ Dung Tuyết. Hắn lật từng trang, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về cái chết bí ẩn của họ mười năm trước. Những ghi chép chính thức chỉ nói rằng họ “tử nạn khi đi thám hiểm một di tích cổ”, nhưng Lăng Thiên luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Sau nhiều giờ tìm kiếm, hắn không tìm thấy bất kỳ thông tin cụ thể nào về cái chết của cha mẹ. Dường như, mọi ghi chép quan trọng đều đã bị xóa bỏ hoặc cất giấu. Tuy nhiên, trong một góc khuất, dưới chồng sách cũ kỹ đã bị lãng quên, hắn tình cờ tìm thấy một cuốn nhật ký nhỏ, bìa da đã sờn rách, không tên.

Cuốn nhật ký này không có ký hiệu của Lăng gia. Lăng Thiên cầm nó lên, chợt cảm thấy một luồng hơi ấm quen thuộc tỏa ra từ nó. Hắn mở ra, và dòng chữ đầu tiên đập vào mắt hắn khiến tim hắn thắt lại:

“Ngày… Ta và Phong nhi đã có Thiên nhi. Huyết mạch của con bé thật đặc biệt, tiềm ẩn sức mạnh kinh người. Nhưng cũng chính vì vậy, nó sẽ trở thành mục tiêu. Ta phải phong ấn huyết mạch của con, để con có thể sống một cuộc đời bình yên.”

Chữ viết này… là của mẹ hắn! Mộ Dung Tuyết! Lăng Thiên run rẩy lật tiếp trang sau. Mọi trang đều là những ghi chép rời rạc về tình yêu của bà dành cho hắn, về sự lo lắng của bà cho sự an toàn của hắn, và những lời ẩn ý về “thế lực khủng bố” đang truy lùng “huyết mạch Thần Linh”.

“Huyết mạch Thần Linh… Phong ấn…” Lăng Thiên lẩm bẩm. Cuốn nhật ký không nói rõ về thế lực đó là ai, hay làm cách nào để giải phong ấn, nhưng nó xác nhận những gì hắn đã linh cảm: thể chất “phế vật” của hắn không phải là bẩm sinh, mà là do một phong ấn. Và chính phong ấn đó đã được Thần Mạch của hắn phá vỡ.

Hắn tiếp tục đọc. Đến một trang cuối cùng, chữ viết của mẹ hắn trở nên vội vàng và run rẩy:

“Chúng đang đến. Chúng đã phát hiện ra chúng ta. Ta và Phong nhi sẽ cố gắng ngăn cản chúng, mua thời gian cho con. Thiên nhi của mẹ, hãy sống tốt. Đừng bao giờ tin tưởng bất kỳ ai từ Lăng gia, đặc biệt là… Lăng… Vũ…”

Dòng chữ cuối cùng bị nhòe đi, như thể được viết trong lúc hấp tấp hoặc trong cơn đau đớn. Lăng Thiên nắm chặt cuốn nhật ký, đôi mắt đỏ ngầu. Lăng Vũ! Hắn ta đã biết sự thật từ lâu? Hắn ta là một phần của âm mưu này?

Tức giận, đau đớn, và một ngọn lửa báo thù bùng cháy trong lòng Lăng Thiên. Cha mẹ hắn không phải tử nạn, mà là bị sát hại! Và Lăng Vũ, kẻ đã ức hiếp hắn bao năm qua, lại có thể là một trong những kẻ đứng sau! Đây không chỉ là mối thù gia tộc, mà là mối thù diệt môn, mối thù huyết hải thâm cừu!

Hắn hít sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cuốn nhật ký này là bằng chứng, là chìa khóa đầu tiên. Hắn cần phải giữ nó thật kỹ. Hắn cũng cần phải tìm hiểu thêm về “huyết mạch Thần Linh” và thế lực bí ẩn kia. Lăng Thiên biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và nguy hiểm, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.

Hắn cẩn thận giấu cuốn nhật ký vào trong người, sau đó tiếp tục tìm kiếm một số công pháp cơ bản hoặc thông tin về linh dược. Hắn không thể chỉ dựa vào Thần Mạch để hấp thụ linh khí mà không có kỹ năng chiến đấu. Hắn cần học cách vận dụng Đế Thần Chi Lực, và chuẩn bị cho những trận chiến sắp tới.

Trước khi rời đi, Lăng Thiên liếc nhìn về phía cửa. Lăng Báo vẫn đang đứng đó, thỉnh thoảng liếc vào bên trong, khuôn mặt lộ rõ vẻ bối rối và hoang mang. Lăng Thiên nhếch mép cười lạnh. Đây chỉ là khởi đầu. Con đường Đế Thần Vô Thượng của hắn, vừa mới chính thức bước những bước đầu tiên.

“Cha, mẹ, con sẽ không phụ lòng hai người. Con sẽ khiến tất cả những kẻ đã hãm hại gia đình mình phải trả giá!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8