Đế Thần Vô Thượng
Chương 29
Chương 29: Tiên Giới Sơ Khai, Linh Khí Bạo Động
Lăng Thiên chìm đắm trong trạng thái tu luyện, không hề hay biết về sự xáo động mà hắn đang gây ra. “Đế Thần Quyết” như một con mãnh thú đói khát, điên cuồng nuốt chửng Tiên Linh Khí xung quanh. Bầu không khí trong căn phòng tạp dịch tồi tàn của hắn trở nên đặc quánh, rồi đột ngột loãng đi, như thể có một lỗ đen vô hình đang hút sạch mọi thứ. Tiên Linh Khí trong phạm vi vài dặm xung quanh Thiên Sơn Tông, nơi vốn dĩ dồi dào, nay bỗng chốc trở nên thưa thớt một cách khó hiểu. Từng luồng năng lượng khổng lồ được dẫn vào cơ thể Lăng Thiên, tinh lọc qua Thần Mạch cổ xưa, biến thành nguồn sức mạnh thuần túy nhất, nuôi dưỡng nội đan và các kinh mạch của hắn.
Các đệ tử tạp dịch và ngoại môn gần đó là những người đầu tiên cảm nhận được sự bất thường. Một số đang tu luyện bỗng cảm thấy Tiên Linh Khí cạn kiệt, không thể duy trì công pháp. Những người khác đang nghỉ ngơi thì cảm thấy khó chịu, bực bội vì nguồn năng lượng thiết yếu bị rút đi. Họ bắt đầu xì xào bàn tán, rồi nhanh chóng biến thành những lời phàn nàn và sự tò mò. “Có chuyện gì vậy? Linh khí sao lại loãng đi nhiều thế này?” “Chẳng lẽ có Tiên Thú nào đột phá ở gần đây sao?” “Không đúng, đây là cảm giác bị hút cạn, không phải tản mát.”
Dần dần, sự chú ý của họ đổ dồn về khu vực tạp dịch hẻo lánh. Đặc biệt là căn phòng của Lăng Thiên, nơi phát ra những dao động năng lượng mạnh mẽ nhưng lại khó hiểu. Một luồng khí hỗn tạp, vừa yếu ớt lại vừa ẩn chứa sức mạnh đáng sợ, khiến cho những đệ tử cấp thấp không khỏi rùng mình. Không ai dám tin rằng một tạp dịch lại có thể gây ra hiện tượng kỳ dị đến vậy. Đối với họ, tạp dịch chỉ là những kẻ phế vật không thể tu luyện hoặc có tư chất quá kém, chỉ xứng đáng làm những công việc chân tay. Làm sao một kẻ như vậy có thể gây ra sự biến động linh khí lớn đến thế?
Ba đệ tử ngoại môn, Lục Phong, Trương Hào và Tôn Lâm, những kẻ vốn đã khinh thường các tạp dịch, cũng cảm nhận được sự bất thường này. Lục Phong, với tu vi Tiên Nhân tầng bốn, là người mạnh nhất trong số họ. Hắn cau mày, phẫn nộ nói: “Cái quái gì thế này? Linh khí khu vực này bị rút cạn! Chẳng lẽ có kẻ nào dám giở trò ma quỷ trong tông môn sao?”
Trương Hào, tu vi Tiên Nhân tầng ba, chỉ vào khu nhà tạp dịch: “Lục sư huynh, hình như nguồn gốc ở chỗ đám tạp dịch kia.”
Tôn Lâm, tu vi Tiên Nhân tầng hai, hừ lạnh: “Một đám tạp dịch mà cũng dám gây chuyện? Đi, chúng ta đi xem rốt cuộc là kẻ nào to gan như vậy!”
Ba người cùng nhau bay đến khu nhà tạp dịch. Vừa đến gần, họ càng cảm nhận rõ ràng hơn sự biến động của Tiên Linh Khí, nó như một cơn lốc vô hình đang xoáy mạnh vào căn phòng của Lăng Thiên. Các tạp dịch khác thấy ba vị ngoại môn sư huynh đến, lập tức cúi đầu né tránh, không dám hé răng. Lục Phong dùng thần thức quét qua căn phòng, cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ. Nó yếu ớt như một con kiến, nhưng lại có một sức hút đáng kinh ngạc, như thể đang nuốt chửng vạn vật.
“Hừ, đúng là tên tạp dịch này!” Lục Phong tức giận, vung tay, một luồng Tiên Nguyên lực đánh thẳng vào cánh cửa gỗ mục nát. “Rầm!” Cánh cửa vỡ tan tành, lộ ra Lăng Thiên đang ngồi khoanh chân trên bồ đoàn rách nát, toàn thân tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt. Hắn vẫn đang trong trạng thái tu luyện sâu, không hề hay biết cánh cửa đã bị phá hủy.
Trương Hào và Tôn Lâm há hốc mồm kinh ngạc. Một tạp dịch lại dám tu luyện đến mức này sao? Hơn nữa, luồng sáng trên người hắn tuy yếu ớt nhưng lại mang theo một loại khí tức cổ xưa, khó tả, khiến họ cảm thấy bất an. Lục Phong thấy Lăng Thiên vẫn không nhúc nhích, cảm thấy bị coi thường, cơn giận bùng lên: “Tạp dịch ti tiện! Dám quấy phá linh khí của tông môn, còn không mau tỉnh lại chịu phạt!”
Hắn vung tay, một luồng Tiên Nguyên lực hóa thành một sợi roi, quất thẳng vào người Lăng Thiên. Nhưng ngay khi roi chạm vào cơ thể Lăng Thiên, nó lại bị một lực lượng vô hình hấp thụ, tan biến vào hư không. Lăng Thiên khẽ run lên, từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa một sự lạnh lẽo và kiên định. Khi nhìn thấy ba tên ngoại môn đệ tử đang đứng đó với vẻ mặt ngạo mạn, hắn hiểu ra mọi chuyện. Lăng Thiên chậm rãi đứng dậy, thu hồi công pháp. Ngay lập tức, luồng Tiên Linh Khí trong khu vực trở lại bình thường, khiến mọi người cảm thấy nhẹ nhõm.
Lục Phong thấy công kích của mình bị hóa giải một cách kỳ lạ, càng thêm tức giận: “Ngươi là cái thứ tạp dịch gì? Dám chống đối ngoại môn đệ tử? Mau nói, ngươi tu luyện công pháp tà môn gì mà dám rút cạn linh khí của tông môn?”
Lăng Thiên thản nhiên đáp: “Ta chỉ tu luyện công pháp bình thường, không có công pháp tà môn nào. Về việc linh khí, có lẽ là do ta hấp thu hơi nhiều mà thôi.” Giọng điệu của hắn bình thản, không kiêu ngạo cũng không sợ hãi, khiến Lục Phong càng thêm chướng mắt.
“Hấp thu hơi nhiều? Ngươi cho rằng ngươi là ai? Một tên tạp dịch mà dám lớn tiếng! Ta thấy ngươi đang tìm chết!” Lục Phong vung tay muốn đánh thêm một đòn. Nhưng đúng lúc này, một giọng nói già nua vang lên, mang theo uy áp mạnh mẽ: “Dừng lại!”
Một lão giả lưng còng, râu tóc bạc phơ, chậm rãi bay đến. Ông mặc một bộ trường bào xám tro, trông có vẻ tiều tụy nhưng ánh mắt lại sắc bén như chim ưng. Đó là Trần Trưởng Lão, một trong những trưởng lão phụ trách khu vực ngoại môn và tạp dịch, tu vi đã đạt đến Tiên Vương cảnh. Ba đệ tử ngoại môn thấy Trần Trưởng Lão đến, lập tức cúi đầu cung kính: “Tham kiến Trần Trưởng Lão!”
Trần Trưởng Lão phớt lờ họ, ánh mắt tập trung vào Lăng Thiên. Ông đã sớm cảm nhận được sự bất thường của Tiên Linh Khí, và khi đến gần, ông càng ngạc nhiên hơn. Luồng năng lượng vừa rồi, yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, khác hẳn với bất kỳ loại công pháp nào ông từng biết. Và Lăng Thiên, một thiếu niên tạp dịch gầy gò, lại có thể là nguồn gốc của nó.
“Ngươi tên gì?” Trần Trưởng Lão hỏi, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự dò xét. “Đệ tử Lăng Thiên.” Lăng Thiên đáp, không kiêu ngạo cũng không hèn mọn.
“Ngươi tu luyện công pháp gì?”
“Là một bộ công pháp do đệ tử ngẫu nhiên tìm được, không có tên.” Lăng Thiên không thể nói ra “Đế Thần Quyết”, vì nó quá mức kinh người. Trần Trưởng Lão nhìn thẳng vào mắt Lăng Thiên, cố gắng đọc vị hắn. Ông thấy sự kiên định, sự sâu thẳm, và một chút gì đó bất phàm trong đôi mắt ấy. Một tạp dịch bình thường không thể có được khí chất này.
“Tiểu tử, ngươi gây ra động tĩnh không nhỏ. Tu luyện như vậy sẽ ảnh hưởng đến các đệ tử khác. Tuy nhiên, ta thấy ngươi cũng có chút tư chất đặc biệt.” Trần Trưởng Lão trầm ngâm một lát, rồi nói: “Kể từ hôm nay, ngươi không cần làm tạp dịch nữa. Ngươi sẽ được chuyển đến Linh Dược Viên ở phía Tây Tông Môn để chăm sóc linh dược. Ở đó linh khí dồi dào hơn, cũng ít người qua lại, sẽ không ảnh hưởng đến ai. Đồng thời, ngươi sẽ có thêm thời gian để tu luyện.”
Ba đệ tử ngoại môn nghe vậy đều kinh hãi. Linh Dược Viên là một nơi quan trọng, linh khí nồng đậm, chỉ những đệ tử nội môn có đóng góp lớn hoặc có tư chất xuất chúng mới được phép vào. Một tạp dịch như Lăng Thiên lại được đặc cách như vậy? Lục Phong muốn phản đối nhưng bị ánh mắt sắc bén của Trần Trưởng Lão ngăn lại.
Lăng Thiên hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng hiểu ra ý của Trần Trưởng Lão. Đây là một cơ hội, một bước đệm nhỏ nhưng quan trọng trong hành trình của hắn ở Tiên Giới. Linh khí dồi dào hơn sẽ giúp hắn tu luyện “Đế Thần Quyết” nhanh hơn, và ít bị quấy rầy. Hắn cúi đầu: “Đa tạ Trần Trưởng Lão ban ân. Đệ tử sẽ không làm ngài thất vọng.”
Trần Trưởng Lão khẽ gật đầu, rồi quay lưng rời đi, để lại ba đệ tử ngoại môn cùng các tạp dịch khác đang nhìn Lăng Thiên với ánh mắt phức tạp. Có ghen tị, có nghi ngờ, và có cả một chút sợ hãi. Lăng Thiên không quan tâm đến những ánh mắt đó. Hắn nhìn về phía Tây, nơi có Linh Dược Viên, trong lòng ngọn lửa khát vọng càng cháy mãnh liệt. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Tiên Giới rộng lớn này, với vô số Tiên Tông, Tiên Triều và Tiên Nhân, vẫn còn vô vàn bí ẩn đang chờ hắn khám phá. Mục tiêu của hắn không chỉ là thoát khỏi thân phận tạp dịch, mà là đứng trên đỉnh cao của Tiên Giới, vượt qua mọi giới hạn, đạt tới Chân Lý Vũ Trụ, trở thành Đế Thần Vô Thượng.
Linh Dược Viên, chỉ là một trạm dừng chân nhỏ trên con đường vĩ đại đó. Hắn sẽ nắm bắt mọi cơ hội, từng bước một, từng cảnh giới một, phá vỡ mọi xiềng xích, cho đến khi không còn gì có thể trói buộc hắn nữa.