Đế Thần Vô Thượng
Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:37:49 | Lượt xem: 4

Ảo Ảnh Chương 24

Lăng Thiên mở bừng mắt, ánh sáng rực rỡ xẹt qua con ngươi đen láy, như có vạn tinh tú hội tụ. Tiên Linh Khí nồng đậm cuồn cuộn tràn vào kinh mạch, xoa dịu từng tế bào, khiến toàn thân hắn như được gột rửa, tinh khiết đến lạ thường. Cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ của hắn đã không còn là sự non nớt của kẻ mới phi thăng, mà đã được củng cố vững chắc, từng luồng Tiên Linh Lực trong cơ thể tuôn chảy không ngừng, tràn đầy sinh cơ và sức mạnh. Hắn cảm nhận được một bức tường vô hình đang dần nứt vỡ bên trong, dấu hiệu của một đột phá sắp tới.

“Kim Tiên trung kỳ… Mộ Phong. Hắn nghĩ hắn là ai chứ?” Lăng Thiên thầm nhủ, giọng nói khẽ vang trong tĩnh thất. Hắn không hề sợ hãi, mà ngược lại, một ngọn lửa chiến ý bùng lên trong lòng. “Ta đã từng là phế vật ở phàm giới, bị khinh miệt, bị ức hiếp, nhưng ta đã vươn lên đỉnh cao, thống nhất một phần đại lục. Ở Tiên Giới này cũng vậy. Tiên Giới tranh bá, Cửu Thiên Lộ Khai… Ta sẽ cho các ngươi thấy, phàm nhân cũng có thể nghịch thiên, phàm nhân cũng có thể trở thành Đế Thần Vô Thượng!”

Hắn đứng dậy, khí tức bàng bạc tỏa ra, dù chỉ là Địa Tiên sơ kỳ nhưng lại mang theo một loại uy áp khó tả, khiến không gian xung quanh hơi rung chuyển. Cái gọi là “Vân Hải Tiên Cảnh” này, nơi hắn vô tình phi thăng tới sau khi vượt qua Lôi Kiếp Cửu Trọng Thiên ở phàm giới, thật sự là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Tiên Linh Khí ở đây dày đặc hơn gấp trăm ngàn lần so với Linh Khí ở phàm giới, và cường giả thì nhiều như mây. Hắn hiện đang ở trong một tiểu tông môn mang tên Thanh Vân Tông, một tông môn nhỏ bé ở rìa Vân Hải Tiên Cảnh, chỉ có vài chục đệ tử và một vị Tông chủ là Thiên Tiên sơ kỳ.

Lăng Thiên được đưa về Thanh Vân Tông sau khi kiệt sức vì phi thăng. Ban đầu, hắn được coi như một phàm nhân may mắn, được Tiên Giới thu nhận. Nhưng rồi, khi hắn bộc lộ tốc độ tu luyện kinh người, chỉ trong vài tháng đã từ một người không có chút Tiên Linh Lực nào mà đạt tới Địa Tiên sơ kỳ, mọi ánh mắt nhìn hắn đều thay đổi. Từ sự thương hại ban đầu, giờ là sự nghi ngờ, ghen ghét và cả… khinh miệt.

Đặc biệt là Mộ Phong, một đệ tử nội môn có tu vi Kim Tiên trung kỳ, luôn xem thường Lăng Thiên. Mộ Phong là con trai của một trưởng lão Thanh Vân Tông, luôn tự cho mình là thiên tài, không ngừng tìm cớ gây sự với Lăng Thiên, muốn chứng minh rằng một “phàm nhân” như Lăng Thiên không xứng đáng có được tốc độ tu luyện đó. Khu vực tĩnh thất mà Lăng Thiên đang ở cũng là do Mộ Phong ban phát sau khi Lăng Thiên “hạ mình” cầu xin, một sự bố thí đầy vẻ khinh bỉ.

“Hôm nay là ngày luận võ hàng tháng của Thanh Vân Tông,” Lăng Thiên lẩm bẩm. “Mộ Phong chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để làm nhục ta.”

Hắn bước ra khỏi tĩnh thất. Ánh nắng Tiên Giới chiếu rọi, khác biệt hoàn toàn với ánh nắng phàm giới, mang theo một năng lượng thuần khiết và thanh khiết. Các dãy núi lơ lửng, những dòng suối Tiên chảy róc rách, và những Tiên Thú nhỏ bé bay lượn trên bầu trời, tất cả đều tạo nên một bức tranh huyền ảo.

Khi Lăng Thiên đến quảng trường luận võ, nơi đã tập trung đông đủ đệ tử Thanh Vân Tông, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn. Tiếng xì xào bàn tán vang lên.

“Kìa, tên phàm nhân Lăng Thiên đến rồi!”

“Nghe nói hắn chỉ là Địa Tiên sơ kỳ, nhưng lại dám chiếm một trong những tĩnh thất tốt nhất của tông môn.”

“Còn không phải sao? Mộ sư huynh đã phải ‘ban ơn’ cho hắn mới có được đấy. Hôm nay chắc chắn Mộ sư huynh sẽ dạy cho hắn một bài học.”

Lăng Thiên phớt lờ những ánh mắt dò xét và những lời bàn tán. Hắn đi thẳng đến khu vực dành cho đệ tử nội môn, nơi Mộ Phong đang đứng, vẻ mặt ngạo mạn. Mộ Phong khoanh tay, nhếch mép cười khẩy khi nhìn thấy Lăng Thiên.

“Ồ, đây chẳng phải là Lăng sư đệ sao? Ngươi vẫn còn dám xuất hiện à? Ta cứ tưởng ngươi đã tìm một cái hang nào đó để trốn rồi chứ.” Mộ Phong nói lớn, cố ý để mọi người cùng nghe thấy. Tiếng cười khúc khích vang lên.

Lăng Thiên dừng lại, đối mặt với Mộ Phong. “Mộ sư huynh có lời gì muốn nói sao? Hay là muốn nhân cơ hội này để làm nhục ta như mọi khi?”

Giọng Lăng Thiên trầm ổn, không hề có chút sợ hãi hay nhún nhường, khiến nụ cười trên môi Mộ Phong cứng lại. Hắn không ngờ một Địa Tiên sơ kỳ lại dám nói chuyện với hắn bằng giọng điệu đó.

“Hừ! Ngươi thật sự không biết trời cao đất dày!” Mộ Phong hừ lạnh. “Ngươi chỉ là một phàm nhân may mắn phi thăng, lại được tông môn thu nhận, đáng lẽ phải biết ơn. Vậy mà lại dám chiếm tĩnh thất tốt, còn tu luyện nhanh đến mức không hợp lẽ thường. Ta nghi ngờ ngươi có công pháp tà môn!”

“Công pháp tà môn?” Lăng Thiên bật cười. “Nếu tu luyện nhanh là tà môn, vậy chắc Mộ sư huynh tu luyện chậm chạp nên mới cho đó là chính đạo sao?”

Lời nói của Lăng Thiên như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Mộ Phong, khiến hắn giận tím mặt. Các đệ tử xung quanh cũng không khỏi ngạc nhiên. Tên Lăng Thiên này hôm nay ăn gan hùm mật gấu sao?

“Ngươi… ngươi dám sỉ nhục ta!” Mộ Phong quát lên, một luồng Kim Tiên Lực mạnh mẽ bùng phát, hướng thẳng về phía Lăng Thiên. “Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là tôn ti trật tự ở Tiên Giới!”

Lăng Thiên không lùi bước. Hắn chỉ nhẹ nhàng nhấc tay, một luồng Tiên Linh Lực thuần túy hơn, mạnh mẽ hơn nhiều so với cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ thông thường, bùng nổ ra. Luồng sức mạnh của Mộ Phong vừa chạm vào Lăng Thiên đã tan biến như băng tuyết gặp lửa. Không những thế, một luồng phản lực vô hình còn khiến Mộ Phong loạng choạng lùi lại ba bước.

Cả quảng trường im lặng như tờ. Mộ Phong là Kim Tiên trung kỳ, một cú ra tay tùy tiện của hắn cũng đủ để khiến Địa Tiên sơ kỳ phải trọng thương. Vậy mà Lăng Thiên không hề hấn gì, còn khiến hắn phải lùi bước?

“Cái gì?!” Mộ Phong kinh hãi thốt lên, nhìn Lăng Thiên với vẻ mặt không thể tin được.

Lúc này, Tông chủ Thanh Vân Tông, Thanh Huyền Chân Nhân, một vị Thiên Tiên sơ kỳ, cũng bước ra. Ngài nheo mắt nhìn Lăng Thiên, trong ánh mắt có sự ngạc nhiên sâu sắc.

“Lăng Thiên, ngươi…” Thanh Huyền Chân Nhân bắt đầu nói.

Lăng Thiên nhìn về phía Tông chủ, rồi lại quay sang Mộ Phong. “Tông chủ, hôm nay là ngày luận võ. Nếu Mộ sư huynh muốn dạy dỗ, vậy hãy lên đài luận võ một trận công bằng. Nếu không, xin đừng làm mất thời gian của mọi người.”

Lời nói của Lăng Thiên vừa dứt, một tràng xì xào bàn tán lại nổi lên. Một Địa Tiên sơ kỳ dám khiêu chiến Kim Tiên trung kỳ? Hắn điên rồi sao?

Mộ Phong nghe vậy thì cười phá lên. “Ha ha ha! Tốt! Tốt lắm! Ngươi đúng là cuồng vọng không biết giới hạn! Được, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, phàm nhân vĩnh viễn không thể nghịch thiên!”

Hắn nhảy lên đài luận võ, ánh mắt đầy sự khinh miệt và sát khí. Lăng Thiên cũng nhẹ nhàng bay lên, đứng đối diện Mộ Phong. Cả hai đều không dùng binh khí, đây sẽ là một cuộc đối đầu thuần túy bằng Tiên Linh Lực và Tiên Thuật.

“Lăng Thiên, ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng đâu. Ta sẽ phế đi tu vi của ngươi, để ngươi trở thành một phàm nhân đúng nghĩa, rồi ném ngươi xuống phàm giới, để ngươi biết thế nào là địa ngục!” Mộ Phong nghiến răng nói.

Lăng Thiên chỉ bình thản đáp: “Ngươi có bản lĩnh đó sao? Ta đã từng là phế vật ở phàm giới, nhưng ta đã vươn lên đỉnh cao. Ở Tiên Giới này cũng vậy. Tiên Giới tranh bá, Cửu Thiên Lộ Khai… Ta sẽ cho các ngươi thấy, phàm nhân cũng có thể nghịch thiên, phàm nhân cũng có thể trở thành Đế Thần Vô Thượng!”

Hắn kết ấn, trong cơ thể, Thần Mạch cổ xưa đang thức tỉnh, những luồng năng lượng bí ẩn bắt đầu tuôn trào, hòa quyện với Tiên Linh Lực, tạo thành một sức mạnh hoàn toàn khác biệt. Con đường tu luyện ở Tiên Giới vừa mới bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách. Những bí ẩn về huyết mạch Đế Thần, về Thần Giới, về Thiên Đạo, đang chờ hắn khám phá. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chạm tới đỉnh cao Vô Thượng.

Đối mặt với Mộ Phong, Lăng Thiên không hề có chút do dự. Trận chiến này, không chỉ là vì danh dự, mà còn là một bước khởi đầu để hắn khẳng định vị thế của mình ở Tiên Giới, mở ra con đường chinh phục Cửu Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8