Đế Thần Vô Thượng
Chương 23

Chương 23: Thất Tinh Tiên Môn, Phàm Nhân Khinh Miệt
Lăng Thiên bước đi trên con đường đá cổ kính, hai bên là những hàng cây linh thụ tỏa ra ánh sáng rực rỡ, lá cây như ngọc bích, cành lá vươn cao chạm tới tầng mây. Linh khí Tiên Giới cuồn cuộn như sóng triều, thẩm thấu vào từng tế bào, khiến toàn thân hắn như được gột rửa, tinh thần sảng khoái đến lạ thường. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận sức mạnh đang âm thầm dâng trào trong huyết mạch. Quả nhiên, Tiên Giới khác xa phàm trần.
Dẫn đường là một đệ tử nội môn của Thất Tinh Tiên Môn, tên là Lý Càn, khuôn mặt trẻ tuổi nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự từng trải của một Tiên nhân. Hắn mặc đạo bào màu xanh thẫm, thêu hình bảy vì sao lấp lánh trên ngực. Lý Càn thỉnh thoảng liếc nhìn Lăng Thiên, ánh mắt có chút tò mò nhưng cũng đầy cảnh giác. Hắn biết Lăng Thiên là một trong số ít người từ phàm giới phi thăng thành công, lại còn được Môn chủ đặc biệt chú ý. Nhưng dù sao, xuất thân phàm nhân vẫn là một vết nhơ khó tẩy rửa trong mắt nhiều Tiên nhân chân chính.
“Sư đệ Lăng Thiên, phía trước là khu vực dành cho các tân đệ tử ngoại môn. Sư đệ sẽ được sắp xếp một động phủ riêng, và sau ba tháng, sẽ có một bài khảo hạch để xác định tư chất và cảnh giới tu luyện, từ đó quyết định sư đệ sẽ được xếp vào chi nào trong Thất Tinh Tiên Môn.” Lý Càn nói, giọng điệu khách sáo nhưng không kém phần lạnh nhạt.
Lăng Thiên gật đầu, không nói gì. Hắn hiểu ý tứ trong lời nói của Lý Càn. Dù được Môn chủ chiếu cố, hắn vẫn phải đi từng bước một, chứng minh bản thân từ đầu. Điều này cũng không nằm ngoài dự liệu của hắn. Con đường tu luyện vốn dĩ là một hành trình gian khổ, đầy chông gai.
Họ đi tới một dãy động phủ san sát nhau, được bố trí quanh một ngọn núi nhỏ. Linh khí ở đây tuy không nồng đậm bằng những Tiên điện chính, nhưng vẫn vượt xa bất kỳ nơi nào ở phàm giới. Nhiều đệ tử khác đang đi lại, hoặc ngồi thiền trước động phủ của mình. Khi Lăng Thiên và Lý Càn xuất hiện, một vài ánh mắt tò mò lập tức đổ dồn về phía hắn. Ánh mắt đó chứa đựng sự đánh giá, khinh thường, và cả một chút hiếu kỳ.
“Ồ, đây chẳng phải là vị ‘Thiên kiêu’ vừa mới phi thăng từ hạ giới sao?” Một giọng nói châm chọc vang lên. Một nam tử trẻ tuổi, thân hình cao lớn, khí chất ngạo mạn, bước ra từ một động phủ gần đó. Hắn mặc đạo bào màu vàng nhạt, trên ngực cũng thêu hình bảy vì sao, nhưng rõ ràng chất liệu và sự tinh xảo vượt trội hơn hẳn đạo bào của Lý Càn. Đây là đệ tử nội môn, nhưng thuộc hàng cao cấp hơn.
Lý Càn khẽ nhíu mày, cúi đầu chào: “Tham kiến Mộ Phong sư huynh.”
Mộ Phong phớt lờ Lý Càn, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao quét qua Lăng Thiên. “Nghe nói Môn chủ đích thân ra tay đón ngươi, còn ban cho Tiên dược. Xem ra, phàm nhân như ngươi cũng có chút vận may chó ngáp phải ruồi.”
Lăng Thiên đứng thẳng, đối diện với ánh mắt khiêu khích của Mộ Phong, không hề né tránh. Hắn đã trải qua quá nhiều sự khinh thường ở phàm giới, những lời lẽ như thế này không còn khiến hắn bận tâm nữa. Hắn chỉ nhẹ nhàng đáp: “Vận may hay thực lực, thời gian sẽ chứng minh.”
Lời nói của Lăng Thiên khiến Mộ Phong sững sờ trong giây lát, rồi bật cười lớn. “Ha ha ha! Quả là khẩu khí không nhỏ. Một Địa Tiên sơ kỳ vừa mới phi thăng, dám nói chuyện thực lực với ta, Mộ Phong, một Kim Tiên trung kỳ ư? Ngươi có biết, ở Thất Tinh Tiên Môn này, Địa Tiên chỉ là kẻ yếu nhất, chỉ là nền móng cho những kẻ mạnh hơn giẫm đạp không?”
Xung quanh, một số đệ tử khác cũng bắt đầu xì xào, cười nhạo. Họ đều là Tiên nhân, từ Địa Tiên đến Thiên Tiên, và trong mắt họ, một phàm nhân vừa mới phi thăng, dù có được Môn chủ chiếu cố, cũng chỉ là một con kiến hôi. Tiên Giới có quy tắc của Tiên Giới, không phải cứ có huyết mạch đặc biệt là có thể ngang ngược. Sức mạnh mới là thứ quyết định tất cả.
Lý Càn thấy tình hình căng thẳng, vội vàng lên tiếng: “Mộ Phong sư huynh, Môn chủ đã có lệnh, Lăng Thiên sư đệ là khách quý, không thể vô lễ.”
Mộ Phong liếc Lý Càn một cái, ánh mắt đầy khinh miệt. “Khách quý? Một phàm nhân mới lên Tiên Giới, tu vi Địa Tiên sơ kỳ, có gì đáng làm khách quý? Chẳng qua là Môn chủ nhìn trúng cái gì đó của hắn mà thôi. Nhưng ở đây, không có Môn chủ bảo hộ, ngươi cũng chỉ là rác rưởi mà thôi.” Hắn tiến thêm một bước, một luồng áp lực vô hình từ cảnh giới Kim Tiên trung kỳ tỏa ra, đè ép về phía Lăng Thiên.
Lăng Thiên cảm thấy như có một ngọn núi đè lên mình, nhưng hắn vẫn đứng vững. Huyết mạch Đế Thần trong cơ thể tự động vận chuyển, một dòng năng lượng ấm áp tuôn chảy khắp châu thân, hóa giải phần lớn áp lực. Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo, hắn không muốn gây chuyện, nhưng cũng không sợ hãi. Nếu Mộ Phong muốn động thủ, hắn cũng không ngại nghênh chiến. Dù sao, hắn cũng là một kẻ đã từng đứng trên đỉnh phàm giới.
“Mộ Phong sư huynh, đừng quá đáng.” Lăng Thiên trầm giọng nói, âm thanh tuy nhỏ nhưng lại mang theo một loại uy áp khó tả, khiến Mộ Phong bất giác khựng lại một nhịp.
Mộ Phong hơi giật mình, không ngờ một Địa Tiên sơ kỳ lại có thể chịu được áp lực của hắn mà không hề lộ vẻ khó chịu, thậm chí còn dám phản bác. Hắn nheo mắt, định ra tay dạy dỗ Lăng Thiên một bài học, nhưng đúng lúc đó, một giọng nói già nua vang lên:
“Mộ Phong, ngươi đang làm gì vậy? Chẳng lẽ quy củ của Tiên Môn đã bị ngươi quên hết rồi sao?”
Một lão giả râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò, chậm rãi bước ra từ một Tiên điện gần đó. Trên người lão tỏa ra một khí tức uy nghiêm, rõ ràng là một vị trưởng lão có địa vị cao trong Tiên Môn. Mộ Phong lập tức thu lại khí thế, cúi đầu hành lễ: “Đệ tử tham kiến Trần trưởng lão. Đệ tử chỉ là muốn ‘hướng dẫn’ tân đệ tử một chút quy tắc của Tiên Giới mà thôi.”
Trần trưởng lão liếc nhìn Mộ Phong, rồi ánh mắt dừng lại trên Lăng Thiên, có chút đánh giá. “Hướng dẫn thì phải có chừng mực. Lăng Thiên là đệ tử được Môn chủ đặc biệt chiếu cố, không thể tùy tiện. Ngươi về động phủ của mình đi.”
Mộ Phong không dám cãi lời, hừ lạnh một tiếng, rồi trừng mắt nhìn Lăng Thiên, xoay người bỏ đi. Trước khi đi, hắn còn để lại một câu: “Ngươi cứ chờ đó, phàm nhân. Tiên Giới này không phải là nơi để ngươi làm càn.”
Lăng Thiên không để tâm. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Ở Tiên Giới này, cường giả vi tôn, hắn phải dùng thực lực để chứng minh bản thân. Trần trưởng lão quay sang Lăng Thiên, ánh mắt bớt đi sự nghiêm khắc, thay vào đó là một vẻ hiền từ hơn. “Ngươi chính là Lăng Thiên? Không tệ, khí chất hơn người. Lý Càn, sắp xếp cho Lăng Thiên một động phủ tốt, rồi mang quy tắc môn phái đến cho hắn.”
Lý Càn vội vàng đáp lời, rồi dẫn Lăng Thiên đến một động phủ nằm ở vị trí khá yên tĩnh và có linh khí tương đối dồi dào. Động phủ không quá lớn, nhưng đầy đủ tiện nghi cho việc tu luyện, có Tiên trận tụ linh, có bồ đoàn Tiên ngọc.
“Sư đệ Lăng Thiên, đây là động phủ của sư đệ. Sư đệ có thể tĩnh dưỡng ở đây. Đây là một số ngọc giản ghi lại quy tắc môn phái và những thông tin cơ bản về Tiên Giới. Sư đệ nên đọc kỹ.” Lý Càn đặt một chồng ngọc giản lên bàn đá, rồi dặn dò vài câu nữa trước khi rời đi.
Lăng Thiên bước vào động phủ, bố trí Tiên trận phòng ngự, rồi ngồi xuống bồ đoàn. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí Tiên Giới cuồn cuộn tràn vào cơ thể. Huyết mạch Đế Thần như một cái động không đáy, không ngừng hấp thu, chuyển hóa linh khí thành Tiên nguyên tinh thuần. Tốc độ tu luyện của hắn nhanh hơn ở phàm giới gấp trăm ngàn lần. Cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ của hắn đang nhanh chóng được củng cố, và có dấu hiệu đột phá.
“Kim Tiên trung kỳ… Mộ Phong. Hắn nghĩ hắn là ai chứ?” Lăng Thiên thầm nghĩ, trong lòng không hề sợ hãi mà ngược lại, tràn đầy ý chí chiến đấu. “Ta đã từng là phế vật ở phàm giới, nhưng ta đã vươn lên đỉnh cao. Ở Tiên Giới này cũng vậy. Tiên Giới tranh bá, Cửu Thiên Lộ Khai… Ta sẽ cho các ngươi thấy, phàm nhân cũng có thể nghịch thiên, phàm nhân cũng có thể trở thành Đế Thần Vô Thượng!”
Hắn mở mắt, ánh sáng rực rỡ lóe lên trong con ngươi đen láy. Con đường tu luyện ở Tiên Giới vừa mới bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng cho mọi thử thách. Những bí ẩn về huyết mạch Đế Thần, về Thần Giới, về Thiên Đạo, đang chờ hắn khám phá. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chạm tới đỉnh cao Vô Thượng.