Đế Thần Vô Thượng
Chương 21

Chương 21: Tiên Giới Sơ Tranh, Lăng Phong Lĩnh Giáo
Lăng Thiên bước ra khỏi động phủ, ánh mắt như hai lưỡi kiếm sắc bén, xuyên thấu màn đêm. Trước mặt hắn, lơ lửng giữa không trung là một nam tử trẻ tuổi, thân vận áo bào xanh thẫm, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh lên vẻ kiêu ngạo không che giấu. Hắn đứng đó, hai tay chắp sau lưng, khí tức Kim Tiên trung kỳ hùng hậu như sóng biển cuồn cuộn, không ngừng ép xuống, muốn nghiền nát tinh thần Lăng Thiên.
Bên dưới, xung quanh động phủ của Lăng Thiên, đã có không ít Tiên Nhân tụ tập. Có Thiên Tiên, Kim Tiên, thậm chí cả vài vị Đại La Kim Tiên ẩn mình trong bóng tối, quan sát cuộc đối đầu này với vẻ tò mò. Lăng Thiên là một cái tên mới nổi gần đây, một kẻ được đồn đại là phàm nhân phi thăng, lại có thể đánh bại mấy Tiên Nhân địa phương. Danh tiếng của hắn đã bắt đầu lan truyền, khiến không ít người chú ý, và cũng khiến không ít kẻ ganh ghét.
Nam tử áo xanh khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng nói mang theo sự khinh thường: “Ngươi chính là Lăng Thiên? Ta nghe nói ngươi mới phi thăng Tiên Giới không lâu, lại dám lớn lối như vậy. Không ngờ chỉ là một Thiên Tiên đỉnh phong, ta cứ tưởng là nhân vật cỡ nào.”
Lăng Thiên đứng thẳng, không hề bị khí thế của đối phương áp bức. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo đáp trả: “Ngươi là ai? Tối nay tìm đến đây, không lẽ chỉ để nói mấy lời vô nghĩa này?”
“Hừ! Lớn mật!” Nam tử áo xanh nhíu mày, có vẻ không ngờ Lăng Thiên lại dám phản bác. Hắn giơ tay, chỉ thẳng vào Lăng Thiên: “Ta là Lăng Phong, đệ tử chân truyền của Thiên Huyền Tiên Tông. Ngươi vừa phi thăng, không biết trời cao đất rộng, lại dám làm càn ở địa bàn của Thiên Huyền Tiên Tông ta. Ta hôm nay đến đây, là để cho ngươi biết, Tiên Giới không phải nơi phàm nhân như ngươi có thể kiêu ngạo!”
Lăng Phong! Cái tên này vừa thốt ra, đám đông bên dưới lập tức xôn xao. Lăng Phong là một thiên tài kiệt xuất của Thiên Huyền Tiên Tông, nổi tiếng với tu vi Kim Tiên trung kỳ và Tiên Pháp mạnh mẽ. Hắn có tiếng là ngạo mạn, nhưng cũng có thực lực tương xứng. Việc hắn ra mặt, đã đủ cho thấy Lăng Thiên đã gây chú ý đến mức nào.
Lăng Thiên khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khinh thường: “Thiên Huyền Tiên Tông? Lăng Phong? Ngươi muốn dạy dỗ ta? Vậy thì hãy xem ngươi có bản lĩnh đó không.”
“Tìm chết!” Lăng Phong triệt để nổi giận. Hắn đường đường là Kim Tiên trung kỳ, lại là thiên tài của một tông môn lớn, vậy mà lại bị một tên Thiên Tiên đỉnh phong mới phi thăng khiêu khích. Hắn không nói nhiều lời, bàn tay phải nắm chặt, một luồng Tiên Nguyên màu xanh lam bùng phát, hóa thành một thanh trường thương băng giá. “Băng Long Phá Thiên Kích!”
Trường thương gầm lên, hóa thành một con băng long khổng lồ, mang theo hơi thở lạnh lẽo thấu xương và lực lượng kinh khủng, xé rách không gian, lao thẳng về phía Lăng Thiên. Đây là một trong những Tiên Pháp trấn tông của Thiên Huyền Tiên Tông, uy lực vô song, có thể đóng băng cả một vùng trời đất, thậm chí xuyên thủng Tiên Khí phòng ngự cấp thấp.
Đám đông bên dưới nín thở. Ai cũng nghĩ Lăng Thiên sẽ phải chật vật chống đỡ, hoặc ít nhất là dùng hết sức lực mới có thể thoát thân.
Thế nhưng, Lăng Thiên không hề né tránh. Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng vàng kim. Hắn bước lên một bước, khí tức Thiên Tiên đỉnh phong trên người không hề yếu thế, thậm chí còn có vẻ mạnh mẽ hơn, giống như một ngọn núi cổ đại sừng sững giữa trời đất. Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển, một loại lực lượng nguyên thủy, hùng vĩ và bá đạo bùng nổ.
“Tiên Pháp tầm thường.” Lăng Thiên bình thản thốt ra. Hắn giơ tay phải lên, không cần bất kỳ Tiên Khí nào, chỉ bằng một quyền đơn thuần, nhưng quyền pháp này lại ẩn chứa một loại ý chí vô thượng, một loại lực lượng có thể phá vỡ vạn vật. “Đế Thần Quyền!”
Một quyền đánh ra, không có Tiên Nguyên rực rỡ, không có pháp tắc hoa lệ, chỉ có một luồng khí tức cổ xưa và man rợ, giống như một vị Thần Đế khai thiên lập địa. Quyền ảnh màu vàng kim va chạm trực diện với con băng long khổng lồ.
ẦM!!!
Một tiếng nổ vang trời, chấn động cả Tiên Giới. Không gian xung quanh vặn vẹo dữ dội, vô số vết nứt đen kịt lan ra như mạng nhện. Con băng long gầm thét một tiếng thảm thiết, thân thể khổng lồ lập tức vỡ vụn, hóa thành vô số mảnh băng vụn bay tứ tung. Lực lượng còn sót lại từ quyền kình của Lăng Thiên vẫn không suy giảm, thẳng tắp đánh vào Lăng Phong.
Lăng Phong biến sắc, hắn không ngờ Tiên Pháp mạnh nhất của mình lại bị đối phương một quyền đánh nát. Hắn vội vàng giơ hai tay lên chặn, Tiên Nguyên bùng phát, tạo thành một tấm chắn. Nhưng lực lượng của Đế Thần Quyền quá mức bá đạo, xuyên thấu phòng ngự của hắn, đánh hắn bay ngược ra sau như một mũi tên rời cung.
“Làm sao có thể?!” Lăng Phong miễn cưỡng ổn định thân hình, cảm giác cánh tay tê dại, nội phủ chấn động. Hắn nhìn Lăng Thiên với ánh mắt không thể tin được. Một Thiên Tiên đỉnh phong, lại có thể một quyền đánh bay hắn, một Kim Tiên trung kỳ?
Đám đông bên dưới cũng hoàn toàn chết lặng. Tiên Giới từ trước đến nay đều tôn sùng cảnh giới, một cảnh giới chênh lệch đã là vực sâu khó vượt, huống chi là hai cảnh giới. Lăng Thiên đã phá vỡ lẽ thường!
Lăng Thiên không cho Lăng Phong thời gian suy nghĩ. Hắn bước chân đạp không, thân pháp nhanh như điện xẹt, thoáng chốc đã xuất hiện trước mặt Lăng Phong. Hắn không dùng những chiêu thức hoa lệ, chỉ là những đòn đánh trực diện, mạnh mẽ, mang theo lực lượng của Thần Mạch cổ xưa, mỗi quyền mỗi chưởng đều khiến không gian xung quanh rung chuyển.
Lăng Phong vội vàng triệu hồi Tiên Khí của mình – một thanh trường kiếm màu xanh biếc, tỏa ra hàn quang. “Huyền Quang Trảm!” Hắn gầm lên, vung kiếm chém ra vô số kiếm ảnh, tạo thành một tấm lưới kiếm dày đặc, bao phủ Lăng Thiên.
Kiếm ảnh chói mắt, ẩn chứa lực lượng pháp tắc băng hệ. Bất kỳ ai cũng sẽ phải né tránh hoặc dùng Tiên Khí để chống đỡ.
Nhưng Lăng Thiên lại làm một việc khiến tất cả kinh hãi. Hắn không né tránh, cũng không dùng Tiên Khí. Hắn vận chuyển Thần Mạch, hai tay hóa thành màu vàng kim nhàn nhạt, cứng rắn như Thần Thiết. “Đế Thần Chi Thủ!”
Hắn trực tiếp dùng tay không nắm lấy những kiếm ảnh sắc bén. Keng! Keng! Keng! Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Những kiếm ảnh do Lăng Phong dùng Tiên Khí trung phẩm chém ra, lại bị bàn tay trần của Lăng Thiên bóp nát từng cái một.
Không chỉ vậy, Lăng Thiên còn trực tiếp lao vào lưới kiếm, bàn tay hắn vươn ra, nắm chặt lấy thân kiếm của Lăng Phong. Lực lượng kinh khủng từ Thần Mạch bùng nổ, khiến thanh kiếm Tiên Khí cấp trung phẩm của Lăng Phong rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu rên rỉ như muốn vỡ vụn.
Lăng Phong hoảng sợ tột độ. Hắn đã tu luyện mấy trăm năm, chưa từng thấy ai có thể dùng tay không chống đỡ Tiên Khí của hắn, lại còn suýt làm gãy nó. Hắn muốn rút kiếm về, nhưng Lăng Thiên nắm chặt như gọng kìm, không cách nào nhúc nhích.
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật gì?!” Lăng Phong gầm lên, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Lăng Thiên khẽ cười, nụ cười lạnh lẽo: “Người muốn dạy dỗ ta, sao lại yếu ớt như vậy?” Hắn dùng sức, bẻ cong thanh Tiên Kiếm của Lăng Phong, sau đó ném mạnh sang một bên. Thanh kiếm bay vút đi, cắm sâu vào một ngọn núi đá cách đó cả trăm dặm.
Mất đi Tiên Khí, Lăng Phong càng thêm hoảng loạn. Hắn không còn tự tin nữa, chỉ còn lại sự sợ hãi. Hắn biết, mình đã đánh giá thấp đối thủ quá nhiều.
“Không! Ta không thể thua!” Lăng Phong gầm lên một tiếng, Tiên Nguyên trong cơ thể bùng cháy dữ dội, hắn muốn liều mạng. Đây là dấu hiệu của việc thi triển cấm thuật, hoặc một chiêu thức tiêu hao lớn, đổi lấy sức mạnh bộc phát nhất thời.
Thế nhưng, Lăng Thiên đã nhìn thấu tất cả. Hắn sẽ không cho Lăng Phong cơ hội đó. Hắn không muốn giết Lăng Phong, nhưng hắn cần một chiến thắng tuyệt đối, một chiến thắng đủ để lập uy ở Tiên Giới này.
Lăng Thiên hít sâu một hơi, toàn bộ Tiên Nguyên trong cơ thể hắn hòa quyện cùng lực lượng Thần Mạch, hội tụ về lòng bàn tay. Một luồng sáng vàng kim chói mắt bùng lên, mang theo hơi thở của hủy diệt và tái sinh. Không gian xung quanh hắn bắt đầu sụp đổ và tái tạo liên tục, tạo thành một cảnh tượng kỳ dị và đáng sợ.
“Để ta kết thúc cuộc đấu này.” Lăng Thiên bình tĩnh nói. Hắn vung bàn tay về phía trước, một ấn ký màu vàng kim khổng lồ xuất hiện, mang theo hàng vạn phù văn cổ xưa, giống như một vị Thần Đế đang giáng xuống phán quyết. “Thần Diệt Phá!”
Ấn ký Thần Diệt Phá lao đi, tốc độ không thể tưởng tượng nổi, xuyên thủng mọi phòng ngự của Lăng Phong. Lăng Phong chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, toàn thân bị ấn ký đánh trúng. Hắn không chết, nhưng toàn bộ Tiên Nguyên trong cơ thể bị đánh tan tác, kinh mạch đứt đoạn, giống như một phàm nhân bị đánh gãy xương cốt, rơi thẳng xuống đất, bụi đất tung bay.
Yên lặng. Toàn bộ khu vực chìm trong sự im lặng đáng sợ. Tất cả Tiên Nhân chứng kiến đều há hốc mồm, không dám tin vào những gì mình vừa thấy.
Một Thiên Tiên đỉnh phong, không chỉ đánh bại một Kim Tiên trung kỳ, mà còn là một thiên tài như Lăng Phong, bằng một chiêu tuyệt đối áp đảo, không hề có chút do dự hay khó khăn nào. Lực lượng đó, đã hoàn toàn vượt xa cảnh giới Thiên Tiên!
Lăng Thiên thu hồi khí tức, ánh sáng vàng kim trong mắt dần tan biến. Hắn nhìn xuống Lăng Phong đang nằm bất động dưới đất, sau đó ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông Tiên Nhân đang ẩn mình.
“Nếu còn ai không phục, cứ việc đến đây.” Giọng nói của Lăng Thiên không lớn, nhưng lại vang vọng khắp không gian, mang theo một sự tự tin và bá đạo khó tả.
Không ai dám lên tiếng. Không ai dám nhúc nhích. Ánh mắt của Lăng Thiên khiến bọn họ cảm thấy một áp lực vô hình, một sự sợ hãi đến từ sâu thẳm linh hồn. Kẻ này, tuyệt đối không phải là một Thiên Tiên bình thường. Hắn là một con quái vật! Một con quái vật đến từ Phàm Trần, chuẩn bị khuấy đảo Tiên Giới.
Lăng Thiên không dừng lại lâu. Hắn chỉ đứng đó một lát, để tất cả Tiên Nhân chứng kiến khắc sâu hình ảnh của hắn vào tâm trí. Sau đó, hắn xoay người, thản nhiên bước trở về động phủ của mình, để lại một Lăng Phong trọng thương nằm dưới đất và một đám đông Tiên Nhân đang chấn động đến cực điểm.
Cánh cửa động phủ đóng lại. Bên trong, Lăng Thiên khẽ thở ra một hơi. Trận chiến này, hắn đã thăm dò được sức mạnh của mình ở Tiên Giới, và cũng xác lập được vị thế ban đầu. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Tiên Giới rộng lớn, cường giả như mây, Lăng Phong chỉ là một hòn đá nhỏ trên con đường Vô Thượng mà thôi. Sau lưng hắn, có lẽ còn ẩn chứa những thế lực lớn hơn, những âm mưu sâu xa hơn.
Lăng Thiên ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời đầy sao của Tiên Giới. Hắn cảm nhận được, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách đang chờ đợi. Nhưng hắn không sợ. Ngược lại, trong lòng hắn còn dâng lên một sự hưng phấn, một khát vọng chinh phục. Đế Thần Vô Thượng, chính là phải đạp lên vạn vật, vượt qua mọi giới hạn mà tiến tới.
“Cửu Thiên Lộ Khai… Tiên Giới Tranh Bá… Ta đến rồi!” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng rực rỡ, tràn đầy ý chí chiến đấu.