Đế Thần Vô Thượng
Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:34:32 | Lượt xem: 4

Ảo Ảnh Chương 20

CHƯƠNG 20: TIÊN QUYẾT THÔI DIỄN, DỊ BIẾN KHỞI ĐOAN

Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc Bách Hoa Tiên Tông. Lăng Thiên bước chân vững vàng, băng qua những con đường lát ngọc bích, để lại sau lưng những ánh mắt phức tạp, chất chứa đủ loại cảm xúc từ ngưỡng mộ đến đố kỵ, từ tò mò đến sợ hãi. Lệnh bài Tiên Giới Đại Hội trong nạp giới như đang tỏa ra một luồng nhiệt vô hình, nhắc nhở hắn về sự kiện trọng đại sắp tới.

Ba tháng. Đó là khoảng thời gian không dài, nhưng cũng không quá ngắn để một Tiên Nhân có thể tạo ra đột phá. Với Lăng Thiên, đây là cơ hội vàng để hắn tăng tốc, đẩy mạnh tu vi, và chuẩn bị cho cuộc tranh bá sắp tới. Con đường Cửu Thiên lộ khai không cho phép bất kỳ sự chùng chình nào.

Trở về động phủ của mình, một nơi khá khiêm tốn so với những Tiên sơn hùng vĩ của các trưởng lão hay Tiên Vương trong tông, Lăng Thiên không chút ngần ngại. Hắn ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, hít thở sâu, điều hòa khí tức. Động phủ này, dù đơn sơ, lại là nơi ẩn chứa vô vàn bí mật của hắn. Những bí mật mà nếu bị phát hiện, sẽ gây chấn động toàn bộ Tiên Giới, thậm chí là Thần Giới.

“Bất Diệt Đế Thần Quyết,” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia kiên định. Đây là công pháp mà hắn vô tình thức tỉnh từ trong huyết mạch cổ xưa của mình khi còn ở phàm giới, thứ đã biến hắn từ một “phế vật” thành thiên tài. Mỗi tầng của Bất Diệt Đế Thần Quyết đều mở ra một cánh cửa mới, một cảnh giới sức mạnh vượt xa Tiên Nhân bình thường. Nó không chỉ hấp thu Tiên linh khí, mà còn nuốt chửng Đạo vận của thiên địa, thậm chí là năng lượng nguyên thủy của vũ trụ.

Hắn nhắm mắt lại, tâm thần chìm vào Đan Điền. Một luồng Đế khí hùng hậu, ẩn chứa uy áp viễn cổ, bắt đầu vận chuyển trong kinh mạch. Từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể Lăng Thiên như được tắm gội trong dòng suối năng lượng thuần túy nhất. Tiên linh khí xung quanh động phủ, vốn đã nồng đậm hơn bên ngoài, giờ như bị một vòng xoáy vô hình kéo vào, hội tụ quanh hắn.

Lăng Thiên biết rõ, tu vi hiện tại của hắn mới chỉ ở Thiên Tiên sơ kỳ. Mặc dù hắn có thể dễ dàng đánh bại Thiên Tiên trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ bằng sức mạnh của Bất Diệt Đế Thần Quyết, nhưng để đứng vững trong Tiên Giới Đại Hội sắp tới, nơi quy tụ vô số Tiên Vương, Tiên Hoàng trẻ tuổi từ các thế lực lớn, thì Thiên Tiên sơ kỳ là chưa đủ. Hắn cần đạt tới ít nhất Thiên Tiên viên mãn, hoặc cao hơn nữa là Kim Tiên.

“Ba tháng, phải đột phá lên Kim Tiên!” Hắn hạ quyết tâm. Kim Tiên, là cảnh giới mà Tiên Nhân bắt đầu dung hợp thân thể với Đạo, tạo ra Tiên thể bất hoại, Tiên hồn bất diệt. Đó là một rào cản lớn, mà không ít Thiên Tiên bị kẹt lại cả ngàn năm.

Đế khí trong cơ thể Lăng Thiên vận chuyển càng lúc càng nhanh, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Hắn cảm thấy từng Tiên văn cổ xưa trong huyết mạch mình đang bừng sáng, như những vì tinh tú xa xôi được đánh thức. Chúng cộng hưởng với Bất Diệt Đế Thần Quyết, thúc đẩy quá trình hấp thu và chuyển hóa năng lượng lên một tốc độ kinh hoàng.

Đột nhiên, Lăng Thiên cảm thấy một luồng chướng ngại vô hình. Đó không phải là Tiên linh khí không đủ, cũng không phải là Đạo tâm không vững. Đó là một loại áp lực đến từ sâu thẳm trong huyết mạch, như thể có một phong ấn vô hình nào đó đang dần nới lỏng. Mỗi khi hắn cố gắng đẩy nhanh tốc độ tu luyện, phong ấn này lại phản ứng, tạo ra một cơn đau nhức nhối.

“Phong ấn sao?” Lăng Thiên nhíu mày. Hắn đã từng nghe nói về việc huyết mạch cường giả bị phong ấn, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại xảy ra với mình. Điều này có lẽ liên quan đến thân thế đặc biệt của hắn, thứ mà hắn vẫn luôn tìm kiếm manh mối.

Hắn thử vận dụng Đế khí, dùng nó để nhẹ nhàng thăm dò phong ấn. Một luồng năng lượng thần bí, lạnh lẽo, nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ, lập tức phản phệ. Lăng Thiên khẽ rên một tiếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Phong ấn này không phải do phàm nhân hay Tiên Nhân tạo ra, nó mang theo hơi thở của Thần Giới, thậm chí là cao hơn.

“Không thể cưỡng ép phá giải lúc này.” Lăng Thiên buộc phải dừng lại. Hắn nhận ra, phong ấn này không chỉ ngăn cản hắn đột phá, mà còn bảo vệ hắn khỏi một loại nguy hiểm nào đó. Nó đang tự động yếu đi theo từng lần hắn tăng cường tu vi, nhưng việc cưỡng ép thì chắc chắn sẽ gây hậu quả khó lường.

Thay vì cố gắng phá giải phong ấn, Lăng Thiên chuyển sang một hướng khác. Hắn bắt đầu thôi diễn Bất Diệt Đế Thần Quyết, tìm kiếm một phương pháp dung hòa với phong ấn, để có thể mượn lực của nó mà tu luyện, hoặc ít nhất là giảm bớt ảnh hưởng tiêu cực của nó.

Thời gian trôi qua, ngày này qua ngày khác. Lăng Thiên hoàn toàn chìm đắm trong tu luyện. Bên ngoài động phủ của hắn, mọi thứ vẫn tiếp diễn. Tin tức về “Lăng Thiên phế vật” giờ đã trở thành “Lăng Thiên thiên tài,” được bàn tán xôn xao khắp Bách Hoa Tiên Tông. Các trưởng lão cao tầng cũng bắt đầu chú ý đến hắn, thậm chí có vài vị Tiên Vương bí mật phái người điều tra lai lịch của hắn.

Trong số đó, có một kẻ đặc biệt khó chịu. Đó là Mộc Thanh Phong, Tiên Vương trẻ tuổi nhất Bách Hoa Tiên Tông, đệ tử chân truyền của Thái Thượng trưởng lão. Hắn vốn là thiên tài sáng chói nhất trong thế hệ này, được kỳ vọng sẽ trở thành Tiên Hoàng trong tương lai. Nhưng sự xuất hiện đột ngột của Lăng Thiên, đặc biệt là chiến tích chấn động vừa qua, đã khiến hào quang của Mộc Thanh Phong bị lu mờ ít nhiều.

“Lăng Thiên? Một kẻ mới đến từ phàm giới mà dám gây náo loạn Tiên Tông? Hừ! Dù có vài phần bản lĩnh, cũng chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng mà thôi!” Mộc Thanh Phong ngồi trên Tiên sơn của mình, ánh mắt lạnh như băng. Hắn không tin Lăng Thiên có thể thực sự sánh vai với mình. Tất cả chỉ là may mắn, hoặc một vài thủ đoạn bàng môn tà đạo.

“Đại sư huynh, theo tin tức chúng ta thu thập được, Lăng Thiên này quả thực rất bí ẩn. Hắn đột nhiên quật khởi trong phàm giới, sau đó phi thăng Tiên Giới chưa đầy một năm mà đã có thể gây ra chấn động như vậy. Có lẽ hắn có cơ duyên lớn nào đó,” một đệ tử đứng sau Mộc Thanh Phong cẩn trọng báo cáo.

Mộc Thanh Phong cười khẩy: “Cơ duyên? Tiên Giới này có bao nhiêu cơ duyên, nhưng không phải ai cũng có thể nắm giữ. Quan trọng là thực lực. Tiên Giới Đại Hội sắp tới chính là sàn đấu cho những kẻ như hắn. Ta sẽ để hắn nhận ra, thế nào mới là sức mạnh chân chính của Tiên Vương.”

Hắn khẽ nhấp một ngụm Tiên trà, ánh mắt lướt qua một tia âm hiểm. “Ngươi hãy phái người giám sát chặt chẽ động tĩnh của Lăng Thiên. Nếu hắn có bất kỳ hành động khả nghi nào, lập tức báo cho ta. Trước Tiên Giới Đại Hội, ta không muốn có bất kỳ sự cố nào làm ảnh hưởng đến kế hoạch của mình.”

“Vâng, Đại sư huynh!” Đệ tử kia cúi đầu lĩnh mệnh, rồi lặng lẽ lui ra.

Bên trong động phủ của Lăng Thiên, hắn đã thôi diễn Bất Diệt Đế Thần Quyết đến một tầng sâu hơn. Hắn nhận ra rằng, phong ấn trong huyết mạch mình không phải là tuyệt đối. Nó giống như một cánh cửa bị khóa, nhưng vẫn có những khe hở nhỏ. Bằng cách điều khiển Đế khí thật tinh vi, hắn có thể lợi dụng những khe hở đó để hấp thu một phần năng lượng tinh thuần bị phong ấn.

“Thì ra là vậy!” Lăng Thiên mở bừng mắt. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt đen láy. Hắn không thể phá vỡ phong ấn, nhưng hắn có thể “mượn” sức mạnh từ nó. Điều này không chỉ giúp hắn tăng tốc tu luyện, mà còn dần dần làm suy yếu phong ấn từ bên trong một cách an toàn.

Với phương pháp mới này, tốc độ hấp thu Tiên linh khí của Lăng Thiên tăng lên gấp bội. Cơ thể hắn như một cái hố đen không đáy, nuốt chửng năng lượng. Thiên Tiên sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ… rào cản cảnh giới như tờ giấy mỏng dưới chân hắn. Hắn cảm nhận được Tiên thể của mình đang dần được tôi luyện, trở nên kiên cố và mạnh mẽ hơn. Tiên hồn cũng dần dung hợp với Đạo, tạo thành những Tiên văn chói lọi.

Hai tháng trôi qua trong chớp mắt. Lăng Thiên đã đạt tới Thiên Tiên đỉnh phong, chỉ còn cách Kim Tiên một bước. Sự tiến bộ này, nếu nói ra, chắc chắn sẽ khiến toàn bộ Tiên Giới phải kinh hãi. Hắn không chỉ dựa vào cơ duyên, mà còn dựa vào ý chí kiên định và công pháp nghịch thiên của mình.

Vào một đêm trăng tròn, khi Lăng Thiên đang ngồi tu luyện, một luồng khí tức cường đại bất chợt ập đến từ bên ngoài động phủ. Kèm theo đó là một giọng nói lạnh lùng, mang theo sự ngạo mạn:

“Lăng Thiên, nghe nói ngươi gần đây rất phách lối? Có dám ra ngoài gặp ta một lần không?”

Lăng Thiên mở mắt, ánh sáng lạnh lẽo lướt qua. Hắn biết, phiền phức đã đến. Đây không phải là một thử thách ngẫu nhiên, mà là một sự khiêu khích có chủ đích. Hắn đứng dậy, khí tức Thiên Tiên đỉnh phong bùng phát, quét ngang qua động phủ. “Đến rồi sao?”

Hắn không sợ hãi. Ngược lại, trong lòng hắn còn ẩn chứa một sự hưng phấn. Con đường Đế Thần Vô Thượng, chính là phải đạp lên vạn vật mà tiến tới. Những kẻ cản đường, chính là những hòn đá lót đường cho hắn.

Lăng Thiên bước ra khỏi động phủ, đối mặt với bóng đêm và kẻ đang chờ đợi. Ánh mắt hắn sắc bén, như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Cuộc chiến ở Tiên Giới, chỉ mới là khởi đầu.

END CHƯƠNG 20

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8