Đế Thần Vô Thượng
Chương 176
Chương 176: Huyền Môn Khai Khải, Nguyên Thủy Chi Chiến
Nguyên Điểm Chi Môn lấp lánh như một mặt hồ phản chiếu vô số tinh hà, nhưng ẩn chứa bên trong là vực sâu không đáy của Chân Lý Vũ Trụ. Lăng Thiên đứng đó, thân ảnh tựa như một pho tượng bất diệt giữa Hư Vô mênh mông, ánh mắt kiên định xuyên phá màn Hắc Ám đang không ngừng cuồn cuộn phía trước. Hắn cảm nhận được, luồng Hắc Ám này không chỉ là một thế lực, mà là một ý chí, một bản nguyên tà ác đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, len lỏi vào từng kẽ hở của Thiên Đạo, chờ đợi thời cơ để nuốt chửng Nguyên Điểm, phá hủy cội nguồn của tất cả.
“Ngươi đã đến.”
Một âm thanh trầm thấp, cổ xưa, vang vọng như tiếng chuông từ thời khai thiên lập địa, xuyên thấu không gian và thời gian, trực tiếp đánh thẳng vào Đạo Tâm của Lăng Thiên. Âm thanh ấy không có ngữ điệu, không có cảm xúc, chỉ là một sự tồn tại thuần túy của quyền năng tối thượng, mang theo sức mạnh của sự hủy diệt và tái tạo. Từ sâu thẳm màn Hắc Ám, một luồng ý niệm khổng lồ đột ngột bùng nổ, ép không gian xung quanh Lăng Thiên trở nên vặn vẹo, những Pháp Tắc Vũ Trụ bị nghiền nát như giấy vụn.
Lăng Thiên đứng vững, không hề nao núng. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn sôi trào, phát ra ánh sáng vàng kim chói lòa, chống lại áp lực khủng khiếp. Hắn biết, đây không phải là một cuộc đối đầu vật chất đơn thuần. Đây là cuộc chiến của Đạo, của Chân Lý, của ý chí. Kẻ thù của hắn, không ai khác chính là “Đế Thần” tiền nhiệm đã thất bại, hoặc là một “Ác Niệm Nguyên Thủy” đã bị tha hóa bởi quyền năng quá lớn, muốn chiếm đoạt Nguyên Điểm để trở thành chúa tể tuyệt đối, tái tạo vũ trụ theo ý muốn tăm tối của mình.
“Ngươi muốn gì?” Lăng Thiên cất tiếng, giọng nói tuy không mang sức mạnh chấn động vũ trụ như đối phương, nhưng lại chứa đựng sự kiên cường và thanh tịnh của Chân Đạo. “Ngươi muốn hủy diệt Nguyên Điểm, hủy diệt nguồn gốc của vạn vật?”
Màn Hắc Ám bắt đầu ngưng tụ, hình thành một hình thái khổng lồ, mơ hồ như một vị Thần Ma cổ xưa, không có hình dáng cụ thể, chỉ là một khối ý chí và quyền năng tăm tối. Đôi mắt vô hình của nó dường như nhìn xuyên thấu Lăng Thiên, nhìn thấu mọi bí mật trong huyết mạch và Đạo Tâm của hắn.
“Hủy diệt ư? Không.” Âm thanh cổ xưa lại vang lên, mang theo một sự tự phụ và lạnh lẽo. “Ta muốn tái tạo. Vũ trụ này đã mục nát, Thiên Đạo đã suy tàn, vạn vật đều đang đi theo một vòng luân hồi vô nghĩa. Ta sẽ phá vỡ vòng luân hồi đó, dùng Nguyên Điểm làm hạt giống, kiến tạo một kỷ nguyên mới, một trật tự tuyệt đối mà ta là Đấng Sáng Thế tối cao.”
Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn đã từng nghĩ đến điều này. Kẻ mạnh nhất luôn có xu hướng muốn định nghĩa lại thế giới. Nhưng định nghĩa của kẻ này, rõ ràng là một sự cưỡng ép, một sự nô dịch. “Ngươi muốn biến mọi thứ thành công cụ của ngươi, để phục vụ cho sự thống trị của ngươi. Đó không phải là tái tạo, mà là hủy diệt sự tự do, hủy diệt bản nguyên của sinh linh.”
“Tự do là gì?” Hắc Ám kia dường như chế giễu. “Tự do chỉ là sự hỗn loạn, sự yếu đuối. Chỉ có trật tự tuyệt đối, dưới sự chỉ dẫn của một ý chí duy nhất, mới có thể tồn tại vĩnh hằng.”
Vừa dứt lời, từ trong màn Hắc Ám, vô số sợi xích đen kịt, được kết tinh từ Pháp Tắc Hủy Diệt và Ác Niệm, lao thẳng tới Nguyên Điểm Chi Môn, muốn phong tỏa và nuốt chửng nó. Đồng thời, hàng vạn luồng sức mạnh hắc ám khác cũng hướng về phía Lăng Thiên, không cho hắn cơ hội ngăn cản.
Lăng Thiên không chút do dự. “Ngươi không thể! Nguyên Điểm là nguồn gốc của tất cả, là nơi chứa đựng Chân Lý nguyên thủy nhất. Nó không thuộc về bất kỳ ai, và cũng không thể bị bẻ cong bởi bất kỳ ý chí nào!”
Thân thể hắn bùng nổ kim quang, vạn đạo quang mang hội tụ, hóa thành một đạo kiếm khí vô song, chém thẳng vào những sợi xích đen kịt. “Vô Thượng Kiếm Đạo!”
Kiếm khí đó không chỉ là sức mạnh vật chất, mà là sự tổng hòa của tất cả những gì Lăng Thiên đã lĩnh ngộ: Pháp Tắc Thời Gian, Pháp Tắc Không Gian, Pháp Tắc Sinh Mệnh, Pháp Tắc Hủy Diệt, và trên hết là Đạo Tâm kiên định muốn bảo vệ Chân Lý. Kiếm quang chói lọi, xé tan Hư Vô, phá vỡ những sợi xích đen, tạo ra những khe nứt khổng lồ trong không gian.
“Ồ? Ngươi đã đạt đến cảnh giới này sao?” Âm thanh cổ xưa kia hơi chấn động, dường như có chút bất ngờ. “Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng của ngươi đã thức tỉnh hoàn toàn. Ngươi không hổ là kẻ được vũ trụ chọn lựa để đối kháng với ta.”
“Ta không phải là kẻ được chọn lựa, ta là kẻ tự chọn lấy Đạo của mình!” Lăng Thiên gầm lên. Hắn không tin vào số phận hay sự sắp đặt. Hắn tin vào ý chí và sự nỗ lực của bản thân. “Ngươi đã từng là một Đế Thần, nhưng ngươi đã lạc lối. Ngươi đã biến nguồn gốc của sức mạnh thành sự ràng buộc, biến Chân Lý thành công cụ thống trị. Ngươi không còn xứng đáng với danh hiệu Đế Thần Vô Thượng!”
Hắc Ám kia dường như bị chọc giận. “Vô nghĩa! Kẻ chiến thắng mới là chân lý! Kẻ thất bại chỉ là tro tàn của lịch sử!”
Một luồng hắc khí khổng lồ từ trong Hắc Ám bắn ra, không phải là công kích vật lý, mà là một sự ăn mòn trực tiếp vào Đạo Tâm. Đó là sự nghi ngờ, sự tuyệt vọng, sự mệt mỏi của vạn cổ, tất cả những cảm xúc tiêu cực nhất mà sinh linh từng trải qua. Kẻ địch muốn Lăng Thiên tự sụp đổ từ bên trong, muốn hắn nghi ngờ chính con đường mình đã chọn, nghi ngờ giá trị của sự bảo vệ Nguyên Điểm.
Trong khoảnh khắc, Lăng Thiên như thấy lại tất cả những gian khổ mình đã trải qua: từ một phế vật bị khinh thường, đến những trận chiến sinh tử ở Phàm Giới, Tiên Giới, Thần Giới, cho đến hành trình khám phá Chân Lý Vũ Trụ. Hắn thấy những người thân yêu đã hy sinh, những đồng đội đã kề vai sát cánh. Một cảm giác nặng nề, mệt mỏi muốn buông xuôi chợt ập đến, như muốn nhấn chìm hắn vào vực sâu của Hư Vô.
Nhưng ngay lập tức, Đạo Tâm của Lăng Thiên bùng cháy dữ dội. “Không! Ta sẽ không nghi ngờ!”
Ánh mắt hắn rực lửa, tất cả những ký ức, những cảm xúc tiêu cực đều bị đốt cháy thành hư vô. Hắn nhớ lại lời thề của mình, nhớ lại mục đích cuối cùng của mình: không phải để thống trị, mà là để bảo vệ. Bảo vệ sự đa dạng của sinh linh, bảo vệ sự tự do của ý chí, bảo vệ Chân Lý nguyên bản của vũ trụ.
“Ngươi đã thất bại, vì ngươi không hiểu được rằng: Chân Lý không phải là thứ để thống trị, mà là thứ để tôn trọng và bảo vệ!”
Một luồng sức mạnh vô hình từ Lăng Thiên bùng nổ. Đó không phải là năng lượng, mà là sự thăng hoa của Đạo Tâm, của ý chí. Hắn đã vượt qua được khảo nghiệm đầu tiên của đối phương, chứng minh rằng Đạo của hắn kiên cố hơn bất kỳ sự ăn mòn nào.
“Hừ!” Hắc Ám kia phát ra một tiếng khinh thường. “Đạo Tâm kiên cố thì sao? Sức mạnh mới là vĩnh cửu. Ta sẽ cho ngươi thấy, sự khác biệt giữa một kẻ phàm tục chạm đến đỉnh cao và một Đế Thần đã từng kiến tạo nên vũ trụ này!”
Từ trong màn Hắc Ám, một bàn tay khổng lồ bằng năng lượng Hắc Ám vươn ra, không phải là một bàn tay vật chất, mà là một Pháp Tắc Tối Thượng được hình thành từ ý chí của đối phương. Nó mang theo sức nặng của hàng tỷ thế giới, nghiền nát thời gian và không gian, thẳng thừng chụp xuống Lăng Thiên. Đây là một chiêu thức mang tính định luật, một sự can thiệp trực tiếp vào cấu trúc của vũ trụ.
Lăng Thiên cảm nhận được toàn bộ vũ trụ dường như đang chống lại hắn, bị ý chí của kẻ địch thao túng. Nhưng hắn không sợ. Hắn đã dung hợp với Vô Thượng Chi Đạo, hắn đã hiểu được rằng bản thân hắn, cũng chính là một phần của Chân Lý Vũ Trụ, một tồn tại có thể định nghĩa lại các định luật.
“Ngươi đã kiến tạo vũ trụ, nhưng ta sẽ bảo vệ nó! Ngươi đã đặt ra quy tắc, nhưng ta sẽ phá vỡ nó để tạo ra một quy tắc công bằng hơn!”
Lăng Thiên vươn tay. Không có động tác hoa mỹ, không có thần thông rực rỡ, chỉ là một cử chỉ đơn giản, như muốn ôm trọn cả vũ trụ vào lòng. Nhưng trong bàn tay đó, một luồng sức mạnh thuần túy, không màu sắc, không hình thái, nhưng lại chứa đựng vạn vật, đột ngột bùng nổ.
Đó là “Nguyên Thủy Chi Lực”, là cội nguồn của mọi Pháp Tắc, mọi Đạo. Là sức mạnh mà Lăng Thiên đã lĩnh ngộ được khi dung hợp với Vô Thượng Chi Đạo, sức mạnh đến từ chính Nguyên Điểm, đến từ sự hình thành của mọi thứ.
“Ầm!!!”
Hai luồng sức mạnh tối thượng va chạm, không tạo ra âm thanh chói tai, mà là một sự im lặng chết chóc. Hư Vô xung quanh tan chảy, rồi lại tái tạo, rồi lại tan chảy. Không gian không còn ý nghĩa, thời gian không còn tồn tại. Nguyên Điểm Chi Môn phía sau Lăng Thiên rung chuyển dữ dội, nhưng vẫn kiên cố đứng vững, được bảo vệ bởi ý chí của Lăng Thiên.
Bàn tay Hắc Ám của đối phương bắt đầu nứt vỡ, không phải vì Lăng Thiên mạnh hơn, mà vì luồng Nguyên Thủy Chi Lực của hắn đã chạm đến bản chất của sự tồn tại, phá vỡ cấu trúc Pháp Tắc mà kẻ địch đã tạo ra.
“Ngươi… Ngươi đã đạt đến cảnh giới đó?!” Âm thanh cổ xưa kia lần đầu tiên lộ ra sự kinh ngạc, thậm chí là một chút hoảng sợ. “Làm sao có thể? Ngươi chỉ là một kẻ mới đạt đến Vô Thượng! Làm sao ngươi có thể điều khiển Nguyên Thủy Chi Lực?”
“Ta không điều khiển Nguyên Thủy Chi Lực.” Lăng Thiên đáp, giọng nói bình thản nhưng đầy uy nghiêm. “Ta chính là Nguyên Thủy Chi Lực. Ta chính là Vô Thượng Chi Đạo. Ngươi đã lạc lối, ngươi đã đi ngược lại cội nguồn. Và hôm nay, ta sẽ kết thúc sự sai lầm của ngươi, để Nguyên Điểm được trở về với bản chất thuần khiết của nó.”
Luồng Nguyên Thủy Chi Lực từ Lăng Thiên bùng nổ mạnh mẽ hơn, như một cơn sóng thần ánh sáng quét qua màn Hắc Ám. Bàn tay Pháp Tắc của đối phương hoàn toàn vỡ vụn, và cả khối Hắc Ám khổng lồ cũng bắt đầu run rẩy dữ dội, không còn giữ được sự ngưng tụ ban đầu.
Cuộc chiến cuối cùng đã thực sự bắt đầu. Đây không chỉ là một cuộc đối đầu giữa hai cá thể, mà là cuộc chiến định đoạt số phận của toàn bộ vũ trụ, cuộc chiến giữa sự bảo vệ Chân Lý và sự hủy diệt để tái tạo một trật tự tăm tối. Lăng Thiên, người đã vượt qua mọi giới hạn, đã sẵn sàng để trở thành Đế Thần Vô Thượng chân chính, người khai sáng kỷ nguyên mới.