Đế Thần Vô Thượng
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:31:40 | Lượt xem: 5

Ảo Ảnh Chương 17

Chương 17: Tiên Giới Sơ Khai, Thách Thức Đầu Tiên

Lăng Thiên đặt chân lên Tiên Giới, cảm nhận đầu tiên không phải là sự hưng phấn, mà là một sự choáng ngợp đến tột độ. Không khí nơi đây nồng đậm Tiên khí đến mức chỉ cần hít thở cũng cảm thấy linh hồn được tẩy rửa. Cây cối cao ngất trời, mọc chen chúc những loại linh thảo mà ở Phàm Giới dù là một lá cũng có thể gây ra tranh đoạt đổ máu. Núi non hùng vĩ, vươn cao tới tầng mây, từng ngọn đều ẩn chứa những mạch khoáng Tiên Thạch lấp lánh. Dưới chân, những dòng suối Tiên chảy róc rách, mỗi giọt nước đều tinh khiết đến mức có thể dùng để luyện đan.

Bách Hoa Tiên Tông, nơi Lăng Thiên đặt chân đến, còn vượt xa sức tưởng tượng của hắn. Các kiến trúc cổ kính tráng lệ, lơ lửng giữa không trung bởi những trận pháp Tiên Gia huyền diệu. Hàng vạn đệ tử mặc Tiên bào lướt đi nhẹ nhàng, mỗi người đều mang khí chất thoát tục, tu vi hiển hách. So với Phàm Giới, nơi này đúng là một thế giới hoàn toàn khác, một thiên đường của kẻ tu hành.

Bách Hoa Tiên Đế đã an bài cho Lăng Thiên một động phủ riêng biệt, nằm ở một trong những ngọn núi linh khí dồi dào nhất của Tiên Tông, gần với khu vực cấm địa nơi Vạn Hoa Triệu Thần Chung ngự trị. Điều này cho thấy sự coi trọng tuyệt đối mà Tiên Đế dành cho hắn. Hàng ngày, Lăng Thiên được Bách Hoa Tiên Đế đích thân truyền thụ Tiên Pháp, chỉ dẫn con đường tu luyện Tiên Giới.

“Lăng Thiên, ngươi tuy có Đế Mệnh, nhưng ở Tiên Giới, mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu.” Bách Hoa Tiên Đế nhẹ nhàng nói, dáng vẻ uy nghi nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự hiền từ, “Phàm nhân phi thăng như ngươi, sau khi vượt qua Thiên Kiếp, Tiên Cốt và Tiên Mạch sẽ được hình thành. Việc đầu tiên là phải củng cố Tiên Căn, hấp thụ Tiên khí, chuyển hóa Linh Nguyên trong cơ thể thành Tiên Nguyên. Đây là bước đầu tiên của Địa Tiên cảnh giới.”

Bách Hoa Tiên Đế giải thích cặn kẽ về hệ thống tu luyện Tiên Giới: từ Địa Tiên, Thiên Tiên, Kim Tiên, Đại La Kim Tiên, Tiên Vương, cho đến đỉnh cao là Tiên Đế. Mỗi cảnh giới đều là một vực sâu ngăn cách, cần vô số năm tháng và cơ duyên mới có thể đột phá. Lăng Thiên chăm chú lắng nghe, hắn biết những kiến thức này quý giá hơn bất kỳ Tiên Bảo nào.

Mặc dù được Bách Hoa Tiên Đế ưu ái, nhưng Lăng Thiên vẫn cảm nhận được những ánh mắt dò xét từ các đệ tử khác. Đặc biệt là những Tiên nhân sinh ra và lớn lên ở Tiên Giới, họ thường có chút khinh thường đối với phàm nhân phi thăng. Trong mắt họ, những người này dù có được cơ duyên phi thăng cũng chỉ là những kẻ có gốc gác thấp kém, tu vi ban đầu yếu kém, không thể so sánh với những Tiên nhân từ khi sinh ra đã được tắm mình trong Tiên khí, có Tiên Cốt hoàn mỹ.

Lăng Thiên không để tâm đến những ánh mắt đó. Hắn biết, lời nói và hành động của hắn mới là thứ quan trọng nhất. Hắn tập trung vào tu luyện, vận dụng công pháp mà Bách Hoa Tiên Đế truyền thụ, đồng thời kết hợp với Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể mình. Điều kỳ lạ là, Thần Mạch của hắn dường như có khả năng tự động tinh lọc Tiên khí, khiến quá trình chuyển hóa Tiên Nguyên của hắn nhanh hơn người thường gấp bội.

Hắn cũng dành nhiều thời gian ở cấm địa, đối diện với Vạn Hoa Triệu Thần Chung. Tiếng chuông giờ đây không còn vang vọng dữ dội như khi hắn mới phi thăng, mà trở nên trầm mặc, ẩn chứa một loại Đạo Vận cổ xưa. Lăng Thiên ngồi thiền trước chuông, lắng nghe từng âm thanh vi diệu, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất. Hắn nhận ra, Vạn Hoa Triệu Thần Chung không chỉ là một Tiên Khí, mà nó còn là một cầu nối, một cánh cửa đến những bí ẩn sâu xa hơn của vũ trụ, và của chính huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn.

Trong một lần tu luyện, Lăng Thiên vô tình chạm vào bề mặt của Vạn Hoa Triệu Thần Chung. Một dòng thông tin khổng lồ đột ngột ập vào tâm trí hắn, không phải là công pháp, mà là những hình ảnh mơ hồ về một thế giới cổ xưa, về những sinh linh khổng lồ, những vị Thần uy nghi. Hắn thấy một vòng luân hồi của các thế giới, sự hình thành và hủy diệt, và một tiếng vọng không rõ ràng: “Đế Mệnh… kiến tạo trật tự mới… phá vỡ giới hạn…”

Lăng Thiên giật mình tỉnh dậy, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn biết, Vạn Hoa Triệu Thần Chung đang cố gắng truyền đạt một điều gì đó, nhưng với tu vi hiện tại của hắn, hắn chỉ có thể nhận được những mảnh ghép rời rạc. Điều này càng thôi thúc hắn phải nhanh chóng tăng cường sức mạnh, để có thể giải mã hoàn toàn bí mật của chiếc chuông, và của chính bản thân hắn.

Trong vòng ba tháng, Lăng Thiên đã hoàn thành việc củng cố Tiên Căn, chuyển hóa gần như toàn bộ Linh Nguyên thành Tiên Nguyên, vững vàng ở cảnh giới Địa Tiên sơ kỳ. Tốc độ này khiến ngay cả Bách Hoa Tiên Đế cũng phải kinh ngạc. Những đệ tử khác phải mất ít nhất vài năm, thậm chí hàng chục năm để đạt được điều này. Điều này củng cố niềm tin của Tiên Đế vào Đế Mệnh của Lăng Thiên.

Tuy nhiên, sự nổi bật của Lăng Thiên cũng mang đến rắc rối. Một buổi sáng, khi Lăng Thiên đang đi bộ qua một khu rừng Tiên Thụ để đến chỗ Bách Hoa Tiên Đế báo cáo tu luyện, hắn bị chặn lại bởi một nhóm đệ tử. Người dẫn đầu là một thanh niên mặc Tiên bào màu xanh ngọc, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo.

“Ngươi chính là Lăng Thiên, kẻ phàm nhân phi thăng mà Tiên Đế lại đích thân thu làm đệ tử?” Thanh niên đó cất giọng lạnh lùng, “Ta là Lâm Phong, đệ tử chân truyền của Lục Trưởng Lão. Ta nghe nói ngươi vừa lên Tiên Giới đã được Tiên Đế coi trọng, còn có thể tự do ra vào cấm địa. Ngươi có gì đặc biệt hơn chúng ta?”

Lâm Phong là một Thiên Tiên trung kỳ, trong Bách Hoa Tiên Tông cũng được coi là một thiên tài. Hắn vốn không phục việc Tiên Đế thu nhận một phàm nhân phi thăng làm đệ tử trực tiếp, lại còn dành cho sự ưu ái quá mức. Hắn muốn nhân cơ hội này để cho Lăng Thiên biết vị trí của hắn ở Tiên Giới.

Lăng Thiên dừng bước, ánh mắt bình thản nhìn Lâm Phong: “Tu luyện là việc của ta, Tiên Đế thu nhận ta là ân huệ của ngài. Ta không cần phải chứng minh điều gì với ngươi.”

Lời nói của Lăng Thiên không kiêu căng, nhưng lại mang theo một khí chất không thể khinh thường, khiến Lâm Phong càng thêm tức giận. “Hừ! Miệng lưỡi cứng rắn! Ngươi nghĩ chỉ cần Tiên Đế coi trọng là có thể ngang hàng với chúng ta sao? Ngươi chỉ là một Địa Tiên sơ kỳ, mà đã dám ngông cuồng như vậy!”

Lâm Phong không chờ Lăng Thiên đáp lời, đã tung ra một chưởng mang theo Tiên Nguyên cuồn cuộn, thẳng hướng Lăng Thiên. Hắn muốn ra oai, nhưng cũng không muốn làm Lăng Thiên bị thương quá nặng, chỉ muốn cho hắn một bài học về sự tôn ti trật tự ở Tiên Giới.

Tuy nhiên, Lăng Thiên không phải là một Địa Tiên bình thường. Thân thể hắn đã trải qua vô số trận chiến sinh tử ở Phàm Giới, được Thần Mạch cổ xưa cường hóa, và giờ đây lại được Tiên khí tinh lọc. Khi Tiên Nguyên của Lâm Phong ập đến, Lăng Thiên không né tránh, mà chỉ đơn giản là giơ tay ra đỡ. Một luồng Tiên Nguyên thuần khiết và mạnh mẽ hơn hẳn Địa Tiên bình thường bùng nổ, dễ dàng hóa giải công kích của Lâm Phong.

Lâm Phong cảm thấy cánh tay tê dại, cả người lùi lại ba bước. Hắn nhìn Lăng Thiên với vẻ kinh ngạc tột độ. Một Địa Tiên sơ kỳ lại có thể đỡ được một chưởng của Thiên Tiên trung kỳ mà không hề hấn gì? Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.

Lăng Thiên khẽ lắc đầu: “Thực lực của ngươi không đủ để khiến ta lãng phí thời gian. Tránh ra.”

Hắn nói xong liền bước qua, bỏ lại Lâm Phong và đám đệ tử phía sau với vẻ mặt kinh hãi. Lăng Thiên biết, đây chỉ là khởi đầu của những thách thức ở Tiên Giới. Con đường Đế Thần Vô Thượng mà hắn đang đi, sẽ không bao giờ bằng phẳng. Tiên Giới tranh bá, Cửu Thiên lộ khai, hắn đã sẵn sàng đối mặt.

Tại một cấm địa khác của Bách Hoa Tiên Tông, Bách Hoa Tiên Đế khẽ mỉm cười. “Thú vị. Xem ra, ta đã không nhìn lầm người. Đế Mệnh này, quả nhiên không tầm thường.” Một luồng Tiên Thức từ xa đã bao trùm toàn bộ sự việc vừa xảy ra. Tiên Đế biết, những thách thức nhỏ này sẽ giúp Lăng Thiên trưởng thành nhanh hơn, và cũng sẽ giúp hắn thiết lập vị thế của mình trong Tiên Tông này. Hành trình của Lăng Thiên ở Tiên Giới, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8