Đế Thần Vô Thượng
Chương 16

Chương 16: Tiên Tông Mời Gọi, Đế Mệnh Khởi Phong
Lăng Thiên bước ra khỏi quán trà, từng bước chân như hòa vào hư không, thoạt nhìn chậm rãi nhưng lại chứa đựng một tốc độ khó tin. Dương Minh đứng đó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ánh mắt lạnh lẽo lóe lên trong khoảnh khắc của Lăng Thiên vừa rồi đã khắc sâu vào tâm trí hắn, như một lời cảnh báo không lời. Hắn biết, mình vừa suýt chạm vào một vực sâu không đáy.
Lăng Thiên không quay đầu lại. Hắn ngước nhìn về phía chân trời, nơi âm thanh chuông vẫn đang vang vọng, mỗi tiếng một lúc rõ ràng hơn, như một sợi chỉ vô hình đang kéo dắt hắn đi. Trong cơ thể hắn, Thần Mạch cổ xưa khẽ rung động, cộng hưởng với tiếng chuông. Hắn có thể cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ, nhưng cũng đầy huyền bí, đang lan tỏa từ hướng đó.
“Bách Hoa Tiên Tông…” Lăng Thiên lẩm bẩm, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Hắn không hề e ngại, trái lại, trong lòng dâng lên một sự háo hức khó tả. Kể từ khi phi thăng, hắn đã cảm thấy Tiên Giới này tuy rộng lớn, nhưng lại thiếu đi một thứ gì đó để kích thích hắn. Tiếng chuông này, dường như chính là khởi đầu cho một hành trình mới.
Hắn vung tay áo, thân ảnh hóa thành một đạo cầu vồng, xé gió bay đi. Tốc độ của hắn nhanh đến mức khiến những Tiên Nhân cấp thấp ở gần đó không khỏi kinh hãi. Một số người cố gắng dùng thần thức quét qua, nhưng chỉ cảm nhận được một làn sóng khí tức mờ ảo, rồi sau đó hoàn toàn biến mất. Không ai có thể tin được một kẻ mới phi thăng lại có tốc độ kinh hoàng đến vậy.
Hành trình đến Bách Hoa Tiên Tông là một chặng đường dài. Lăng Thiên bay qua vô số dãy núi hùng vĩ, những dòng sông Tiên khí cuồn cuộn như dải lụa, những thành trì Tiên gia tráng lệ lấp lánh ánh kim quang. Tiên Giới quả thực khác xa Phàm Trần, mỗi ngọn cỏ, mỗi viên đá đều chứa đựng Tiên khí tinh thuần, khiến tu vi của hắn cũng âm thầm được củng cố. Tuy nhiên, hắn không dừng lại để hấp thu, mục tiêu của hắn lúc này là Bách Hoa Tiên Tông.
Tiếng chuông càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ ràng. Nó không chỉ đơn thuần là âm thanh, mà còn là một loại dẫn dắt, một loại mệnh lệnh. Lăng Thiên cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình như đang được gọi mời, một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, như thể hắn đã từng nghe thấy âm thanh này từ rất lâu rồi.
Sau vài canh giờ bay lượn, một tòa Tiên Sơn khổng lồ hiện ra trước mắt Lăng Thiên. Ngọn núi cao vút tận mây xanh, được bao phủ bởi vô số loài hoa Tiên rực rỡ, tỏa ra hương thơm ngào ngạt và Tiên khí nồng đậm. Từng đóa hoa như được kết tinh từ tinh hoa đất trời, lấp lánh dưới ánh nắng Tiên Giới. Trên đỉnh núi, những kiến trúc cổ kính, uy nghiêm hiện ra mờ ảo trong sương khói, tựa như cung điện của các vị Thần. Đây chính là Bách Hoa Tiên Tông.
Tiếng chuông không ngừng vang vọng từ sâu bên trong Tiên Tông, âm thanh hùng tráng, thanh thoát, xen lẫn chút trầm buồn. Lăng Thiên hạ xuống một sườn núi cách Tiên Tông không xa, ẩn mình trong một khu rừng Tiên thụ rậm rạp. Hắn muốn quan sát trước. Hắn biết, một Tiên Tông lớn như Bách Hoa Tiên Tông chắc chắn có quy tắc nghiêm ngặt, và việc hắn đột ngột xuất hiện có thể gây ra phiền phức không đáng có.
Từ nơi hắn đứng, Lăng Thiên có thể thấy dòng người tấp nập ra vào Tiên Tông. Hầu hết là các đệ tử trong trang phục Tiên môn thêu hình hoa bách hợp, khí chất phi phàm. Cũng có những Tiên Nhân ngoại lai, đến để bái phỏng hoặc tham gia các sự kiện nào đó. Tuy nhiên, tất cả bọn họ đều không có vẻ gì là ngạc nhiên hay bị ảnh hưởng bởi tiếng chuông đang vang vọng. Điều này càng khiến Lăng Thiên tò mò hơn.
Chẳng lẽ, chỉ có hắn mới nghe thấy tiếng chuông này một cách đặc biệt, hay là hắn mới cảm nhận được sự cộng hưởng? Hoặc, có thể tiếng chuông này chỉ vang vọng trong tâm trí của những người được chọn?
Lăng Thiên nhắm mắt lại, dùng thần thức cảm nhận. Tiếng chuông không chỉ ở bên ngoài, mà còn vang vọng trong sâu thẳm linh hồn hắn, như một lời gọi từ xa xưa. Hắn chợt nhận ra, tiếng chuông này không phải là một loại pháp tắc thông thường của Tiên Giới, mà là một loại tín hiệu đặc biệt, chỉ những người có huyết mạch hoặc thể chất tương ứng mới có thể cảm nhận được trọn vẹn.
Hắn không thể chờ đợi thêm. Lăng Thiên bước ra khỏi khu rừng, thân hình không chút che giấu, trực tiếp đi về phía cổng Tiên Tông. Hắn biết, càng che giấu càng dễ bị nghi ngờ. Chi bằng đường hoàng xuất hiện.
Cổng Bách Hoa Tiên Tông tráng lệ như một tòa thành ngọc bích, hai bên có hai đệ tử Tiên môn đang đứng gác, khí tức đạt tới cấp độ Địa Tiên cảnh giới. Khi Lăng Thiên đến gần, một trong số đó, một nam đệ tử trẻ tuổi có vẻ mặt kiêu ngạo, lập tức chặn đường:
“Người đến là ai? Bách Hoa Tiên Tông trọng địa, không được phép tùy tiện xông vào.”
Giọng điệu hắn có chút khinh thường, bởi vì hắn không cảm nhận được Tiên khí trên người Lăng Thiên. Đối với Tiên Nhân, không có Tiên khí thì chính là phàm nhân hoặc kẻ mới phi thăng, không đáng để mắt.
Lăng Thiên nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh như nước. “Ta đến theo tiếng chuông.”
Nam đệ tử kia và đồng bạn của hắn nhìn nhau, rồi bật cười chế giễu. “Tiếng chuông? Ngươi nói tiếng chuông của Bách Hoa Tiên Tông chúng ta sao? Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám nói như vậy? Đây là ‘Vạn Hoa Triệu Thần Chung’, chỉ vang lên khi có Tiên giới đại sự hoặc có vị Tiên Đế đích thân giáng lâm. Ngươi một kẻ vừa phi thăng, chưa có chút Tiên khí nào, lại dám nói nghe theo tiếng chuông?”
Lăng Thiên không đôi co. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay áo. Một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ, ẩn chứa sự uy nghiêm của Đế Vương chợt bùng phát, tuy chỉ thoáng qua nhưng đủ để khiến hai tên đệ tử kia lập tức biến sắc, lùi lại mấy bước, mồ hôi lạnh toát ra. Bọn họ cảm thấy như đang đối mặt với một ngọn núi cao ngất, không thể nào vượt qua.
“Tiếng chuông này, ta nghe rất rõ.” Lăng Thiên nói, giọng điệu không đổi, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển. “Nếu các ngươi không tin, có thể thông báo cho người có thể quyết định.”
Đúng lúc này, từ sâu bên trong Tiên Tông, tiếng chuông lại vang lên một hồi dài, lần này rõ ràng hơn, dồn dập hơn, như thúc giục. Và kỳ lạ thay, sau mỗi tiếng chuông, một luồng Tiên khí đặc biệt từ bên trong Tiên Tông lại như có ý thức, hướng thẳng đến vị trí của Lăng Thiên, vờn quanh hắn.
Hai đệ tử gác cổng trố mắt nhìn. Bọn họ tu luyện nhiều năm, chưa từng thấy hiện tượng kỳ lạ như vậy. Tiếng Vạn Hoa Triệu Thần Chung vang lên không ngừng, và Tiên khí của Tông môn lại tự động tiếp cận một kẻ mới phi thăng? Chuyện này hoàn toàn vượt quá nhận thức của họ.
“Dừng lại!”
Một giọng nói uy nghiêm vang lên. Một vị trưởng lão tóc bạc phơ, khí chất phi phàm, từ bên trong Tiên Tông bay ra, hạ xuống trước mặt Lăng Thiên. Ông ta là trưởng lão gác cổng, phụ trách an ninh khu vực này. Ánh mắt ông ta sắc bén như dao, quét qua Lăng Thiên, rồi dừng lại ở luồng Tiên khí đang vờn quanh hắn.
Vị trưởng lão này, tu vi đã đạt đến Đại La Kim Tiên cảnh giới, cảm nhận được điều gì đó không tầm thường. Tiếng Vạn Hoa Triệu Thần Chung là pháp khí trấn tông, chỉ rung lên khi có khách quý tối cao hoặc khi Tông môn gặp đại nạn. Nó đã im lặng hàng vạn năm, nay lại đột nhiên vang lên, còn phản ứng với một kẻ mới phi thăng? Chuyện này quá mức quỷ dị.
“Ngươi là ai? Tại sao Vạn Hoa Triệu Thần Chung lại vang lên vì ngươi?” Trưởng lão hỏi, giọng điệu tuy nghiêm nghị nhưng đã bớt đi sự khinh thường.
Lăng Thiên chắp tay. “Vãn bối Lăng Thiên, mới phi thăng Tiên Giới. Tiếng chuông vang lên, vãn bối liền theo tiếng gọi mà đến.” Hắn không giấu diếm, cũng không nói quá nhiều.
Trưởng lão nhíu mày. “Vừa phi thăng?” Ông ta cẩn thận quan sát Lăng Thiên. Quả thật, tu vi của Lăng Thiên nhìn qua chỉ như một Tiên Nhân cảnh giới thấp nhất, chưa có Tiên khí hùng hậu. Nhưng luồng khí tức ẩn chứa bên trong, lại khiến một Đại La Kim Tiên như ông cũng cảm thấy một áp lực vô hình. Điều này không thể nào là của một kẻ mới phi thăng bình thường.
“Ngươi có thể chất gì đặc biệt, hay có bảo vật nào khiến Vạn Hoa Triệu Thần Chung phản ứng?” Trưởng lão hỏi thẳng.
Lăng Thiên khẽ cười. “Vãn bối không rõ. Chỉ biết trong người có một loại Thần Mạch cổ xưa, có thể là nó đã cộng hưởng với tiếng chuông.”
Thần Mạch cổ xưa! Nghe thấy bốn chữ này, sắc mặt vị trưởng lão lập tức thay đổi. Thần Mạch cổ xưa là những loại huyết mạch hiếm có, có thể truy溯 nguồn gốc đến thời đại Thần Giới xa xăm. Những người sở hữu Thần Mạch thường là thiên tài vạn năm khó gặp, có khả năng vượt qua mọi giới hạn tu luyện.
“Được. Ngươi hãy theo ta vào trong. Chuyện này cần phải báo cáo Tông Chủ và các vị Thái Thượng Trưởng Lão.” Trưởng lão không dám chậm trễ. Tiếng chuông Vạn Hoa Triệu Thần Chung là một trong những bí ẩn lớn nhất của Bách Hoa Tiên Tông. Nó không chỉ là pháp khí trấn tông, mà còn là một loại cơ duyên, một loại chỉ dẫn. Có truyền thuyết kể rằng, tiếng chuông này sẽ chỉ vang lên trọn vẹn khi “Đế Mệnh” xuất hiện.
Hai đệ tử gác cổng nhìn Lăng Thiên đi vào cùng vị trưởng lão, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. Từ khinh thường, chế giễu, đến kinh ngạc, rồi cuối cùng là kính sợ. Bọn họ biết, mình vừa suýt đắc tội một nhân vật lớn, một người có thể thay đổi vận mệnh của Bách Hoa Tiên Tông.
Lăng Thiên theo trưởng lão đi vào bên trong Tiên Tông. Cảnh tượng bên trong còn tráng lệ hơn những gì hắn thấy từ bên ngoài. Những cung điện ngọc bích, những vườn hoa Tiên rực rỡ, những hồ nước lung linh phản chiếu ánh sáng Tiên linh, tất cả đều tạo nên một bức tranh Tiên cảnh tuyệt mỹ. Hắn cảm nhận được Tiên khí nồng đậm đến mức có thể hóa thành sương mù, từng hơi thở đều khiến tu vi tăng tiến.
Trưởng lão dẫn Lăng Thiên đến một tòa đại điện cổ kính, nằm sâu trong trung tâm Tiên Tông. Đây là Bách Hoa Đại Điện, nơi Tông Chủ và các vị Trưởng Lão thảo luận những sự kiện quan trọng. Tiếng chuông vẫn tiếp tục vang vọng, nhưng khi Lăng Thiên bước vào đại điện, âm thanh chợt trở nên êm dịu, như đang chào đón hắn.
Trong đại điện, một nữ tử khí chất thanh nhã, dung mạo tuyệt mỹ, đang ngồi trên đài cao. Nàng mặc y phục màu trắng thêu hoa bách hợp, mái tóc đen nhánh buông dài, đôi mắt sáng như sao. Bên cạnh nàng là vài vị trưởng lão khác, tất cả đều mang khí tức sâu như biển. Đây chính là Tông Chủ Bách Hoa Tiên Tông – Bách Hoa Tiên Đế, và các vị Thái Thượng Trưởng Lão.
“Trưởng lão Hoa Nguyệt, vị Tiên hữu này chính là người mà Vạn Hoa Triệu Thần Chung đã vang lên ư?” Nữ tử, Tông Chủ Bách Hoa Tiên Đế, cất giọng hỏi, âm thanh trong trẻo như tiếng suối reo.
Trưởng lão Hoa Nguyệt cung kính đáp: “Bẩm Tông Chủ, chính là hắn. Hắn tự xưng là Lăng Thiên, vừa mới phi thăng, nhưng lại nói trong người có Thần Mạch cổ xưa, và Vạn Hoa Triệu Thần Chung đã vang lên ứng với hắn.”
Ánh mắt của Bách Hoa Tiên Đế và các vị Thái Thượng Trưởng Lão đều đổ dồn vào Lăng Thiên. Bọn họ đều là Tiên Đế cường giả, tu vi ngút trời, nhưng lại không thể nhìn thấu hoàn toàn Lăng Thiên. Hắn giống như một vực sâu không đáy, ẩn chứa một sức mạnh vô tận.
Bách Hoa Tiên Đế nhìn Lăng Thiên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ phức tạp, có sự tò mò, có sự kinh ngạc, và cả một tia hy vọng. Nàng đứng dậy, bước xuống đài cao, đi về phía Lăng Thiên.
“Tiểu hữu Lăng Thiên, ngươi nói tiếng chuông Vạn Hoa Triệu Thần Chung vang lên vì ngươi, vậy ngươi có biết ý nghĩa của nó không?” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một áp lực vô hình.
Lăng Thiên đối mặt với một Tiên Đế cường giả, vẫn giữ vẻ bình tĩnh. “Vãn bối không rõ. Chỉ biết, nó đang gọi ta.”
Bách Hoa Tiên Đế khẽ thở dài, rồi nàng bất ngờ vung tay áo. Một luồng Tiên lực thuần túy bao bọc lấy Lăng Thiên, từ từ thẩm thấu vào cơ thể hắn. Nàng đang dò xét hắn!
Lăng Thiên không phản kháng, để mặc Tiên lực của nàng tràn vào. Hắn muốn xem, Bách Hoa Tiên Tông này rốt cuộc có ý đồ gì. Tiên lực của nàng đi qua kinh mạch, chạm đến Thần Mạch cổ xưa của hắn. Ngay lập tức, Thần Mạch tự động thức tỉnh, phát ra một luồng khí tức cuồng bạo, nhưng lại cực kỳ cổ xưa và uy nghiêm, lập tức đẩy lùi Tiên lực của Bách Hoa Tiên Đế ra ngoài.
Bách Hoa Tiên Đế lùi lại một bước, đôi mắt nàng mở to, vẻ mặt tràn ngập sự kinh ngạc. “Thần Mạch… quả nhiên là Thần Mạch cổ xưa! Hơn nữa, loại Thần Mạch này… ta chưa từng thấy bao giờ! Nó vượt xa bất kỳ Thần Mạch nào được ghi chép trong điển tịch của Bách Hoa Tiên Tông!”
Các vị Thái Thượng Trưởng Lão cũng đứng dậy, vẻ mặt chấn động. Bọn họ cũng cảm nhận được luồng khí tức vừa rồi, tuy chỉ là một tia, nhưng đã đủ để khiến linh hồn bọn họ run rẩy.
Bách Hoa Tiên Đế nhìn Lăng Thiên, ánh mắt nàng như nhìn thấy một kỳ tích. “Tiểu hữu Lăng Thiên, ngươi có biết Vạn Hoa Triệu Thần Chung đã im lặng bao nhiêu năm không? Hàng trăm vạn năm. Và nó chỉ vang lên khi có ‘Đế Mệnh’ xuất hiện, một tồn tại có khả năng thay đổi vận mệnh của Tiên Giới, thậm chí là toàn bộ vũ trụ.”
Nàng tiến lại gần Lăng Thiên, ánh mắt lấp lánh. “Ngươi, chính là người mà Bách Hoa Tiên Tông chúng ta đã chờ đợi bấy lâu. Ngươi có ‘Đế Mệnh’, có khả năng khai sáng một kỷ nguyên mới. Và Bách Hoa Tiên Tông chúng ta, nguyện ý dốc toàn lực trợ giúp ngươi, đi theo ngươi, cho đến khi ngươi đạt đến đỉnh cao Vô Thượng!”
Lời nói của Bách Hoa Tiên Đế khiến Lăng Thiên hơi bất ngờ. Hắn không nghĩ rằng một Tiên Tông lớn như vậy lại dễ dàng tuyên bố như thế. Nhưng hắn cũng hiểu, điều này không phải vì nàng nhìn trúng hắn, mà là vì “Đế Mệnh” mà nàng nhắc đến, và có lẽ, tiếng chuông Vạn Hoa Triệu Thần Chung kia. Bách Hoa Tiên Tông này, có thể đang gánh vác một sứ mệnh nào đó liên quan đến hắn.
“Vậy, Tông Chủ muốn ta làm gì?” Lăng Thiên hỏi thẳng.
Bách Hoa Tiên Đế mỉm cười, nụ cười thanh thoát như đóa hoa Tiên. “Chúng ta muốn ngươi trở thành đệ tử của Bách Hoa Tiên Tông, nhận sự che chở và tài nguyên tốt nhất. Và quan trọng hơn, chúng ta muốn ngươi khám phá bí mật của tiếng chuông, bí mật của ‘Đế Mệnh’ trong ngươi. Vì tiếng chuông không chỉ gọi riêng ngươi, mà nó còn là lời cảnh báo cho một đại kiếp sắp đến với Tiên Giới.”
Lăng Thiên trầm ngâm. Gia nhập Bách Hoa Tiên Tông, có được tài nguyên và sự che chở, đồng thời có thể khám phá bí mật của bản thân và Tiên Giới. Đây là một cơ hội tốt để hắn bắt đầu hành trình ở Tiên Giới.
“Được.” Lăng Thiên gật đầu. “Ta đồng ý.”
Bách Hoa Tiên Đế và các vị Thái Thượng Trưởng Lão đều lộ vẻ vui mừng. Bọn họ biết, quyết định này của Lăng Thiên sẽ thay đổi vận mệnh của Bách Hoa Tiên Tông, và có thể là cả Tiên Giới.
Từ ngày đó, Lăng Thiên chính thức trở thành đệ tử của Bách Hoa Tiên Tông, nhưng không phải là đệ tử bình thường. Hắn được đích thân Bách Hoa Tiên Đế truyền thụ, được hưởng những tài nguyên quý giá nhất, và được phép tự do ra vào các cấm địa để tìm hiểu về Vạn Hoa Triệu Thần Chung. Hành trình của một “phế vật” từ Phàm Giới đến Tiên Giới, đã chính thức khởi đầu trong sự hoan nghênh của một Tiên Tông hùng mạnh.
Nhưng Lăng Thiên biết, mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy. Tiếng chuông “Đế Mệnh” không chỉ là cơ duyên, mà còn là một gánh nặng, một sứ mệnh. Tiên Giới tranh bá, Cửu Thiên lộ khai, hắn chỉ mới đặt chân lên con đường này mà thôi.