Đế Thần Vô Thượng
Chương 15

Chương 15: Tiên Giới Sơ Lâm, Vô Thượng Chi Mở
Lăng Thiên mở mắt, ánh sáng chói chang của Tiên Giới đập vào thị giác, nhưng điều hắn cảm nhận rõ nhất không phải là ánh sáng, mà là sự dồi dào đến mức gần như hóa lỏng của Tiên Linh Khí. Từng luồng khí tức thanh khiết, mạnh mẽ len lỏi vào từng tế bào, gột rửa kinh mạch, khiến thể phách hắn như được tái sinh. Đây chính là Tiên Giới, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với Phàm Trần Đại Lục, nơi hắn từng là một phế vật, rồi trở thành cường giả đứng đầu.
Hắn hít sâu một hơi, mùi hương của thảo mộc cổ thụ và những loài hoa lạ lẫm xộc vào mũi, mang theo chút vị ngọt thanh của sương sớm Tiên Giới. Đứng trên một ngọn núi đá cheo leo, dưới chân là vực sâu thăm thẳm, phía xa là những dải mây bồng bềnh như lụa, những ngọn núi cao vút ẩn hiện trong sương mù, Lăng Thiên cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường. Cảm giác này đã lâu lắm rồi hắn không còn trải qua kể từ khi sức mạnh Đế Thần Vô Thượng trong người hắn thức tỉnh.
Nhưng hắn không hề dao động. Ngược lại, trong lòng hắn dấy lên một ngọn lửa hừng hực. Đây là một khởi đầu mới, một thử thách mới, và cũng là một cơ hội để hắn tiếp tục phá vỡ giới hạn của bản thân. Từ “phế vật” ở Phàm Giới đến “Tiên nhân” ở Tiên Giới, hắn biết mình lại phải bắt đầu từ con số không. Cái tên “Lăng Thiên” có thể từng vang dội ở Phàm Trần, nhưng ở đây, nó chẳng là gì cả.
“Bách Hoa Tiên Tông…” Hắn thì thầm, nheo mắt nhìn về phía chân trời. Cái tên này hắn đã nghe được từ một mảnh ngọc giản cổ xưa mà hắn vô tình nhặt được trước khi phi thăng. Ngọc giản ghi lại một số thông tin sơ lược về Tiên Giới, và Bách Hoa Tiên Tông được nhắc đến như một trong những Tiên Tông có lịch sử lâu đời, tuy không phải mạnh nhất nhưng lại có vị trí đặc biệt, dung nạp nhiều loại thể chất tu luyện khác nhau.
Hắn cần một nơi để ẩn mình, để tu luyện, để làm quen với quy tắc của Tiên Giới, và quan trọng hơn hết, để tìm kiếm manh mối về nguồn gốc thực sự của Đế Thần Vô Thượng huyết mạch trong mình. Hắn cảm nhận được, sức mạnh kia vẫn đang ngủ yên, chờ đợi một thời cơ chín muồi để hoàn toàn bùng nổ.
Hắn bắt đầu hành trình. Với tu vi đã đạt đến đỉnh phong của Phàm Giới, Lăng Thiên có thể dễ dàng bay lượn trên không trung, nhưng ở Tiên Giới, việc bay lượn tự do không chỉ hao phí Tiên Linh Khí mà còn tiềm ẩn nguy hiểm. Hắn quyết định đi bộ, vừa để thích nghi với trọng lực và địa hình Tiên Giới, vừa để quan sát và tìm hiểu.
Mấy ngày sau, Lăng Thiên đã đi qua vô số cánh rừng Tiên Thụ, những dòng suối Tiên Linh chảy xiết. Hắn nhìn thấy những Tiên Thú kỳ lạ, uy mãnh hơn bất kỳ linh thú nào hắn từng gặp ở Phàm Giới. Chúng sở hữu sức mạnh kinh người, nhưng dường như lại không mấy hứng thú với hắn, một phần vì hắn đã khéo léo che giấu khí tức, một phần vì hắn chưa đủ mạnh để trở thành mối đe dọa hoặc con mồi hấp dẫn.
Trên đường đi, hắn thỉnh thoảng bắt gặp những Tiên Nhân. Họ ăn mặc lộng lẫy, cưỡi trên những Tiên Khí hoặc Tiên Thú độc đáo, mang theo khí chất siêu phàm thoát tục. Ánh mắt họ nhìn hắn thường mang theo sự khinh thường hoặc thờ ơ, bởi lẽ hắn chỉ mặc một bộ y phục giản dị, không có Tiên Khí hộ thân, cũng không có vẻ ngoài của một Tiên Nhân chính thống.
Một buổi chiều nọ, khi Lăng Thiên đang đi ngang qua một thị trấn nhỏ được xây dựng bằng những khối đá phát sáng, hắn nghe thấy tiếng ồn ào từ một quán trà Tiên. Tò mò, hắn bước vào. Khí tức trong quán tuy hỗn tạp nhưng lại chứa đựng nhiều thông tin hữu ích.
“Nghe nói, gần đây Tiên Giới lại không yên ổn. Phượng Hoàng Tiên Triều và Cửu U Tiên Môn lại xảy ra xung đột ở biên giới phía Tây rồi.” Một Tiên Nhân trung niên, râu tóc bạc phơ, nhấp một ngụm Tiên Trà, thở dài nói.
“Chuyện thường tình mà, Lão Trần.” Một Tiên Nữ trẻ tuổi, dung mạo diễm lệ, khẽ cười. “Mấy ngàn năm nay, Tiên Giới có khi nào yên bình thực sự đâu? Lần này chỉ sợ là lại liên quan đến việc tranh giành Tiên Linh Mạch ở Hoang Cổ Thâm Uyên thôi.”
Lăng Thiên lắng nghe, cố gắng ghép nối những mảnh thông tin rời rạc. Phượng Hoàng Tiên Triều, Cửu U Tiên Môn, Hoang Cổ Thâm Uyên… Những cái tên xa lạ, nhưng lại gợi lên một bức tranh về một Tiên Giới đầy rẫy tranh đấu và mưu toan. Điều này không khác gì Phàm Giới, chỉ là quy mô lớn hơn, sức mạnh hủy diệt ghê gớm hơn mà thôi.
Đột nhiên, một tiếng cười chế nhạo vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện.
“Nhìn kìa, lại có một kẻ phàm nhân lạc vào Tiên Giới chúng ta. Trông bộ dạng hắn, chắc vừa mới phi thăng lên đây, chưa kịp tẩy đi mùi vị trần tục.” Một nam tử trẻ tuổi, vận Tiên bào màu xanh ngọc, dáng vẻ kiêu ngạo, chỉ tay về phía Lăng Thiên.
Đám người trong quán trà quay lại nhìn Lăng Thiên. Ánh mắt họ mang theo sự tò mò, nhưng phần lớn là sự khinh miệt. Ở Tiên Giới, kẻ mới phi thăng thường bị coi là yếu kém, không có gốc gác, dễ dàng bị bắt nạt.
“Xem ra, hắn thậm chí còn chưa biết cách che giấu khí tức phàm trần của mình. Chậc chậc, thật là ô uế Tiên Giới.” Một nữ tử đi cùng nam tử áo xanh phụ họa, ánh mắt đầy vẻ châm biếm.
Lăng Thiên không nói gì, chỉ bình thản uống cạn chén Tiên Trà trong tay. Hắn đã quen với những ánh mắt khinh miệt này, từ khi còn là phế vật ở Lăng gia, hắn đã phải trải qua vô số lần. Nhưng giờ đây, trong lòng hắn không còn là sự tủi nhục hay tức giận, mà là một sự tĩnh lặng đến lạ. Hắn biết, sức mạnh là thứ duy nhất có thể khiến người khác phải câm miệng.
“Này phàm nhân, ngươi có nghe ta nói không đấy?” Nam tử áo xanh thấy Lăng Thiên phớt lờ, sắc mặt hắn lập tức sa sầm. Hắn là đệ tử của một Tiên Tông nhỏ, tuy không mạnh mẽ gì nhưng cũng có chút địa vị, chưa bao giờ bị một kẻ mới phi thăng như Lăng Thiên xem nhẹ.
Lăng Thiên đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt nam tử áo xanh. Trong ánh mắt hắn không có chút gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa một áp lực vô hình, khiến nam tử áo xanh bất giác rùng mình.
“Ta đang bận nghe chuyện, ngươi có thể đợi một chút không?” Lăng Thiên thản nhiên nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng lại mang theo một sự uy nghiêm khó hiểu.
Nam tử áo xanh ngẩn ra, rồi lập tức nổi giận. “Ngươi… một kẻ phàm nhân mà dám nói chuyện với ta như vậy? Ngươi biết ta là ai không? Ta là Dương Minh, đệ tử nội môn của Vân Hạc Tiên Phủ! Ngươi có tin ta có thể khiến ngươi biến mất khỏi Tiên Giới này ngay lập tức không?”
Hắn vung tay, một luồng Tiên Linh Lực cấp Địa Tiên Sơ Kỳ bùng nổ, tạo thành một cơn gió nhẹ cuốn bay mấy chén trà trên bàn. Tuy nhiên, luồng lực đó hoàn toàn bị Lăng Thiên hóa giải một cách vô hình, chén trà trong tay hắn vẫn vững vàng, không hề suy suyển.
Một vài Tiên Nhân khác trong quán trà cũng hơi bất ngờ. Kẻ mới phi thăng này có chút bản lĩnh, có thể hóa giải một đòn của Địa Tiên Sơ Kỳ mà không để lộ khí tức.
“Vân Hạc Tiên Phủ?” Lăng Thiên lặp lại, ánh mắt hơi lóe lên. “Ta đang tìm Bách Hoa Tiên Tông. Ngươi có biết đường đi không?”
Dương Minh cứng họng. Hắn không ngờ Lăng Thiên không sợ hãi mà còn hỏi đường hắn. “Ngươi… ngươi dám làm ngơ lời ta nói? Ngươi muốn chết!” Hắn giận dữ, rút ra một thanh phi kiếm, định tấn công Lăng Thiên.
Đúng lúc này, một âm thanh cổ xưa, trầm bổng vang lên từ phía ngoài thị trấn. Tiếng chuông ngân nga, vang vọng khắp bầu trời Tiên Giới, mang theo một khí tức thiêng liêng, cổ kính.
“Là Tiên Chung của Bách Hoa Tiên Tông!” Lão Trần Tiên Nhân thốt lên, vẻ mặt kinh ngạc. “Đã bao nhiêu năm rồi nó không ngân vang! Chẳng lẽ lại có đại sự gì?”
Tất cả mọi người trong quán trà đều ngừng mọi hành động, quay đầu nhìn về phía Tây. Ngay cả Dương Minh cũng thu lại phi kiếm, vẻ mặt ngạc nhiên và có chút sợ hãi. Bách Hoa Tiên Tông tuy không phải là thế lực đứng đầu, nhưng sự thần bí và cổ kính của họ thì không ai dám khinh thường.
Lăng Thiên cũng ngẩng đầu. Hắn cảm nhận được, tiếng chuông này không chỉ là âm thanh đơn thuần, nó còn mang theo một loại pháp tắc đặc biệt, một loại tín hiệu. Và quan trọng hơn, nó đến từ hướng Bách Hoa Tiên Tông.
“Tiếng chuông này… có lẽ là lời mời gọi.” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn không biết tại sao, nhưng trong thâm tâm hắn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với âm thanh đó.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi quán trà. Dương Minh định ngăn cản, nhưng ánh mắt Lăng Thiên chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, khiến Dương Minh bất giác lùi lại một bước, không dám động thủ. Khoảnh khắc đó, Dương Minh cảm thấy như mình đang đối mặt với một tồn tại siêu việt, không phải là một kẻ mới phi thăng tầm thường.
Lăng Thiên không để ý đến hắn. Hắn ngước nhìn về phía chân trời, nơi tiếng chuông vẫn còn vang vọng. Hắn biết, con đường Đế Thần Vô Thượng của hắn ở Tiên Giới, đã thực sự bắt đầu. Bách Hoa Tiên Tông, hắn đến đây!