Đế Thần Vô Thượng
Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:54:07 | Lượt xem: 5

Chương 143: Hư Vô Độ Kiếp, Khởi Nguyên Chi Hải

Lăng Thiên hóa thành một đạo lưu quang, thân ảnh vượt qua giới vực, xuyên phá tầng tầng hư không. Hắn đã đứng trên đỉnh cao của Thần Giới, nhưng giờ đây, Thần Giới trong mắt hắn cũng chỉ là một điểm sáng nhỏ bé giữa vô vàn vì sao. Mục tiêu của hắn là Khởi Nguyên Chi Hải, nơi mà thần niệm hắn vừa chạm tới, một tinh vân cầu vồng khổng lồ, ẩn chứa những bí mật tối thượng của vũ trụ. Đây là con đường Vô Thượng, con đường không có giới hạn, nơi mọi quy tắc đều có thể bị phá vỡ, và mọi chân lý đều có thể được kiến tạo lại.

Hành trình này khác biệt hoàn toàn so với những chuyến phiêu lưu trước đây. Không còn là những cuộc chiến tranh đoạt tài nguyên hay quyền lực, không còn là âm mưu của các thế lực. Đây là một cuộc đối đầu với chính bản thân, với những giới hạn của Đạo Tâm, và sự vô tận của vũ trụ. Không gian xung quanh Lăng Thiên không còn là những hành tinh hay dải ngân hà quen thuộc. Nơi đây là Hư Vô Giới Vực, một cõi không gian hỗn độn, nơi mà các Pháp Tắc bình thường gần như vô hiệu. Những luồng năng lượng nguyên thủy cuộn trào như những cơn sóng thần, mang theo sức mạnh đủ để xé nát một Thần Giới bình thường.

Lăng Thiên không vội vã. Hắn để tâm thần mình hòa nhập vào Hư Vô Giới Vực, cảm nhận từng luồng năng lượng, từng dòng chảy hỗn loạn. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong hắn khẽ rung động, tựa như một chiếc la bàn sống, dẫn dắt hắn đi qua những khu vực nguy hiểm nhất. Hắn phát hiện ra rằng, những Pháp Tắc mà hắn lĩnh ngộ ở Thần Giới, dù mạnh mẽ đến đâu, ở đây cũng chỉ là những công cụ thô sơ. Muốn tiến sâu hơn, hắn cần phải lĩnh ngộ những Pháp Tắc Nguyên Thủy, những quy luật cơ bản hình thành nên vạn vật.

Giữa hành trình, Lăng Thiên bắt gặp những hiện tượng kỳ lạ. Có những dải ngân hà đã chết, chỉ còn lại những tàn tích xoáy tít như những con mắt trống rỗng của vũ trụ. Có những tinh vân phát ra ánh sáng kỳ dị, mà mỗi tia sáng đều ẩn chứa một loại Đạo Pháp khác nhau. Hắn thậm chí còn nhìn thấy những mảnh vỡ của các thế giới đã bị hủy diệt, trôi nổi vô định trong hư không, mang theo hơi thở của sự diệt vong. Những cảnh tượng này khiến tâm cảnh Lăng Thiên chấn động sâu sắc. Hắn nhận ra, Thần Giới mà hắn từng cho là tối cao, thực chất chỉ là một hạt cát giữa biển lớn.

Trong một khu vực Hư Vô đặc biệt hỗn loạn, Lăng Thiên bất ngờ cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, mạnh mẽ đến mức khiến linh hồn hắn cũng phải run rẩy. Đó không phải là một sinh linh, mà là một tàn niệm, một dấu vết của một tồn tại Vô Thượng đã từng đi qua nơi đây. Tàn niệm đó chỉ lướt qua trong tích tắc, nhưng nó mang theo một áp lực vô hình, một cái nhìn vượt qua mọi thời gian và không gian. Lăng Thiên dừng lại, nhắm mắt lại, cố gắng nắm bắt chút chân ý còn sót lại từ tàn niệm kia. Hắn thấy được một vũ trụ sinh diệt, một vòng luân hồi không ngừng nghỉ, và một cảm giác cô độc tột cùng của kẻ đứng trên đỉnh cao nhất.

“Vô Thượng chi đạo, không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự cô độc ư?” Lăng Thiên thầm thì. Hắn mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt càng thêm sâu thẳm. Cái tàn niệm kia, dù chỉ là một thoáng qua, đã mở ra cho hắn một cánh cửa mới về khái niệm Vô Thượng.

Không lâu sau, Lăng Thiên gặp phải thử thách thực sự đầu tiên trên con đường này. Một đàn Hư Vô Thú, những sinh vật được sinh ra từ năng lượng hỗn loạn của Hư Vô Giới Vực, với hình dáng quái dị và sức mạnh khủng khiếp, đột nhiên xuất hiện, bao vây lấy hắn. Chúng không có linh trí, chỉ có bản năng hủy diệt và nuốt chửng. Con yếu nhất cũng có thể sánh ngang với Thần Vương, còn con đầu đàn, một Hư Vô Cự Thú khổng lồ với ba cái đầu và vô số xúc tu, tỏa ra khí tức vượt xa Thần Đế bình thường.

Lăng Thiên không tránh né. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn thử nghiệm sức mạnh của mình ở một cảnh giới hoàn toàn mới. Hắn không còn sử dụng những Thần Thông đã thành thạo, mà thay vào đó, hắn bắt đầu thử nghiệm những Pháp Tắc Nguyên Thủy mà hắn vừa cảm nhận được. Năng lượng Hỗn Độn trong cơ thể hắn cuộn trào, không còn bị giới hạn bởi bất kỳ quy tắc nào của Thần Giới.

Một cái vung tay của Lăng Thiên, không gian xung quanh bỗng nhiên sụp đổ, nhưng không phải là sụp đổ thông thường. Đó là sự sụp đổ của các “khái niệm” không gian, khiến đàn Hư Vô Thú bị mắc kẹt trong một mê cung vô hình. Hắn triệu hồi ra một thanh kiếm từ hư không, nhưng lưỡi kiếm không phải bằng kim loại, mà là bằng “ý chí” thuần túy. Mỗi nhát chém đều mang theo một loại “luật nhân quả” vô hình, khiến những con Hư Vô Thú yếu hơn tan rã thành năng lượng nguyên thủy.

Hư Vô Cự Thú gầm lên, ba cái đầu cùng phun ra những luồng năng lượng hủy diệt, xé rách cả hư không. Lăng Thiên đứng yên, không lùi bước. Hắn nhắm mắt lại, để Thần Thức của mình dung hợp với toàn bộ Hư Vô Giới Vực xung quanh. Hắn không còn là Lăng Thiên đơn độc, mà là một phần của sự hỗn loạn, một phần của dòng chảy năng lượng vô tận.

“Nguyên sơ chi lực, vạn vật quy về.”

Lăng Thiên khẽ quát. Hắn đưa hai tay ra, một vòng xoáy đen trắng khổng lồ xuất hiện trước mặt, xoay chuyển với tốc độ kinh hoàng. Vòng xoáy này không phải là Hắc Động hay Không Gian Liệt Phùng, mà là sự hấp thụ và phân giải của “Nguyên Tố Chân Lý.” Mọi Pháp Tắc, mọi năng lượng, mọi vật chất, khi chạm vào vòng xoáy này đều bị phân giải thành trạng thái nguyên thủy nhất, trở về “không” và “có” ban đầu.

Những luồng năng lượng hủy diệt của Hư Vô Cự Thú bị vòng xoáy nuốt chửng, sau đó lại bị phân giải thành những hạt năng lượng li ti, không còn bất kỳ sức mạnh nào. Ngay cả bản thân Hư Vô Cự Thú, với cơ thể khổng lồ và sức mạnh vượt trội, cũng không thể chống cự. Nó cảm nhận được một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một quy tắc vượt lên trên cả sự tồn tại của nó. Cơ thể nó bắt đầu tan rã, không phải do bị tấn công vật lý, mà là do bản chất tồn tại của nó đang bị thay đổi, bị biến về dạng nguyên thủy nhất.

Chỉ trong chốc lát, Hư Vô Cự Thú cùng toàn bộ đàn Hư Vô Thú đã biến mất, chỉ còn lại một luồng năng lượng nguyên thủy thuần khiết trôi nổi trong không gian. Lăng Thiên hấp thụ luồng năng lượng đó, cảm nhận được sự lĩnh ngộ sâu sắc hơn về “Nguyên Tố Chân Lý” và “Pháp Tắc Quy Nguyên.” Đây là một loại Đạo Pháp vượt xa mọi Thần Thông, có thể biến mọi thứ về dạng nguyên bản, hoặc kiến tạo mọi thứ từ hư vô.

“Thì ra đây là con đường của Vô Thượng.” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn đã bắt đầu chạm đến ngưỡng cửa của một cảnh giới hoàn toàn mới, nơi mà sức mạnh không chỉ là sự tích lũy, mà là sự thấu hiểu và điều khiển những quy tắc cơ bản nhất của vũ trụ.

Lăng Thiên tiếp tục hành trình. Khuôn mặt hắn không còn vẻ căng thẳng, mà thay vào đó là sự bình tĩnh và tự tin. Hắn biết, Khởi Nguyên Chi Hải đang chờ đợi hắn, và trên con đường đến đó, hắn sẽ còn phải đối mặt với vô vàn thử thách và cơ duyên. Nhưng Bất Diệt Thần Tâm của hắn đã được tôi luyện, Đạo Tâm hắn đã vững vàng hơn bao giờ hết. Hắn là Đế Thần Vô Thượng, người kiến tạo kỷ nguyên mới, và không gì có thể ngăn cản bước chân hắn chinh phục những chân lý tối cao nhất của vũ trụ.

Thân ảnh hắn lại tan biến vào hư không, hóa thành một đạo lưu quang, tiếp tục hướng về phía tinh vân cầu vồng rực rỡ, nơi Khởi Nguyên Chi Hải đang chờ đợi. Hành trình Bất Diệt Thần Tâm, Vô Thượng Chi Cảnh, mới chỉ là khởi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8