Đế Thần Vô Thượng
Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:53:38 | Lượt xem: 5

Chương 142: Khởi Nguyên Chi Hải, Vô Thượng Thức Tỉnh

Lăng Thiên hóa thành một đạo cầu vồng chói lọi, lao vút vào sâu hơn trong Vạn Tượng Đại Giới. Cái gọi là “sâu hơn” không phải là một phương hướng cụ thể, mà là một sự mở rộng vô tận của không gian và thời gian, nơi những khái niệm cũ về “trên” hay “dưới” đã mất đi ý nghĩa. Từng bước tiến của hắn không còn là việc xuyên qua các tầng mây hay vượt qua các tinh vực, mà là sự hòa mình vào một bản giao hưởng vũ trụ của ánh sáng, năng lượng và chân lý nguyên thủy.

Thần Giới, nơi hắn từng là Chí Tôn, giờ đây thu nhỏ lại thành một hạt bụi lấp lánh phía sau, mờ dần trong tầm mắt. Vạn Tượng Đại Giới trước mắt hắn không phải là một “giới” duy nhất, mà là một tập hợp vô biên của vô số thế giới, mỗi thế giới là một vì sao, mỗi vì sao là một vũ trụ con chứa đựng hàng hà sa số sinh linh và nền văn minh. Hắn lướt qua những tinh vân rực rỡ, nơi những ngôi sao mới đang hình thành từ bụi vũ trụ và năng lượng hỗn loạn. Những luồng sáng chói lòa của các thiên hà xoắn ốc khổng lồ kéo dài hàng triệu năm ánh sáng, tạo thành những con đường bằng ngọc bích và vàng kim, dẫn dắt hắn đi sâu vào những vùng đất chưa từng được biết đến.

Trong Vạn Tượng Đại Giới này, thời gian và không gian biến đổi không ngừng. Một ý niệm có thể kéo dài hàng vạn năm, một cái chớp mắt lại có thể xuyên qua hàng tỷ dặm. Lăng Thiên cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân, dù hắn đã là Thần Giới Chí Tôn, nắm giữ Thiên Đạo. Nhưng Thiên Đạo của một giới, dù có rộng lớn đến đâu, cũng chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh vĩ đại của toàn bộ vũ trụ. Nơi đây, hắn cảm thấy những Pháp Tắc Nguyên Thủy hơn, những quy luật tối cao điều khiển sự hình thành và hủy diệt của các thế giới, mà Thiên Đạo Thần Giới chỉ là một nhánh nhỏ được sinh ra từ chúng.

Hành trình của hắn không hề đơn độc. Hắn không ngừng mở rộng thần niệm, thăm dò những bí ẩn sâu xa nhất. Hắn từng đi ngang qua một dòng tinh hà rực rỡ, không phải là tập hợp của các vì sao, mà là một dòng chảy thuần túy của Nguồn Năng Lượng Vũ Trụ, cuồn cuộn như một con sông lớn không có bờ bến. Hắn dừng lại, cảm nhận được sự thuần khiết và hùng vĩ của nó, hấp thu một chút năng lượng vào cơ thể. Ngay lập tức, cơ thể Thần Giới Chí Tôn của hắn bắt đầu rung động, những cấm chế và phong ấn sâu xa trong huyết mạch Đế Thần Vô Thượng dường như đang được kích hoạt, đòi hỏi nhiều hơn nữa nguồn năng lượng này.

Khi tiến sâu hơn, Lăng Thiên chạm trán với một Hắc Động Khổng Lồ, không phải là một Hắc Động thông thường, mà là một vết nứt to lớn trong kết cấu của thực tại. Từ bên trong nó, hắn cảm nhận được những luồng khí tức hỗn loạn, hư vô, như thể nó đang nuốt chửng không chỉ vật chất mà cả thời gian và không gian. Thần niệm của hắn cố gắng thăm dò, nhưng chỉ một phần nhỏ vừa chạm vào đã bị xé nát, cho thấy sự nguy hiểm chết người của nó. Hắn ý thức được rằng, nơi đây có lẽ là một trong những cửa ngõ dẫn đến Hư Vô Chi Kiếp, một mối đe dọa mà Thần Giới từng nghe đồn nhưng chưa bao giờ phải đối mặt trực tiếp.

Ngay khi hắn đang quan sát Hắc Động, một cơn chấn động khổng lồ vang vọng khắp không gian. Từ sâu thẳm của một tinh vân gần đó, một sinh vật khổng lồ xuất hiện. Đó là một Tinh Không Cự Thú, thân hình bao trùm hàng trăm tinh hệ, mỗi vảy trên da nó là một tiểu hành tinh, mỗi con mắt là một ngôi sao đang cháy. Nó không có hình dạng cố định, liên tục biến đổi như một đám mây khí khổng lồ, nhưng ý thức và sức mạnh của nó là có thật, mạnh đến mức Lăng Thiên cảm thấy một áp lực chưa từng có. Con thú đang nuốt chửng một tinh cầu khổng lồ như một bữa ăn nhẹ, không hề để ý đến sự hiện diện của Lăng Thiên. Hắn ẩn mình, không muốn gây sự, bởi vì hắn biết, đối đầu với một sinh vật ở cấp độ này bây giờ là tự tìm cái chết. Hắn nhận ra, Thần Giới Chí Tôn chỉ là đỉnh cao của một cái giếng, còn Vạn Tượng Đại Giới này là cả một đại dương vô tận.

Hắn tiếp tục hành trình, tâm trạng nặng nề hơn nhưng ý chí càng thêm kiên định. Thần niệm của hắn đã được tôi luyện đến mức không thể tưởng tượng nổi, giờ đây lại càng được mài sắc khi đối mặt với sự vô biên của vũ trụ. Hắn cảm nhận được những tia năng lượng kỳ lạ, không phải Thần Lực, cũng không phải Tiên Lực, mà là một loại năng lượng nguyên thủy hơn, dường như là khởi nguồn của mọi loại năng lượng. Đó chính là Vô Thượng Chi Lực, một loại sức mạnh mà chỉ những tồn tại vượt trên Thần Đế mới có thể chạm tới và sử dụng.

Khi Lăng Thiên lướt qua một tinh hệ đang trong quá trình hình thành, nơi những hành tinh non trẻ đang xoay quanh một ngôi sao mới sinh, hắn đột nhiên cảm nhận được một luồng ý chí tàn bạo. Một vết nứt không gian chợt mở ra, không phải là Hắc Động tự nhiên, mà là một vết rách do sức mạnh khủng khiếp gây ra. Từ bên trong, những sinh vật đen tối, không có hình hài cụ thể, chỉ là những khối khí u ám với đôi mắt đỏ rực, lao ra. Chúng không có sinh mệnh, không có linh hồn, chỉ có một ý chí duy nhất là hủy diệt. Hư Vô Sinh Vật! Chúng lao thẳng vào tinh hệ non trẻ, ý đồ nuốt chửng sinh khí và năng lượng để lớn mạnh.

Lăng Thiên không thể khoanh tay đứng nhìn. Mặc dù hắn không có nghĩa vụ, nhưng Đạo Tâm của hắn không cho phép. Một tiếng gầm nhẹ vang lên, Thần Giới Chí Tôn lực bùng nổ. Hắn tung ra Thiên Đế Quyền, một quyền phong mang theo sức mạnh hủy diệt của Thần Giới Thiên Đạo, đánh nát hàng vạn Hư Vô Sinh Vật thành hư vô. Nhưng chúng quá nhiều, vô số vết nứt khác liên tục mở ra, càng ngày càng nhiều Hư Vô Sinh Vật tràn ra như thủy triều. Hắn nhận ra, sức mạnh Thần Giới của mình, dù cường đại, lại không đủ hiệu quả để tiêu diệt tận gốc những sinh vật này. Chúng không thuộc về bất kỳ quy luật vật chất nào của các giới, chúng là sự hiện thân của “phi tồn tại”, một loại tồn tại khác mà hắn chưa từng đối mặt. Cần một loại Pháp Tắc Nguyên Thủy hơn, một loại Chân Lý Vũ Trụ để chống lại chúng.

Sau một hồi giao chiến, Lăng Thiên đã đẩy lùi được đợt tấn công đầu tiên, cứu vãn tinh hệ khỏi bị hủy diệt hoàn toàn. Nhưng hắn biết, đây chỉ là một trận chiến nhỏ bé trong cuộc chiến lớn hơn. Hắn ngồi thiền giữa tinh không, hít thở năng lượng hỗn loạn của vũ trụ. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn bắt đầu nóng lên, phát ra những tia sáng yếu ớt, như đang dẫn dắt hắn. Hắn nhận ra, con đường để trở thành Vô Thượng không chỉ là tăng cường sức mạnh, mà là lĩnh ngộ Chân Lý Nguyên Thủy, nắm giữ những Pháp Tắc tối cao của vũ trụ, vượt lên trên mọi Thiên Đạo.

Thần Giới đã là quá khứ. Mục tiêu của hắn bây giờ là khám phá những bí ẩn tận cùng của Vạn Tượng Đại Giới, để tìm ra nguồn gốc của Vô Thượng Chi Lực, để hiểu rõ hơn về huyết mạch đặc biệt của mình. Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía một tinh vân khổng lồ, có màu sắc cầu vồng, nằm ở nơi xa xăm nhất mà thần niệm hắn có thể chạm tới. Đó là Khởi Nguyên Chi Hải, một truyền thuyết cổ xưa về nơi sinh ra mọi Pháp Tắc, nơi mà những Vô Thượng tồn tại có thể đã từng giác ngộ. Hắn biết, con đường đến đó sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng đó là con đường duy nhất để hắn vượt qua giới hạn của bản thân, để thực sự trở thành Đế Thần Vô Thượng, người kiến tạo kỷ nguyên mới.

Với quyết tâm sắt đá, Lăng Thiên đứng dậy. Thân ảnh hắn tan biến vào hư không, hóa thành một đạo lưu quang, hướng thẳng về phía Khởi Nguyên Chi Hải, nơi những chân lý tối cao của vũ trụ đang chờ đợi được khám phá và chinh phục. Hành trình Vô Thượng, Bất Diệt Thần Tâm, Vô Thượng Chi Cảnh, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8