Đế Thần Vô Thượng
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:29:07 | Lượt xem: 4

Ảo Ảnh Chương 14

Chương 14: Tiên Giới Sơ Lâm, Thập Vạn Thần Sơn

Dưới ánh trăng bạc vằng vặc của đêm cuối cùng ở phàm giới, Lăng Thiên đứng sừng sững trên đỉnh Đế Triều Vĩnh Hằng. Cả kinh thành chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió vi vu mang theo hơi thở của ngàn năm lịch sử. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình ở đây, chinh phục mọi thế lực, thống nhất giang sơn, nhưng trái tim hắn lại không hề có lấy một chút thỏa mãn. Phàm giới, đối với hắn, giờ đây chỉ còn là một chiếc lồng quá nhỏ bé.

“Tiên Giới… ta đến đây!” Lời thề non hẹn biển ấy vừa dứt, một luồng hào quang rực rỡ từ trên cửu thiên đổ xuống, xuyên thủng tầng mây, bao phủ lấy thân ảnh Lăng Thiên. Hào quang không chói mắt, nhưng lại mang theo một sức mạnh cổ xưa, một cảm giác thăng hoa không thể tả. Đó không phải là một cánh cổng cụ thể, mà là một con đường ánh sáng vô hình, một lời mời gọi từ một thế giới khác.

Cơ thể Lăng Thiên nhẹ bẫng, huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong người hắn bỗng nhiên sôi trào, như thể đang được tắm mình trong một dòng suối nguồn nguyên thủy. Những phong ấn đã từng kiềm hãm hắn ở phàm giới, giờ đây, dưới sức mạnh của con đường phi thăng, đang vỡ vụn từng mảnh. Mỗi một mảnh vỡ là một lần cảnh giới của hắn được cởi trói, một lần linh hồn hắn được thanh tẩy.

Quá trình phi thăng kéo dài như vô tận, nhưng cũng chỉ diễn ra trong chớp mắt. Hắn cảm nhận được mình đang vượt qua vô số không gian, xuyên qua những tầng mây vĩnh cửu, băng qua những dòng chảy thời gian hỗn loạn. Phàm giới dần khuất xa, trở thành một chấm nhỏ phía dưới, rồi biến mất hoàn toàn. Trước mắt hắn, một thế giới mới đang dần hiện ra.

Một luồng linh khí tinh thuần, đậm đặc đến mức có thể hóa lỏng, ập vào cơ thể Lăng Thiên, khiến từng tế bào trong hắn reo vang sung sướng. Khác hẳn với linh khí pha tạp của phàm giới, đây là Tiên Linh Khí, tinh hoa của thiên địa. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm thấy toàn thân như được gột rửa, tu vi đã đạt đến cực hạn ở phàm giới nay lại bắt đầu có dấu hiệu tăng trưởng trở lại.

Trước mắt hắn là một khung cảnh hùng vĩ đến ngỡ ngàng. Những dãy núi cao chọc trời, mây mù bao phủ quanh năm, nhưng không phải mây mù bình thường, mà là Tiên Vân, kết tinh từ Tiên Linh Khí. Cây cối xanh tươi một cách lạ thường, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, những dòng suối chảy róc rách mang theo Tiên Quang. Thậm chí, không khí cũng mang theo mùi hương của các loại Tiên Thảo, Tiên Dược quý hiếm.

Đây chính là Tiên Giới! Một thế giới rực rỡ và tràn đầy sức sống hơn bất kỳ điều gì hắn từng tưởng tượng.

Lăng Thiên hạ xuống một đỉnh núi không quá cao, bao quanh là rừng cây cổ thụ. Hắn cảm nhận được sức nặng của trọng lực ở Tiên Giới lớn hơn phàm giới rất nhiều, nhưng với thể chất hiện tại, điều đó không thành vấn đề. Hắn thu liễm khí tức, cố gắng hòa mình vào thiên địa, bởi lẽ hắn biết, ở một thế giới mới, điều đầu tiên cần làm là quan sát và học hỏi.

Đúng lúc này, từ phía xa, một vài bóng người bay tới. Họ cưỡi trên những thanh kiếm ánh sáng, tốc độ cực nhanh, nhưng Lăng Thiên vẫn có thể cảm nhận được khí tức tu vi của họ. “Địa Tiên… Thiên Tiên…” Hắn thầm đánh giá. Tu vi của họ có lẽ tương đương với cảnh giới cao nhất của phàm nhân, nhưng ở Tiên Giới, có lẽ chỉ là cấp độ thấp nhất.

Nhóm người hạ xuống cách Lăng Thiên không xa, ánh mắt đầy cảnh giác. Một nam tử trẻ tuổi, mặt mày kiêu căng, tu vi Thiên Tiên sơ kỳ, nhìn chằm chằm Lăng Thiên rồi cất giọng đầy khinh thường:

“Ngươi là kẻ nào? Tại sao lại xuất hiện ở Thập Vạn Thần Sơn của Bách Hoa Tiên Tông ta? Nhìn khí tức hỗn tạp, chắc là phàm nhân vừa phi thăng lên phải không? Sao không bị truyền tống đến Tiên Giới Chi Môn mà lại lạc đến đây?”

Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị coi thường, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy. Hắn không đáp lời, chỉ quan sát nhóm người. Bốn người, hai nam hai nữ, đều mặc trang phục màu xanh lá cây thêu hoa bách hợp, chắc hẳn là đệ tử của Bách Hoa Tiên Tông.

Một nữ tử khác, dung mạo khá thanh tú, tu vi Địa Tiên đỉnh phong, lên tiếng: “Sư huynh, có lẽ hắn là phàm nhân phi thăng may mắn lạc đến đây. Dù sao thì, phi thăng giả thường rất yếu ớt, không đáng lo ngại. Chúng ta nên dẫn hắn về Tiên Tông để kiểm tra thân phận, xem hắn có thể làm tạp dịch hay không.”

Lời nói của nàng ta, dù có vẻ “nhân từ” hơn, nhưng lại càng thể hiện sự khinh miệt sâu sắc. Một người từng là Đế Hoàng của phàm giới, đứng trên đỉnh cao vạn người, giờ lại bị coi như một kẻ có thể làm tạp dịch.

Lăng Thiên thở dài một hơi. “Ta không có ý gây sự. Ta chỉ là một người vừa đến Tiên Giới, muốn tìm hiểu về nơi này.”

Nam tử Thiên Tiên bật cười khẩy: “Tìm hiểu? Một phàm nhân phi thăng như ngươi thì có tư cách gì mà tìm hiểu? Mau nói rõ thân phận, nếu không đừng trách ta không khách khí!” Hắn giơ tay, một đạo Tiên Quyết ngưng tụ trong lòng bàn tay, sẵn sàng ra tay.

Lăng Thiên lắc đầu. Hắn không muốn gây rắc rối ngay khi vừa đặt chân đến Tiên Giới, nhưng nếu người khác đã không cho hắn đường lùi, hắn cũng không phải kẻ dễ bắt nạt. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong hắn khẽ rung động, một tia uy áp vô hình tỏa ra, dù rất nhỏ nhưng lại khiến bốn người kia cảm thấy lạnh sống lưng.

“Ta nhắc lại, ta không có ý gây sự. Nhưng nếu các ngươi muốn thử…” Ánh mắt Lăng Thiên chợt lóe lên một tia sáng lạnh. Hắn chưa từng sợ hãi bất kỳ ai, ở phàm giới là vậy, lên Tiên Giới cũng không ngoại lệ.

Nam tử Thiên Tiên kia cảm thấy bị xúc phạm. Hắn là một trong những Thiên Tiên trẻ tuổi có triển vọng của Bách Hoa Tiên Tông, chưa từng bị một phàm nhân phi thăng nào dám ngông cuồng như vậy. “Hừ! Ngông cuồng! Để ta dạy cho ngươi biết quy tắc của Tiên Giới!”

Hắn tung ra một chưởng, một luồng Tiên Lực mạnh mẽ hóa thành một bông hoa sen bằng băng, bay thẳng về phía Lăng Thiên. Đây là một Tiên Pháp cơ bản của Bách Hoa Tiên Tông, nhưng với tu vi Thiên Tiên, uy lực cũng không thể xem thường đối với một Địa Tiên.

Lăng Thiên đứng yên bất động, không hề né tránh. Khi bông hoa sen băng sắp chạm vào người, hắn khẽ hừ lạnh một tiếng. Một luồng khí tức vô hình từ trong cơ thể hắn bùng nổ, không phải Tiên Lực thuần túy, mà là một loại sức mạnh còn cao cấp hơn, mang theo hơi thở của Đại Đạo nguyên thủy. Bông hoa sen băng kia, chưa kịp chạm vào Lăng Thiên, đã tan chảy thành hư vô, không để lại dấu vết.

Bốn đệ tử Bách Hoa Tiên Tông trợn tròn mắt, kinh ngạc đến tột độ. Nam tử Thiên Tiên kia cảm thấy một luồng phản chấn mạnh mẽ ập đến, khiến hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Hắn nhìn Lăng Thiên với ánh mắt đầy vẻ không thể tin được.

“Ngươi… ngươi là ai? Khí tức đó… không phải Tiên Lực!” Hắn lắp bắp hỏi, sự kiêu ngạo ban đầu đã biến mất không còn một mống.

Lăng Thiên thu liễm khí tức, khôi phục vẻ bình tĩnh. “Ta đã nói, ta chỉ là một người vừa đến Tiên Giới. Ta không muốn gây sự, nhưng cũng không sợ hãi bất kỳ ai. Nếu Tiên Giới này là nơi mà kẻ yếu bị khinh thường, vậy ta sẽ dùng sức mạnh của mình để giành lấy tôn trọng.”

Hắn không cần phải giấu giếm sức mạnh của mình. Đây là Tiên Giới, một thế giới mới, nơi mà hắn phải bắt đầu lại từ đầu, nhưng không có nghĩa là hắn phải chịu đựng sự sỉ nhục. Hắn sẽ dùng thực lực để chứng minh giá trị của mình, để những kẻ này biết rằng, dù là phàm nhân phi thăng, cũng có thể mạnh đến mức nào.

Ba đệ tử còn lại đều lộ vẻ sợ hãi. Nữ tử thanh tú kia vội vàng kéo tay nam tử Thiên Tiên: “Sư huynh, chúng ta… chúng ta không phải đối thủ của hắn! Khí tức của hắn quá quỷ dị, không giống bất kỳ công pháp Tiên Giới nào ta từng biết.”

Nam tử Thiên Tiên cũng đã lấy lại được chút bình tĩnh, nhưng ánh mắt vẫn đầy đề phòng. “Được! Ngươi mạnh! Nhưng đừng tưởng chỉ dựa vào một chút quỷ dị là có thể tung hoành ở Tiên Giới này! Hãy nhớ, đây là Thập Vạn Thần Sơn của Bách Hoa Tiên Tông, không phải nơi một phàm nhân phi thăng như ngươi có thể làm càn!”

Nói rồi, hắn ra hiệu cho đồng bọn, cả bốn người nhanh chóng bay đi, mất hút trong mây mù, không dám ở lại thêm một khắc. Lăng Thiên nhìn theo bóng họ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Đây mới chỉ là bước khởi đầu.

Hắn đã có được ấn tượng đầu tiên về Tiên Giới. Một thế giới rộng lớn, hùng vĩ, nhưng cũng đầy rẫy sự phân cấp và khinh miệt. Con đường Tiên Giới Tranh Bá, Cửu Thiên Lộ Khai, đã chính thức bắt đầu.

Lăng Thiên ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm của Tiên Giới, cảm nhận từng luồng Tiên Linh Khí dồi dào chảy vào cơ thể. Hắn biết, để đứng vững ở đây, hắn cần phải mạnh hơn nữa, phải khám phá ra những bí mật của Tiên Giới, và quan trọng nhất, phải tìm được con đường chân chính để dung hợp với sức mạnh Đế Thần Vô Thượng đang thức tỉnh trong mình.

“Bách Hoa Tiên Tông…” Hắn thì thầm. “Có lẽ, đây là nơi ta có thể bắt đầu hành trình của mình.” Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân, cảm nhận từng mạch đập của Tiên Giới. Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn, một ý niệm về việc tìm kiếm một con đường, một Tiên Tông để gia nhập, hoặc ít nhất là một nơi để bắt đầu tu luyện và khám phá. Con đường Đế Thần Vô Thượng, giờ đây mới thực sự mở ra những chương đầu tiên ở Tiên Giới. Hắn sẽ không bao giờ lùi bước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8