Đế Thần Vô Thượng
Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:51:38 | Lượt xem: 5

Chương 139: Vạn Tượng Đại Giới, Nguyên Lực Hồ Biển

Lăng Thiên hóa thành cầu vồng, tốc độ như xé rách hư không, vượt qua hàng vạn dặm chỉ trong chớp mắt. Thân là Thần Giới Chí Tôn, hắn đã đạt đến cảnh giới mà mọi quy tắc không gian đều trở nên mờ nhạt. Thần Thức của hắn trải rộng, cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của Nguyên Lực trong không gian. Càng đi về phía đông, Nguyên Lực càng trở nên nồng đậm, tinh khiết hơn, mang theo một loại khí tức xa lạ, vượt xa những gì hắn từng cảm nhận được ở Thần Giới.

Sau khi xuyên qua một tầng hư không mỏng manh, một thế giới hoàn toàn mới hiện ra trước mắt Lăng Thiên. Đây không còn là Thần Giới quen thuộc, mà là một vùng đất rộng lớn vô biên, mang tên Vạn Tượng Đại Giới. Những vì sao ở đây sáng hơn, những dãy núi cao vút chạm tới tận cùng vũ trụ, và những con sông Nguyên Lực cuồn cuộn chảy như những dải ngân hà. Khí tức của sự cổ xưa, của những pháp tắc nguyên thủy bao trùm lấy mọi thứ, khiến Lăng Thiên cảm thấy như mình đang đứng trước buổi sơ khai của vũ trụ.

Hắn hạ xuống một đỉnh núi cao nhất, phóng tầm mắt ra xa. Phía trước hắn, quả nhiên là một hồ nước khổng lồ, không phải bằng nước thông thường, mà là một biển Nguyên Lực lỏng màu tím óng ánh, bốc lên từng luồng khí tức hùng vĩ. Hồ nước này rộng lớn đến mức không thấy bờ, sóng Nguyên Lực vỗ nhẹ vào nhau tạo thành những âm thanh trầm đục, như tiếng tim đập của vũ trụ. Mỗi giọt nước trong hồ đều chứa đựng năng lượng khổng lồ, đủ để một Tiên Đế cường đại nhất cũng phải kinh hãi.

“Vạn Tượng Đại Giới… quả nhiên không tầm thường.” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự hứng thú. Cảnh giới Thần Giới Chí Tôn mà hắn đạt được, tuy đã là đỉnh cao ở Thần Giới, nhưng khi đặt chân đến đây, hắn cảm thấy mình vẫn còn một chặng đường rất dài để đi. Loại Nguyên Lực này, nó không chỉ đơn thuần là năng lượng, mà còn ẩn chứa những đạo lý thâm sâu, những quy tắc hình thành nên vạn vật.

Hắn không vội vàng hấp thu. Thần Thức của Lăng Thiên tinh tế quét qua xung quanh hồ Nguyên Lực. Không ngoài dự đoán, nơi đây không hề trống trải. Rải rác trên những ngọn núi đá trôi nổi giữa hồ, hoặc ẩn mình trong những đám mây Nguyên Lực tím đậm, có những bóng dáng mơ hồ của các sinh linh. Chúng đều toát ra khí tức cường đại, mỗi kẻ đều không thua kém Thần Vương đỉnh phong của Thần Giới, thậm chí có vài kẻ còn đạt tới cấp độ Thần Chủ. Chúng đều đang lẳng lặng tu luyện, hấp thu Nguyên Lực từ hồ, nhưng không ai dám hành động quá mức, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Trong số đó, Lăng Thiên chú ý đến ba bóng người nổi bật nhất. Một lão giả tóc bạc phơ, râu dài chấm đất, ngồi xếp bằng trên một tảng đá cổ kính, toàn thân bao phủ trong ánh sáng tím nhạt. Một trung niên nam tử vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt sắc như dao, đứng sừng sững trên một ngọn núi lửa nhỏ, khí tức bốc lên như muốn đốt cháy cả bầu trời. Và một nữ tử tuyệt mỹ, mặc váy lụa trắng, ngồi trên một đài sen Nguyên Lực, dung nhan thanh khiết thoát tục nhưng lại ẩn chứa một uy áp kinh người. Ba người này đều là những tồn tại cực kỳ mạnh mẽ, có lẽ đã đạt đến cảnh giới Vô Thượng Sơ Cảnh, tức là bước đầu tiên của cảnh giới Vô Thượng mà Lăng Thiên đang hướng tới.

Lăng Thiên không che giấu khí tức của mình. Khi hắn xuất hiện, tất cả các cường giả đang tu luyện đều đồng loạt mở mắt, ánh mắt dò xét hướng về phía hắn. Một vài ánh mắt mang theo sự kinh ngạc, bởi vì Lăng Thiên không toát ra khí tức của bất kỳ chủng tộc hay thế lực nào mà họ quen thuộc ở Vạn Tượng Đại Giới. Khí tức của hắn thuần túy, nhưng lại ẩn chứa một loại uy áp vô hình, khiến ngay cả những cường giả Thần Chủ cũng cảm thấy áp lực.

Trung niên nam tử vạm vỡ khịt mũi một tiếng, giọng nói trầm đục vang vọng khắp không gian: “Người phương nào? Lần đầu ta thấy ngươi ở Vạn Tượng Đại Giới này. Hồ Nguyên Lực sắp đến kỳ chuyển hóa, nơi đây không phải chỗ người lạ có thể tùy tiện đặt chân.”

Lăng Thiên bình thản đáp: “Ta đến từ một thế giới khác, chỉ muốn mượn Nguyên Lực của nơi này để đột phá. Nếu có gì mạo phạm, xin thứ lỗi.”

“Một thế giới khác?” Lão giả tóc bạc mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ. “Khí tức của ngươi quả thật rất đặc biệt. Hậu bối, ngươi có biết Nguyên Lực Hồ Biển này không phải là nơi ngươi có thể tùy tiện hấp thu không? Nó có chủ, và chủ nhân của nó không phải là kẻ dễ chọc.”

Nữ tử tuyệt mỹ cũng lên tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy: “Hồ Nguyên Lực này là Hư Vô Nguyên Hải của Vạn Tượng Đại Giới. Mỗi ngàn năm mới có một lần Nguyên Lực Triều汐, là lúc các cường giả ở đây tranh giành cơ duyên. Ngươi nếu muốn hấp thu, e rằng phải chờ đợi, hoặc là… thể hiện thực lực của mình.”

Lăng Thiên mỉm cười. Hắn hiểu ý của họ. Đây là thế giới của kẻ mạnh, không có ai cho không bất cứ thứ gì. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều này. “Ta không có nhiều thời gian chờ đợi. Nếu Nguyên Lực Triều汐 sắp đến, vậy càng tốt. Ta sẽ hấp thu một phần.”

Lời nói của Lăng Thiên vừa dứt, toàn bộ không gian chấn động. Hồ Nguyên Lực vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiên sôi trào, những xoáy nước khổng lồ xuất hiện, Nguyên Lực lỏng bốc lên cao hàng ngàn trượng, tạo thành những cột sáng tím rực rỡ. Đúng lúc này, một luồng Nguyên Lực khổng lồ từ sâu trong lòng hồ phun trào lên, mang theo một loại năng lượng thuần túy đến mức khó tin, tỏa ra ánh sáng chói lòa. Đây chính là “Nguyên Lực Triều汐” mà các cường giả đang chờ đợi.

Các cường giả xung quanh đều hít một hơi khí lạnh, ánh mắt tham lam nhưng cũng đầy kiêng kỵ. Đây là cơ hội ngàn năm có một để đột phá cảnh giới, nhưng cũng ẩn chứa nguy hiểm chết người. Tuy nhiên, trước khi ai kịp hành động, Lăng Thiên đã ra tay.

Hắn không hề chần chừ, bước một bước ra khỏi đỉnh núi, trực tiếp bay thẳng vào trung tâm Nguyên Lực Triều汐. Thân thể hắn tỏa ra ánh sáng rực rỡ, vô số phù văn cổ xưa hiện lên trên da thịt, như những dòng chảy của Đạo Pháp. Hắn vận chuyển công pháp “Đế Thần Vô Thượng Quyết”, một công pháp độc nhất vô nhị chỉ thuộc về hắn. Vô số lỗ chân lông trên cơ thể Lăng Thiên mở ra, tạo thành một lốc xoáy khổng lồ, điên cuồng nuốt chửng Nguyên Lực Triều汐 đang phun trào.

Cảnh tượng này khiến tất cả các cường giả có mặt đều kinh hãi. Trung niên nam tử vạm vỡ trợn tròn mắt: “Sao có thể? Hắn dám trực tiếp xông vào Nguyên Lực Triều汐 mà không dùng bất kỳ Tiên Bảo hay Thần Khí nào hộ thể? Hắn muốn tự sát sao?”

Nữ tử tuyệt mỹ cũng lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy: “Không! Hắn đang hấp thu! Lực lượng hấp thu này… đáng sợ quá! Như một cái vực không đáy!”

Lão giả tóc bạc nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Lăng Thiên. Hắn đã sống hàng vạn năm ở Vạn Tượng Đại Giới, chứng kiến vô số thiên tài, nhưng chưa từng thấy ai có thể hấp thu Nguyên Lực Triều汐 một cách trực diện và bá đạo như vậy. Khí tức trên người Lăng Thiên không phải là khí tức của Thần, cũng không phải của Tiên, mà là một loại khí tức hoàn toàn khác, cao cấp hơn, vượt lên trên mọi quy tắc mà họ biết.

Nguyên Lực Hồ Biển rộng lớn, nhưng tốc độ hấp thu của Lăng Thiên quá khủng khiếp. Nguyên Lực Triều汐 liên tục phun trào, nhưng chỉ trong chốc lát đã bị hắn nuốt trọn một phần ba. Khí tức của Lăng Thiên không ngừng tăng lên, cảnh giới Thần Giới Chí Tôn của hắn đang được củng cố và thăng hoa, dần chạm đến ngưỡng cửa của Vô Thượng Sơ Cảnh. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều reo hò, được Nguyên Lực tinh khiết này rửa tội, trở nên mạnh mẽ và kiên cố hơn.

Hắn cảm nhận được những “giới hạn” vô hình đang dần bị phá vỡ. Những pháp tắc của Thần Giới trước đây bị hắn cho là tối cao, giờ đây lại giống như những sợi xích mỏng manh, không ngừng vỡ vụn dưới sức mạnh của Nguyên Lực Vạn Tượng. Hắn bắt đầu nhìn thấy những tầng sâu hơn của vũ trụ, những đạo lý mà trước đây chỉ là khái niệm mơ hồ, giờ đây dần trở nên rõ ràng trong tâm trí hắn. “Thì ra, Thần Giới chỉ là một trong vô số tiểu thế giới… Vạn Tượng Đại Giới này, cũng chỉ là một trong vô số đại thiên thế giới. Con đường Vô Thượng, quả nhiên là vô tận!”

Lăng Thiên nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm vào trạng thái hấp thu. Hắn không chỉ hấp thu Nguyên Lực, mà còn hấp thu cả những đạo vận, những pháp tắc nguyên thủy ẩn chứa trong đó. Những kinh nghiệm chiến đấu, những lĩnh ngộ về Đạo Pháp từ kiếp trước và kiếp này, tất cả đều được dung hợp, thăng hoa, tạo thành một nền tảng vững chắc cho cảnh giới Vô Thượng. Huyết mạch “Đế Thần Vô Thượng” trong cơ thể hắn càng thêm sôi trào, mỗi giọt máu đều mang theo uy năng khai thiên lập địa.

Các cường giả khác nhìn thấy Lăng Thiên độc chiếm Nguyên Lực Triều汐, không khỏi tức giận. Một vài kẻ không kìm được, hóa thành lưu quang lao về phía hắn, muốn tranh giành. “Đồ cuồng vọng! Dám độc chiếm Nguyên Lực Hồ Biển! Chết đi!”

Tuy nhiên, ngay khi chúng vừa đến gần, một luồng áp lực vô hình từ Lăng Thiên bỗng nhiên bùng nổ, mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh hắn vặn vẹo. Những kẻ xông tới, chưa kịp chạm vào hắn, đã bị luồng áp lực đó đánh bay ngược trở lại, miệng phun máu tươi, Thần Khí trong tay cũng vỡ vụn. Chúng kinh hãi nhìn Lăng Thiên, không dám tiến lên nữa. Ngay cả ba cường giả Vô Thượng Sơ Cảnh kia cũng phải nhíu mày, bởi vì áp lực từ Lăng Thiên không ngừng tăng lên, dường như sắp đột phá một cảnh giới hoàn toàn mới.

Thời gian trôi qua, Nguyên Lực Triều汐 vẫn không ngừng phun trào, nhưng tốc độ hấp thu của Lăng Thiên vẫn giữ nguyên, thậm chí còn nhanh hơn. Hồ Nguyên Lực khổng lồ dần cạn kiệt, màu tím óng ánh nhạt dần, lộ ra đáy hồ khô cằn. Cuối cùng, khi tia Nguyên Lực cuối cùng được Lăng Thiên nuốt trọn, toàn bộ Nguyên Lực Hồ Biển rộng lớn đã biến thành một cái hố khổng lồ không đáy, không còn một giọt Nguyên Lực nào.

Lăng Thiên từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn là đôi mắt của một phàm nhân, cũng không phải của Tiên hay Thần, mà là đôi mắt của một tồn tại siêu việt, ẩn chứa vô số tinh hà đang vận chuyển, sâu thẳm và uy nghiêm. Khí tức của hắn đã hoàn toàn lột xác, vượt qua mọi giới hạn của Thần Giới. Hắn đã chính thức bước vào cảnh giới Vô Thượng Sơ Cảnh, và thậm chí còn tiến xa hơn một bước nhỏ, chạm đến ngưỡng cửa của Vô Thượng Trung Cảnh. Hắn cảm thấy mình có thể một tay phá vỡ tinh hà, một ý niệm hủy diệt thế giới. Sự kiện này là một bước ngoặt lớn, đánh dấu sự khởi đầu thực sự của hành trình Vô Thượng Chi Lộ của hắn.

Hắn đứng giữa hư không, nhìn xuống đáy hồ cạn khô, rồi lại nhìn về phía các cường giả đang kinh hãi nhìn hắn. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. “Đa tạ Nguyên Lực Hồ Biển của Vạn Tượng Đại Giới đã trợ giúp ta đột phá. Bây giờ, hành trình của ta mới chỉ bắt đầu.”

Lăng Thiên khẽ phẩy tay áo, một luồng Nguyên Lực mới tinh khiết được hắn nén đọng lại, rơi xuống đáy hồ. Chỉ trong chớp mắt, đáy hồ cạn khô bỗng nhiên lại xuất hiện một hồ nước nhỏ, tuy không bằng lúc trước, nhưng lại chứa đựng Nguyên Lực tinh thuần hơn, đủ để các cường giả khác tu luyện thêm một thời gian. Đây là một hành động đáp lễ, cũng là một lời tuyên bố về sức mạnh và sự rộng lượng của hắn.

Hắn không dừng lại. Vạn Tượng Đại Giới rộng lớn vô biên, còn vô số bí ẩn và cơ duyên đang chờ đợi. Mục tiêu của hắn không phải là thống trị một thế giới, mà là vượt qua mọi thế giới, chạm tới chân lý cuối cùng của vũ trụ. Lăng Thiên quay người, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi có những dòng chảy của không gian và thời gian đang lấp lánh, dẫn đến những đại thiên thế giới khác. Con đường Vô Thượng, vừa rộng lớn vừa hiểm trở, nhưng Đạo Tâm của hắn đã kiên định như bàn thạch.

Một tia sáng lóe lên, Lăng Thiên hóa thành một đạo cầu vồng, xuyên qua tầng mây, biến mất vào sâu trong Vạn Tượng Đại Giới, để lại phía sau những cường giả kinh hãi và một Nguyên Lực Hồ Biển đang dần hồi phục. Hành trình khám phá chân lý vũ trụ của Đế Thần Vô Thượng, giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn quyết định nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8