Đế Thần Vô Thượng
Chương 138
Chương 138: Vạn Tượng Đại Giới, Nguyên Lực Thức Tỉnh
Lăng Thiên đứng giữa khoảng không vô tận, ngẩng đầu nhìn về phía viên ngọc trai khổng lồ rực rỡ sắc màu. Đó không còn là một tinh cầu đơn thuần như cách nhìn của phàm nhân hay tiên nhân, mà là một Đại Thiên Thế Giới với quy mô vượt xa mọi tưởng tượng của Thần Giới. Ánh sáng từ nó không phải là phản chiếu của một mặt trời, mà là sự phát tán của vô số pháp tắc nguyên thủy, của sinh khí hỗn độn và những dòng chảy năng lượng tối cao, đan xen vào nhau tạo thành một bức tranh vĩ đại, đầy mê hoặc.
Hắn khẽ nhúc nhích, bước chân nhẹ nhàng xuyên qua tầng tầng không gian, như thể mọi khoảng cách đều vô nghĩa trước ý chí của hắn. Càng đến gần, cảm giác áp bức càng trở nên rõ rệt. Không phải là áp lực của sức mạnh, mà là sự choáng ngợp trước quy tắc. Mỗi một hạt bụi lơ lửng trong không gian xung quanh Đại Thiên Thế Giới này đều ẩn chứa một tia Đạo Vận thâm sâu, một mảnh vỡ của Chân Lý Vũ Trụ. Đây là một nơi mà Thần Giới Chí Tôn cũng chỉ là một giọt nước giữa đại dương bao la.
Hít một hơi thật sâu, Lăng Thiên cảm nhận được luồng khí tức khác biệt đang tràn vào cơ thể. Đó không phải là Tiên Linh Khí, cũng không phải là Thần Nguyên Lực quen thuộc. Đây là một loại năng lượng thuần túy hơn, cổ xưa hơn, dường như là khởi nguồn của vạn vật. Hắn gọi nó là Nguyên Lực, một loại sức mạnh mà ngay cả các vị Thần Chủ ở Thần Giới cũng chỉ có thể mơ ước chạm tới. Trong khoảnh khắc đó, Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể Lăng Thiên bỗng nhiên rung động dữ dội, như thể gặp được cố hương, khao khát hấp thu, chuyển hóa.
Khi hắn đặt chân lên bề mặt Đại Thiên Thế Giới này, cảm giác đầu tiên không phải là đất đá, mà là một thảm thực vật kỳ lạ, phát sáng lung linh như những vì sao nhỏ. Cây cối ở đây cao ngất trời, tán lá rủ xuống như những dòng thác pha lê, thân cây lấp lánh các phù văn cổ xưa tự nhiên hình thành. Không khí trong lành đến mức chỉ cần hít thở thôi cũng cảm thấy tu vi được tẩy luyện. Hắn biết, đây là một thế giới hoàn toàn mới, một khởi đầu mới trên Vô Thượng Chi Lộ.
“Vạn Tượng Đại Giới,” một giọng nói trầm thấp vang lên trong tâm trí Lăng Thiên, “tên của nơi này. Là một trong vô số Đại Giới nằm ngoài phạm vi ảnh hưởng của Thần Giới, nơi mà các Đạo Chủ sơ khai đã từng đặt chân đến để lĩnh ngộ chân lý.”
Đó là giọng nói của Phệ Thiên Tháp, món bảo vật chí cao đã đồng hành cùng hắn từ những ngày đầu. Phệ Thiên Tháp đã trải qua vô số kỷ nguyên, kiến thức của nó là vô tận. “Tháp Linh, ngươi biết về nơi này sao?” Lăng Thiên hỏi, trong lòng đầy hứng thú.
“Đúng vậy. Thời kỳ xa xưa, trước khi Thần Giới được hình thành hoàn chỉnh, Vạn Tượng Đại Giới này là một trong những điểm tụ tập của các cường giả muốn đột phá cảnh giới ‘Thần’ và vươn tới ‘Vô Thượng’. Nơi đây lưu giữ vô số di tích cổ xưa, những pháp tắc đã bị lãng quên và cả những sinh vật mang huyết mạch nguyên thủy.” Tháp Linh giải thích, giọng nói mang theo chút hoài niệm.
Lăng Thiên gật đầu. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: Thần Giới chỉ là một phần nhỏ của vũ trụ, và con đường Vô Thượng thực sự còn rất dài. Hắn không còn là Thần Giới Chí Tôn nữa, ở đây, hắn lại phải bắt đầu từ đầu, tìm hiểu và thích nghi. Nhưng chính điều đó lại khiến hắn thêm phần hưng phấn. Sự thử thách mới luôn là động lực để hắn vượt qua chính mình.
Hắn bắt đầu di chuyển, không nhanh không chậm, để cảm nhận từng chút Đạo Vận của Vạn Tượng Đại Giới. Ngay lập tức, hắn nhận ra sự khác biệt rõ rệt trong các quy tắc không gian và thời gian. Thời gian ở đây trôi chậm hơn hoặc nhanh hơn một cách không theo quy luật, không gian cũng có vẻ dày đặc hơn, cần nhiều sức mạnh hơn để xuyên phá. Điều này có nghĩa là những kỹ năng không gian mà hắn thành thạo ở Thần Giới có thể không còn hiệu quả tuyệt đối ở đây.
Đột nhiên, một luồng khí tức hung hãn quét qua. Một con thú khổng lồ, toàn thân phủ vảy xanh biếc, mọc sừng nhọn hoắt như san hô, lao ra từ trong rừng cây. Nó có hình dáng giống giao long nhưng lớn gấp trăm lần, đôi mắt đỏ rực như máu, khí tức phát ra không hề thua kém một vị Thần Vương đỉnh phong ở Thần Giới. Nhưng điều đáng sợ hơn là, nó không hề có Thần Lực, mà chỉ thuần túy vận dụng Nguyên Lực và các pháp tắc tự nhiên của Vạn Tượng Đại Giới.
Lăng Thiên nheo mắt. Đây là một sinh vật bản địa. Dù tu vi của hắn đã đạt đến cảnh giới Thần Đế, nhưng đối mặt với một sinh vật chỉ dựa vào Nguyên Lực và pháp tắc tự nhiên mà có thể phát huy sức mạnh tương đương Thần Vương đỉnh phong, hắn không khỏi cảm thấy áp lực. Đây là sự khác biệt về bản chất. Thần Lực của hắn là năng lượng đã qua tinh luyện, còn Nguyên Lực của nó là năng lượng nguyên thủy, thuần túy hơn.
Con Giao Long nguyên thủy gầm lên một tiếng, phun ra một luồng ánh sáng xanh biếc, không phải Thần Quang mà là một dòng chảy Nguyên Lực cực kỳ nồng đậm, mang theo sức mạnh ăn mòn vạn vật. Lăng Thiên không né tránh, hắn muốn thử nghiệm sức mạnh của mình ở thế giới này. Hắn giơ tay, một trường lực vô hình lan tỏa, cố gắng làm chậm dòng chảy Nguyên Lực. Nhưng hắn kinh ngạc nhận ra, trường lực của hắn chỉ có thể làm chậm nó một chút, chứ không thể hoàn toàn ngăn chặn như khi đối phó với Thần Lực.
“Hừ!” Lăng Thiên khẽ quát, Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể hắn bùng nổ. Hắn không dùng Thần Lực thuần túy nữa, mà cố gắng dung hợp Thần Lực của mình với Nguyên Lực tự nhiên của Vạn Tượng Đại Giới. Một tia sáng vàng rực rỡ bùng lên từ lòng bàn tay hắn, không còn là Thần Quang mà là một hỗn hợp năng lượng mới, mạnh mẽ và thâm thúy hơn.
Ánh sáng vàng va chạm với dòng chảy xanh biếc. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chấn động cả một vùng không gian. Cây cối xung quanh bị thổi bay, đất đá nứt toác. Con Giao Long nguyên thủy bị đẩy lùi vài chục trượng, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ kinh ngạc. Nó không ngờ một kẻ ngoại lai lại có thể chặn đứng công kích của nó.
Lăng Thiên cũng lùi lại vài bước, cảm thấy cánh tay hơi tê dại. Hắn đã thành công trong việc chuyển hóa một phần Thần Lực thành Nguyên Lực, nhưng quá trình này tiêu hao rất lớn. Hắn nhận ra, ở Vạn Tượng Đại Giới này, tu vi Thần Đế của hắn chỉ có thể phát huy tối đa khoảng bảy phần nếu không chuyển hóa Nguyên Lực. Muốn thực sự mạnh mẽ, hắn phải học cách hấp thu, chuyển hóa và vận dụng Nguyên Lực.
Con Giao Long nguyên thủy dường như hiểu được Lăng Thiên không phải là kẻ dễ đối phó. Nó gầm gừ một tiếng, đôi mắt quét qua Lăng Thiên một cách cảnh giác, sau đó quay đầu lướt nhanh vào sâu trong rừng rậm, biến mất không dấu vết.
Lăng Thiên không truy đuổi. Hắn cần thời gian để suy ngẫm về trận chiến vừa rồi. “Tháp Linh, Nguyên Lực này rốt cuộc là gì? Làm sao để ta có thể hoàn toàn chuyển hóa và sử dụng nó?”
“Nguyên Lực là nguồn gốc của mọi loại năng lượng trong vũ trụ, là thứ mà Thiên Đạo nguyên bản sử dụng để kiến tạo các thế giới. Thần Lực của ngươi chỉ là một phiên bản đã được ‘gia công’ và định hình bởi Thiên Đạo Thần Giới. Để sử dụng Nguyên Lực, ngươi cần phải ‘trở về nguyên bản’, nghĩa là phải hiểu rõ các pháp tắc tự nhiên và dung hợp chúng vào Đạo của mình. Thần Mạch cổ xưa của ngươi đã có sẵn khả năng này, nhưng cần thời gian để nó hoàn toàn thức tỉnh và thích nghi với Nguyên Lực của Vạn Tượng Đại Giới.”
“Trở về nguyên bản…” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên. Hắn chợt nhớ đến những lời thì thầm mà hắn nghe thấy khi đột phá Thần Đế, những tồn tại Vô Thượng đã đi trước hắn, nhắc nhở hắn về con đường “vô thượng”. Có lẽ, đó chính là con đường trở về nguyên bản, vượt qua mọi giới hạn do Thiên Đạo đặt ra.
Hắn đưa mắt nhìn xung quanh. Vạn Tượng Đại Giới này không chỉ có cảnh sắc hùng vĩ mà còn chứa đựng vô số bí ẩn. Hắn có thể cảm nhận được những dòng chảy Nguyên Lực mạnh mẽ đang hội tụ ở một số nơi nhất định, như những “Nguyên Lực Trì” tự nhiên hoặc “Nguyên Thạch Mạch” ẩn sâu dưới lòng đất. Đó sẽ là nơi tốt nhất để hắn tu luyện, hấp thu và chuyển hóa Nguyên Lực.
Mục tiêu đầu tiên của hắn đã rõ ràng: tìm kiếm một nơi tập trung Nguyên Lực để bắt đầu quá trình “trở về nguyên bản”, củng cố Đạo Tâm, và thích nghi hoàn toàn với các pháp tắc của Đại Thiên Thế Giới. Chỉ khi đó, hắn mới có thể thực sự bước đi trên Vô Thượng Chi Lộ, khám phá những chân lý sâu xa hơn về vũ trụ và về thân phận “Đế Thần Vô Thượng” của mình.
Lăng Thiên khẽ mỉm cười, nụ cười đầy tự tin và khí phách. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn không hề đơn độc. Thần Mạch cổ xưa trong cơ thể đang rạo rực, Phệ Thiên Tháp đang thì thầm những bí mật cổ xưa, và Đạo Tâm của hắn đang kiên định hơn bao giờ hết. Hắn sẽ vượt qua mọi giới hạn, thách thức mọi quy tắc, để cuối cùng đứng trên đỉnh cao nhất, trở thành Đế Thần Vô Thượng chân chính.
Hắn nhắm mắt lại, Thần Thức lan tỏa ra xa, quét qua hàng vạn dặm. Hắn cảm nhận được một luồng Nguyên Lực cực kỳ nồng đậm đang hội tụ ở phía đông, dường như là một hồ nước khổng lồ được tạo thành từ Nguyên Lực. Đó sẽ là điểm đến đầu tiên của hắn trên hành trình khám phá Vạn Tượng Đại Giới, và cũng là bước đệm đầu tiên để hắn tiến tới cảnh giới Vô Thượng đỉnh phong.
Một tia sáng lóe lên, Lăng Thiên hóa thành một đạo cầu vồng, nhanh chóng bay về phía đông, nơi Nguyên Lực dồi dào đang vẫy gọi. Hành trình Vô Thượng đã thực sự bắt đầu, và Lăng Thiên, với trái tim bất diệt và Đạo Tâm kiên định, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà vũ trụ rộng lớn này mang lại.