Đế Thần Vô Thượng
Chương 137
Chương 137: Vũ Trụ Huyễn Ảnh, Chân Lý Sơ Khai
Năng lượng nguyên thủy cuồn cuộn không ngừng, như một dòng sông bất tận, chảy xiết qua Lăng Thiên. Từng tế bào, từng sợi Thần Mạch trong cơ thể hắn được tẩy rửa, tái tạo, không ngừng vươn tới một cấp độ hoàn toàn mới. Bất Diệt Thần Tâm của hắn, vốn đã kiên cố như vạn cổ, giờ đây càng thêm sáng chói, hòa mình vào nhịp đập hùng vĩ của một vũ trụ vô danh, khao khát hấp thụ tinh hoa và chân lý.
Hắn đứng giữa hư không Thần Giới, nơi mà chỉ một khắc trước, hắn vẫn là Chí Tôn vô thượng, thống lĩnh vạn Thần. Nhưng giờ đây, ánh mắt hắn đã xuyên phá qua giới hạn của Thần Giới, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà vô số thế giới hòa quyện vào nhau, tạo thành một khung cảnh hùng vĩ đến nghẹt thở. Một cảm giác quen thuộc nhưng cũng vô cùng xa lạ dâng lên trong lòng. Giống như một đứa trẻ vừa sinh ra, hắn cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới hoàn toàn mới, một “vũ trụ mới” mà tâm hồn hắn đã cộng hưởng.
Thần Giới, trong mắt hắn lúc này, tuy rộng lớn vô biên, nhưng lại giống như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông. Cái “vũ trụ mới” mà Bất Diệt Thần Tâm hắn đang giao cảm, chính là Vô Thượng Chi Lộ, là Chân Lý Vũ Trụ mà hắn đã khao khát khám phá. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của vô số Tiểu Thế Giới, Đại Thiên Thế Giới, và những Hằng Hà Sa Số Vị Diện khác, mỗi cái đều mang theo quy tắc riêng, chân lý riêng, và cả những hiểm nguy không thể lường trước.
Một tiếng vọng cổ xưa, như tiếng chuông từ thuở hỗn độn, vang vọng trong tâm thức Lăng Thiên. Đó không phải là âm thanh của ngôn ngữ, mà là sự truyền đạt trực tiếp của Đạo, của Pháp Tắc. Nó nói cho hắn biết rằng Thần Giới chỉ là một trong hàng tỷ “điểm nút” của vũ trụ bao la. Phía trên Thần Giới, còn có những tồn tại Vô Thượng chân chính, những kẻ đã đứng trên đỉnh cao vạn cổ, chứng kiến sự sinh diệt của vô số kỷ nguyên.
“Vô Thượng Chi Lộ… Chân Lý Vũ Trụ…” Lăng Thiên lẩm bẩm. Hắn không còn là “phế vật” của phàm trần, không còn là “Tiên Đế” của Tiên Giới, cũng không còn là “Thần Giới Chí Tôn” như vừa mới đăng phong. Hắn là Lăng Thiên, người mang trong mình Đế Mệnh, người khao khát phá vỡ mọi giới hạn, truy cầu Chân Lý tối cao.
Sức mạnh Thần Giới Chí Tôn cuồn cuộn trong cơ thể hắn, không phải là điểm cuối, mà là khởi đầu. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn, vô hình, đang liên kết Thần Giới với những không gian xa hơn. Đó là một cánh cổng vô hình, được dệt nên từ những Pháp Tắc Nguyên Thủy, chỉ những tồn tại đạt đến cảnh giới nhất định mới có thể cảm nhận và mở ra.
Lăng Thiên nhắm mắt lại. Hắn không cần dùng mắt thường để nhìn, cũng không cần dùng thần thức để dò xét. Bất Diệt Thần Tâm của hắn, như một la bàn cổ xưa, đang dẫn lối. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của một “khe nứt” trong kết cấu không gian – thời gian, một điểm yếu trong tấm màn vũ trụ. Đó chính là con đường.
Hắn vươn tay ra, không phải để phá hủy, mà là để “khai mở”. Ngón tay hắn chạm vào hư không, nhưng lại như chạm vào một thực thể vô hình. Các Pháp Tắc Thần Giới xung quanh hắn bắt đầu rung chuyển, vặn vẹo, như không thể chịu nổi áp lực từ sức mạnh mới của hắn. Một luồng ánh sáng chói lọi, không thuộc về bất kỳ màu sắc nào trong Thần Giới, bùng nổ từ đầu ngón tay hắn.
Ánh sáng đó nhanh chóng lan rộng, xé toạc màn đêm vũ trụ, tạo thành một khe hở khổng lồ. Bên trong khe hở, không phải là bóng tối vô tận, mà là một xoáy nước lấp lánh của vô số vì sao, ngân hà và những thực thể vũ trụ chưa từng thấy. Đó là Hư Vô Chi Địa, không gian trống rỗng giữa các Đại Thiên Thế Giới, nơi chứa đựng những chân lý sơ khai và những nguy hiểm tiềm tàng.
Không một lời từ biệt, không một chút do dự. Lăng Thiên biết rằng, hành trình Vô Thượng Chi Lộ là hành trình của một người. Những người thân yêu, những bằng hữu đã cùng hắn trải qua sinh tử, sẽ được hắn bảo vệ từ xa, hoặc sẽ có ngày gặp lại ở một cảnh giới cao hơn, nếu họ cũng có thể phá vỡ giới hạn.
Hắn bước chân vào khe hở. Cảm giác đầu tiên là sự hỗn loạn. Thời gian và không gian dường như mất đi ý nghĩa. Hắn cảm thấy mình đang bị kéo dãn ra vô tận, rồi lại co rút lại thành một điểm. Nhưng Bất Diệt Thần Tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, giữ cho ý thức hắn không bị tan rã. Hắn hấp thụ những năng lượng hỗn độn xung quanh, biến chúng thành chất dinh dưỡng cho Đạo Tâm của mình.
Qua một khoảnh khắc dường như là vĩnh hằng, Lăng Thiên cảm thấy cơ thể mình ổn định trở lại. Hắn mở mắt. Khung cảnh trước mắt khiến hắn phải hít sâu một hơi, dù ở cảnh giới này, hô hấp đã không còn cần thiết.
Hắn đang đứng trên một mảnh đất lơ lửng trong không gian, được tạo thành từ tinh thể năng lượng lấp lánh. Xung quanh hắn là vô số tinh cầu, mỗi tinh cầu đều to lớn hơn Thần Giới gấp trăm ngàn lần. Những tinh cầu này không quay quanh một mặt trời nào, mà tự chúng phát ra ánh sáng rực rỡ, mỗi cái mang một màu sắc và năng lượng khác nhau.
Hắn nhìn lên bầu trời, không phải là bầu trời đêm với những vì sao quen thuộc, mà là một tấm thảm dệt kim từ các dải ngân hà, các tinh vân khổng lồ và những lỗ đen nuốt chửng ánh sáng. Hắn có thể nhìn thấy những dòng chảy năng lượng khổng lồ, như những con sông vũ trụ, uốn lượn giữa các thế giới. Đó là Pháp Tắc Nguyên Thủy, là huyết mạch của vũ trụ.
Ngay lập tức, Bất Diệt Thần Tâm của Lăng Thiên bắt đầu phân tích, lĩnh ngộ. Hắn cảm nhận được những Pháp Tắc mới, những Đạo Pháp tối cao mà Thần Giới không hề có. Pháp Tắc về sự hình thành của vật chất từ hư vô, Pháp Tắc về sự tan rã của thời gian, Pháp Tắc về sự luân hồi của các linh hồn trên quy mô vũ trụ. Những chân lý này không còn là những khái niệm mơ hồ, mà là những dòng chảy năng lượng cụ thể, có thể được cảm nhận, hấp thụ và vận dụng.
Trong vô số thế giới ấy, Lăng Thiên đột nhiên cảm thấy một luồng ý chí mạnh mẽ, xa xăm. Đó không phải là ý chí của một sinh linh cụ thể, mà là sự tồn tại của một “Đạo” nào đó, một quy tắc đã có từ khởi thủy, mạnh mẽ đến mức có thể định đoạt sự sống chết của một ngân hà. Hắn biết, đó chính là dấu vết của những tồn tại Vô Thượng, những kẻ đã từng đạt đến cảnh giới mà hắn đang hướng tới. Có thể, đó là một lời chào, hoặc một lời cảnh báo từ những kẻ đã đi trước.
Lăng Thiên khẽ mỉm cười. Con đường phía trước còn xa, đầy rẫy bí ẩn và nguy hiểm. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Trái lại, một ngọn lửa nhiệt huyết rực cháy trong lồng ngực hắn. Hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ xuyên qua các giới vực, lĩnh ngộ những Pháp Tắc tối cao, học hỏi những Đạo Pháp nguyên thủy. Hắn sẽ đối mặt với Thiên Đạo nguyên bản, với kẻ đã tạo ra hoặc chi phối Thiên Đạo. Và cuối cùng, hắn sẽ tìm ra Chân Lý Vũ Trụ, trở thành Đấng Vô Thượng chân chính.
Hành trình mới đã thực sự bắt đầu. Lăng Thiên đưa mắt nhìn về phía một tinh cầu rực rỡ sắc màu, như một viên ngọc trai khổng lồ treo giữa không gian. Đó sẽ là điểm đến đầu tiên của hắn trên Vô Thượng Chi Lộ.