Đế Thần Vô Thượng
Chương 135
Chương 135: Giới Vực Vô Thượng, Nguyên Điểm Chi Chiêu
Lăng Thiên đứng giữa khoảng không vô tận, cảm nhận sự rung động mãnh liệt của một vũ trụ hoàn toàn mới. Nơi đây không còn là Thần Giới hùng vĩ mà hắn vừa chinh phục, mà là một Giới Vực thuần túy, vượt lên trên mọi khái niệm về không gian và thời gian mà hắn từng biết. Ánh sáng không đến từ bất kỳ vì tinh tú nào, mà là sự bùng nổ của vô số dải ngân hà đang hình thành và hủy diệt trong một vòng tuần hoàn vô tận. Những dòng năng lượng nguyên thủy, cuộn xoáy như những cơn bão vũ trụ, thổi bay mọi khái niệm về sự ổn định.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận được Hỗn Độn Nguyên Lực tràn ngập không gian, một loại năng lượng còn cổ xưa và mạnh mẽ hơn cả Thần Lực. Dù đã là Thần Giới Chí Tôn, đạt đến đỉnh phong của Thần Đạo, nhưng ở nơi đây, Lăng Thiên cảm thấy mình như một hạt cát giữa sa mạc. Tuy nhiên, thay vì sợ hãi, huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong người hắn lại bùng cháy dữ dội, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như thể đây mới chính là nơi hắn thuộc về.
“Vô Thượng Chi Lộ… Bất Diệt Thần Tâm… Vô Thượng Chi Cảnh…” Lăng Thiên lẩm bẩm, những từ ngữ này không còn là những khái niệm xa vời nữa, mà là hiện thực trước mắt hắn. Tiếng gọi của “nguyên điểm” càng lúc càng rõ ràng, nó không phải là âm thanh mà là một sự cộng hưởng từ sâu thẳm linh hồn, dẫn dắt hắn đi qua mênh mông Giới Vực.
Lăng Thiên thử điều động Thần Lực, nhưng nhận ra các Pháp Tắc mà hắn lĩnh ngộ ở Thần Giới dường như đã bị bẻ cong hoặc trở nên yếu ớt hơn. Pháp Tắc Không Gian không còn tuyệt đối, Pháp Tắc Thời Gian cũng trở nên mơ hồ, khiến mọi chuyển động đều mang theo một cảm giác bất định. Đây là một thử thách lớn, buộc hắn phải từ bỏ những nhận thức cũ và lĩnh ngộ những Pháp Tắc tối cao hơn, nguyên thủy hơn.
Hắn bắt đầu di chuyển, từng bước chân như hòa mình vào dòng chảy của Hỗn Độn Nguyên Lực. Không gian xung quanh hắn không ngừng biến đổi, có lúc co rút lại như một điểm, có lúc lại giãn nở ra vô hạn. Những “sinh vật hư vô” khổng lồ, được tạo nên từ năng lượng nguyên thủy, lướt qua hắn như những bóng ma, mang theo hơi thở của hủy diệt và tái sinh. Chúng không có hình dạng cố định, chỉ là những luồng ý chí hỗn loạn, nhưng sức mạnh của mỗi con đều có thể dễ dàng hủy diệt một Tiểu Thiên Thế Giới.
Lăng Thiên không tránh né, cũng không chủ động tấn công. Hắn vận dụng Bất Diệt Thần Thể, để Hỗn Độn Nguyên Lực và những Pháp Tắc hỗn loạn của Giới Vực thẩm thấu vào cơ thể, cải tạo từng tế bào, từng mạch máu. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng của hắn như một lò luyện, không ngừng hấp thu và chuyển hóa, giúp hắn dần thích nghi với môi trường khắc nghiệt này. Hắn cảm thấy mình đang tiến hóa, không còn là Thần Đạo Chí Tôn nữa, mà là một tồn tại đang trên đường trở thành Vô Thượng.
Vài ngày trôi qua, hoặc có thể là vài ngàn năm, khái niệm thời gian ở đây đã trở nên vô nghĩa. Lăng Thiên đã vượt qua vô số dải thiên hà đang lụi tàn, chứng kiến sự ra đời của những thế giới mới từ tàn tro của vũ trụ cũ. Hắn đã chiến đấu với vài con sinh vật hư vô cấp độ Thần Chủ, không phải bằng Thần Lực thuần túy, mà bằng sự lĩnh ngộ và vận dụng những Pháp Tắc Nguyên Thủy mà hắn dần cảm nhận được.
Trong một lần xuyên qua một Giới Vực đổ nát, Lăng Thiên bất chợt cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, mạnh mẽ đến mức khiến linh hồn hắn cũng phải run rẩy. Hắn dừng lại, nhìn về phía trước. Đó là một tàn tích khổng lồ, một phế tích của một nền văn minh đã bị lãng quên từ vô số kỷ nguyên. Những tòa kiến trúc đồ sộ, được xây dựng từ vật liệu mà hắn chưa từng thấy, nay chỉ còn là những khối đá lơ lửng trong không gian, bị ăn mòn bởi Hư Vô Chi Lực.
Trung tâm phế tích là một ngọn tháp đổ nát, nhưng vẫn toát ra một khí tức uy nghiêm. Trên đỉnh tháp, một tấm bia đá vỡ nát, khắc họa những ký tự cổ xưa mà Lăng Thiên chưa từng thấy. Tuy nhiên, bằng huyết mạch Đế Thần Vô Thượng và Đạo Tâm đã đạt đến cảnh giới Thần Giới Chí Tôn, hắn vẫn có thể cảm nhận được ý nghĩa của chúng. Đó là những lời khắc ghi về “Kỷ Nguyên Nguyên Thủy”, về “Đế Thần Khai Thiên” và “Vô Thượng Chân Lý”.
“Thiên Đạo, cuối cùng là gì?” Lăng Thiên nhắm mắt lại, câu hỏi này đã ám ảnh hắn từ khi còn ở Thần Giới. Giờ đây, đứng trước tàn tích của một nền văn minh cổ đại đã từng chạm tới Chân Lý Vũ Trụ, hắn cảm thấy mình đang đến gần hơn với câu trả lời. Có lẽ, Thiên Đạo không chỉ là một quy tắc, mà là một thực thể, hoặc thậm chí là một tập hợp các quy tắc được tạo ra bởi một tồn tại Vô Thượng nào đó.
Khi hắn chạm tay vào tấm bia đá, một luồng ký ức khổng lồ ập thẳng vào tâm trí Lăng Thiên. Đó không phải là ký ức của một cá nhân, mà là hồi ức của một Giới Vực, của một kỷ nguyên. Hắn thấy những vị Đế Thần cổ xưa khai thiên lập địa, thiết lập trật tự, rồi lại chứng kiến sự suy tàn của họ dưới sức mạnh của Hư Vô Chi Kiếp. Hắn thấy các thế giới được sinh ra, lớn mạnh, rồi lại tan rã thành bụi. Hắn thấy một dòng chảy bất tận của sinh mệnh và hủy diệt, một vòng luân hồi không ngừng nghỉ.
Và trong sâu thẳm của dòng ký ức đó, hắn thấy một hình ảnh mờ ảo: một điểm sáng chói lòa, là khởi nguồn của vạn vật, là điểm cuối cùng của mọi khái niệm. Đó chính là “nguyên điểm” mà hắn đang tìm kiếm, nguồn gốc của vũ trụ. Điểm sáng đó không ngừng kêu gọi, một lời mời gọi vượt qua mọi ranh giới, mọi giới hạn.
Lăng Thiên mở mắt ra, ánh sáng trong đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ. Hắn đã lĩnh ngộ được một phần nhỏ của Chân Lý Vũ Trụ, hiểu rằng con đường Vô Thượng không chỉ là việc tăng cường sức mạnh, mà là sự giác ngộ về bản chất của sự tồn tại và phi tồn tại. Hắn không còn là kẻ chỉ muốn vượt qua Thiên Đạo, mà là người muốn hiểu rõ Thiên Đạo, thậm chí là kiến tạo một Thiên Đạo mới.
Tiếng gọi của nguyên điểm trở nên rõ ràng hơn, không còn mơ hồ mà là một chỉ dẫn cụ thể. Phía xa, xuyên qua những dải ngân hà đang bùng nổ, một cánh cổng khổng lồ dần hiện ra. Cánh cổng đó không phải là vật chất, mà là sự ngưng tụ của vô số Pháp Tắc Nguyên Thủy, một lối đi dẫn đến một cảnh giới cao hơn, nơi Bất Diệt Thần Tâm thực sự được rèn giũa.
“Cánh cửa Vô Thượng…” Lăng Thiên thì thầm. Hắn biết, đằng sau cánh cửa đó là những thử thách còn lớn hơn, những tồn tại Bất Diệt chân chính, và cuối cùng là chân lý về nguồn gốc của vũ trụ. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu, và Lăng Thiên đã sẵn sàng để đối mặt với nó, với trái tim của một Đế Thần Vô Thượng.