Đế Thần Vô Thượng
Chương 134
Chương 134: Vô Thượng Giới Vực, Nguyên Thủy Chi Thanh
Lăng Thiên đứng giữa khoảng không vô tận, nơi không có ánh sáng của tinh tú, không có luân chuyển của nhật nguyệt, chỉ tồn tại một thứ hỗn độn nguyên thủy, một màu xám tro tịch mịch. Nơi đây, không còn là Thần Giới với những quy tắc rõ ràng, những Thần Điện nguy nga hay Thần Tộc cổ xưa. Đây là Giới Vực, vùng đất giao thoa của vạn pháp, nơi ranh giới giữa tồn tại và phi tồn tại trở nên mờ nhạt, nơi những luồng khí tức nguyên thủy nhất của vũ trụ đang cuộn trào.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu qua tầng tầng hư không, nhìn về phía những luồng khí tức mạnh nhất đang hội tụ. Đó không phải là vật chất, mà là những khái niệm, những ý chí, những tồn tại đã vượt qua mọi giới hạn của Thần Giới, đứng trên đỉnh cao của vạn cổ. “Nguyên thủy?” Lăng Thiên lẩm bẩm, cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu thẳm huyết mạch Đế Thần của mình. Hắn biết, lời chất vấn từ chương trước không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời thăm dò, một sự cảnh báo từ những kẻ đang ẩn mình trong vực sâu của chân lý.
Một làn sóng áp lực vô hình đột ngột ập đến, không mang theo sát khí, nhưng lại nặng nề như hàng vạn vũ trụ đè nén. Đó là uy áp của Đạo, của Chân Lý, của những tồn tại đã dung hợp với Thiên Đạo nguyên bản. Dưới áp lực đó, ngay cả một Tiên Đế cường đại cũng sẽ tan biến, một Thần Chủ vĩ đại cũng phải quỳ phục. Nhưng Lăng Thiên thì không. Hắn đứng thẳng, đôi mắt đen láy phản chiếu vạn tượng, Thần Mạch trong cơ thể hắn như một dòng sông sôi trào, không ngừng chuyển hóa áp lực thành năng lượng, củng cố thêm nền tảng vững chắc của mình.
“Kẻ ngoại lai, ngươi đến từ đâu?” Một giọng nói cổ xưa vang vọng, không đến từ một hướng cụ thể nào, mà như phát ra từ chính không gian và thời gian. “Khí tức của ngươi xa lạ, nhưng lại mang theo dấu vết của ‘nguyên thủy’ mà chúng ta đã quên lãng.”
Lăng Thiên không vội đáp. Hắn biết, đây là một cuộc kiểm chứng đầu tiên. Nếu hắn yếu đuối, hắn sẽ bị Giới Vực này nuốt chửng, bị những tồn tại này đồng hóa. Hắn vận chuyển công pháp, vô số Pháp Tắc Thần Giới mà hắn đã lĩnh ngộ trong quá khứ giờ đây như những tinh linh nhỏ bé, xoay quanh linh hồn hắn, tạo thành một lá chắn không thể xuyên thủng. Đồng thời, một luồng khí tức hùng vĩ, mang theo hơi thở của khai thiên tịch địa, của sự khởi nguyên và kết thúc, từ từ lan tỏa từ cơ thể hắn. Đó là sức mạnh của huyết mạch Đế Thần Vô Thượng, thứ duy nhất có thể đối kháng lại những gì đang hiện hữu.
“Ta đến từ nơi không có nơi nào, đi đến nơi không có nơi nào,” Lăng Thiên cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ổn, vang dội trong sự tĩnh lặng của Giới Vực. “Ta đến để tìm kiếm chân lý, để định nghĩa lại tối cao.”
Giới Vực thoáng chốc chìm vào im lặng, rồi một tiếng cười khẩy vang lên, mang theo sự châm biếm và cả một chút hứng thú. “Định nghĩa lại tối cao? Một kẻ hậu bối như ngươi sao? Ngươi nghĩ rằng Thần Giới là đỉnh điểm, nhưng nó chỉ là một hạt cát trong vô số Đại Thiên Thế Giới. Thiên Đạo mà ngươi biết, chỉ là một quy tắc được thiết lập cho một vũ trụ nhỏ bé.”
Theo sau tiếng cười, một luồng ý niệm khổng lồ đột ngột lao tới, không tấn công vật lý, mà là một sự xâm nhập trực tiếp vào Đạo Tâm của Lăng Thiên. Vô số hình ảnh hiện lên trong tâm trí hắn: sự hình thành của vạn giới, sự sụp đổ của các nền văn minh cổ đại, những vị Thần Vương, Thần Chủ hùng mạnh chỉ là những con kiến trong mắt những tồn tại Vô Thượng. Nó muốn khiến Lăng Thiên nhận ra sự nhỏ bé của mình, làm lung lay Đạo Tâm hắn, khiến hắn từ bỏ con đường vô thượng.
Nhưng Lăng Thiên đã trải qua vô số sinh tử, đã tôi luyện Đạo Tâm kiên cố như bàn thạch. Hắn nhắm mắt lại, rồi đột ngột mở ra. Trong con ngươi hắn, không còn là những hình ảnh hỗn loạn kia, mà là một thế giới mới đang dần hình thành, một trật tự mới đang được kiến tạo. Đó là ý chí của hắn, Đạo của hắn. “Những gì các ngươi nhìn thấy, chỉ là quá khứ,” Lăng Thiên lạnh nhạt nói. “Ta không muốn trở thành một phần của quá khứ. Ta sẽ kiến tạo tương lai.”
Lời nói của hắn như những thanh kiếm sắc bén, xé toạc màn sương ý niệm kia. Ngay lập tức, Giới Vực rung chuyển. Không phải vì tức giận, mà là vì một sự kinh ngạc chân chính. Lăng Thiên không chỉ chống lại sự xâm nhập, mà còn phản công bằng chính Đạo của mình. Đây là điều mà chưa một kẻ “người gác cổng” nào từng thấy ở một kẻ mới đặt chân đến Giới Vực.
“Ngươi… đã lĩnh ngộ được một phần của ‘Nguyên Đạo’?” Một giọng nói khác, trầm ổn hơn, vang lên. Lần này, nó mang theo sự nghiêm túc và cả một chút tán thưởng. “Không thể nào. Ngươi chỉ vừa mới bước chân vào Giới Vực này. Ngươi không phải là một tồn tại Vô Thượng.”
Lăng Thiên cười nhạt. “Ta chưa phải, nhưng ta sẽ là. Ta sẽ không chỉ là tồn tại Vô Thượng, mà còn là Đế Thần Vô Thượng. Thiên Đạo không phải là một quy tắc bất biến, nó có thể được thay đổi. Vũ trụ không phải là một vòng luân hồi vô tận, nó có thể được khởi tạo.”
Lời tuyên bố ngông cuồng của Lăng Thiên một lần nữa khiến Giới Vực chấn động. Vô số luồng khí tức mạnh mẽ hơn bắt đầu hội tụ, chúng không còn ẩn mình nữa, mà từ từ hiện hình. Không phải là những hình hài vật chất, mà là những thực thể ý niệm, mang theo aura cổ xưa như thời gian. Có thể là một ngọn núi vĩ đại, một dòng sông chảy ngược thời gian, một vì sao đang tan biến, hoặc một hư ảnh của một vị Thần cổ xưa. Chúng là những “người gác cổng”, những kẻ đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, canh giữ chân lý tối cao của Giới Vực này.
“Ngươi đang thách thức chúng ta, thách thức cả Thiên Đạo Nguyên Bản!” Một trong số chúng, có hình dạng một ngọn núi khổng lồ bao phủ bởi sấm sét, gầm lên. “Ngươi nghĩ rằng huyết mạch ‘nguyên thủy’ của ngươi có thể phá vỡ mọi thứ sao?”
Lăng Thiên không lùi bước. Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều tạo ra những gợn sóng Pháp Tắc trong Giới Vực. “Ta không cần phá vỡ mọi thứ. Ta chỉ cần tìm thấy con đường của riêng ta, con đường Vô Thượng. Nếu Thiên Đạo cản đường, ta sẽ vượt qua Thiên Đạo. Nếu các ngươi cản đường, ta sẽ…”
Hắn không nói hết câu, nhưng ý chí kiên định của hắn đã truyền đạt rõ ràng. Một luồng Đế Thần Lực hùng hậu từ cơ thể hắn bùng nổ, không phải là sức mạnh đơn thuần, mà là sự tổng hợp của Đạo Tâm, ý chí và huyết mạch. Nó không tấn công, mà là một sự khẳng định bản thân, một tuyên ngôn về sự tồn tại của hắn giữa những tồn tại Vô Thượng.
Các “người gác cổng” nhìn nhau. Chúng đã chứng kiến vô số thiên tài, vô số cường giả từ các Đại Thiên Thế Giới khác nhau cố gắng đặt chân vào Giới Vực này, nhưng chưa từng có ai mang theo một khí tức “nguyên thủy” đến vậy, và cũng chưa từng có ai có một Đạo Tâm kiên định đến mức này. Lăng Thiên không phải là kẻ đến để cướp đoạt, cũng không phải là kẻ đến để nương nhờ. Hắn đến để vượt qua.
“Tốt,” giọng nói trầm ổn ban nãy lại vang lên. “Con đường Vô Thượng không có điểm kết, cũng không có điểm dừng. Ngươi muốn tìm kiếm chân lý, vậy hãy đi sâu vào. Nhưng hãy nhớ, mỗi bước đi của ngươi đều là một sự khảo nghiệm. Giới Vực này không có quy tắc, nhưng lại là nơi chứa đựng những quy tắc tối cao nhất. Ngươi sẽ phải đối mặt với những tồn tại Bất Diệt, những ảo ảnh của Chân Lý, và cả những giới hạn của chính bản thân ngươi.”
Lăng Thiên gật đầu, ánh mắt không hề dao động. Hắn đã sẵn sàng. Hắn biết, con đường trước mắt sẽ còn gian nan hơn bất kỳ cuộc chiến nào hắn từng trải qua. Nhưng đây mới là con đường chân chính của một Đế Thần Vô Thượng.
Hắn tiếp tục bước đi, xuyên qua những hư ảnh của các “người gác cổng”, tiến sâu hơn vào vùng đất của Vô Thượng Giới Vực. Mọi thứ xung quanh hắn bắt đầu thay đổi. Không còn là một màu xám tro đơn điệu, mà là những dải sáng lấp lánh của các Pháp Tắc nguyên thủy, những dòng chảy thời gian cuộn xoáy, những mảnh vỡ của các vũ trụ đã từng tồn tại và tan biến. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của vô số Tiểu Thế Giới đang hình thành và hủy diệt trong một khoảnh khắc, của những Đại Thiên Thế Giới to lớn hơn cả Thần Giới đang vận hành theo những quy luật hoàn toàn khác biệt.
Đây là vũ trụ chân chính, nơi sự sống và cái chết chỉ là một vòng tuần hoàn vô tận, nơi khái niệm về không gian và thời gian bị bẻ cong, nơi Chân Lý Vũ Trụ đang chờ đợi hắn khám phá. Lăng Thiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động của “nguyên điểm” – nguồn gốc của vạn vật – đang gọi mời hắn từ sâu thẳm Giới Vực.
Vô Thượng Chi Lộ, Bất Diệt Thần Tâm, Vô Thượng Chi Cảnh… Lăng Thiên đã chính thức bước vào giai đoạn quyết định nhất của hành trình. Hắn sẽ đối mặt với những tồn tại Bất Diệt, lĩnh ngộ những Pháp Tắc tối cao, học hỏi những Đạo Pháp nguyên thủy, và cuối cùng, giải mã bí ẩn về Thiên Đạo, về nguồn gốc của vũ trụ, và về vai trò của huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong việc duy trì hoặc phá vỡ trật tự này. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới thực sự bắt đầu.