Đế Thần Vô Thượng
Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:47:36 | Lượt xem: 4

Chương 132: Vũ Trụ Hỗn Độn, Vô Thượng Sơ Khai

Lăng Thiên lao vào vết nứt không gian, cảm giác ban đầu là một sự xé rách kinh hoàng, như thể thân thể hắn đang bị vô số lực lượng nguyên thủy kéo căng. Hư Vô Giới Hải vốn đã là vùng đất của sự hỗn loạn, nhưng vết nứt này còn vượt xa mọi định nghĩa về hỗn mang mà hắn từng biết. Thời gian và không gian ở đây như không tồn tại, mọi quy tắc đều bị bẻ cong, khiến Thần Niệm của hắn cũng trở nên mơ hồ.

Hắn siết chặt Đạo Tâm, vận chuyển Vô Thượng Thần Mạch, cố gắng ổn định thân thể và ý chí. Đây là con đường mà không một Thần Giới Chí Tôn nào dám đặt chân tới, Vô Thượng Chi Lộ huyền thoại, cánh cửa dẫn đến những bí ẩn sâu xa nhất của vũ trụ. Hắn biết, một khi đã bước vào, không có đường quay lại.

Sau một khoảnh khắc tưởng chừng như vĩnh hằng, hoặc chỉ là một cái chớp mắt, Lăng Thiên cảm thấy một lực đẩy mạnh mẽ, đẩy hắn ra khỏi vòng xoáy hỗn loạn. Hắn lập tức vận chuyển Thần Lực, ổn định thân hình giữa hư không.

Trước mắt hắn, một cảnh tượng hùng vĩ, tráng lệ đến mức khiến Đạo Tâm kiên cố của Lăng Thiên cũng phải chấn động. Đây không phải là một đại lục, không phải một thế giới, mà là một không gian vô tận, nơi vô số vì sao rực rỡ như những hạt bụi vàng óng, trôi nổi giữa một biển cả hư vô tối tăm nhưng lại ẩn chứa nguồn năng lượng nguyên thủy cuồn cuộn.

Những gì hắn thấy là vô số thế giới, lớn có, nhỏ có, hình thù kỳ dị, lơ lửng trong không gian. Có những thế giới là một khối cầu lửa khổng lồ đang bùng cháy dữ dội, có những thế giới là một đại dương băng giá tĩnh lặng, có những thế giới là một rừng cây cổ thụ vươn tận trời xanh, và cũng có những thế giới chỉ là những mảnh vỡ trôi dạt, mang theo dấu tích của một sự hủy diệt kinh hoàng.

Đây chính là Vũ Trụ Hỗn Độn, nơi được gọi là Đại Thiên Thế Giới, nơi mà Thần Giới chỉ là một trong vô vàn những tinh cầu nhỏ bé. Lăng Thiên hít sâu một hơi, cảm nhận nguồn linh khí nguyên thủy nồng đậm đến mức hóa thành sương mù bao quanh thân thể hắn. Năng lượng này không phải là Tiên Linh Khí, cũng không phải Thần Lực, mà là một loại năng lượng cao cấp hơn, tinh thuần hơn, mang theo hơi thở của khởi nguyên vũ trụ.

“Đây chính là Vô Thượng Chi Cảnh…” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc xen lẫn phấn khích. Thần Giới Chí Tôn? Ở đây, danh xưng đó có lẽ chỉ là một khởi đầu.

Hắn phóng Thần Niệm ra xa, muốn khám phá giới hạn của không gian này. Nhưng Thần Niệm của hắn, vốn có thể bao trùm toàn bộ Thần Giới, giờ đây lại bị giới hạn trong một phạm vi rất nhỏ, chỉ vài vạn dặm. Ngoài phạm vi đó, Thần Niệm của hắn bị một lực lượng vô hình ngăn cản, hoặc bị nuốt chửng bởi sự vô tận của không gian.

Một cảm giác nhỏ bé chưa từng có ập đến. Lăng Thiên từng đứng trên đỉnh Thần Giới, từng xem các Thần Chủ, Thần Vương như con kiến. Nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình còn nhỏ bé hơn cả một hạt bụi giữa biển vũ trụ mênh mông này. Điều này không làm hắn nản lòng, ngược lại, nó càng thổi bùng ý chí chiến đấu và khao khát khám phá trong hắn.

Hắn bắt đầu cảm nhận những Pháp Tắc ở đây. Chúng không còn rõ ràng, dễ hiểu như Pháp Tắc ở Thần Giới. Những Pháp Tắc Vũ Trụ ở đây phức tạp hơn, nguyên thủy hơn, dường như hòa quyện vào nhau, tạo thành một mạng lưới vô hình chi phối mọi thứ. Mỗi một hạt bụi, mỗi một tia sáng, mỗi một luồng năng lượng đều ẩn chứa những bí ẩn của Đại Đạo.

Đột nhiên, từ sâu thẳm hư không, một luồng sóng năng lượng khổng lồ quét qua. Luồng sóng này không mang theo sát ý, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đủ để xé nát bất kỳ Tiểu Thế Giới nào. Ngay cả Lăng Thiên, với thân thể Thần Giới Chí Tôn, cũng cảm thấy một áp lực cực lớn, như thể hắn đang đứng trước một cơn thủy triều vũ trụ.

Hắn lập tức thôi thúc Vô Thượng Thần Mạch, một luồng ánh sáng vàng kim bùng lên quanh thân. Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng của hắn tự động kích hoạt, tạo thành một lớp phòng hộ vững chắc. Luồng sóng năng lượng va vào hắn, khiến hắn lùi lại vài bước giữa hư không, nhưng không hề gây ra tổn thương thực chất nào.

“Thật mạnh mẽ!” Lăng Thiên thốt lên, ánh mắt sắc bén. Đây chỉ là một luồng năng lượng tự nhiên, không có chủ đích, vậy mà đã có thể uy hiếp đến hắn. Điều này chứng tỏ, sức mạnh của hắn ở Thần Giới, dù là vô địch, cũng chỉ đủ để tự bảo vệ mình ở nơi đây, chứ chưa thể xưng bá.

Hắn nhìn về phía nơi luồng sóng năng lượng tràn đến, xa xăm vô tận. Có lẽ đó là sự va chạm của hai Đại Thiên Thế Giới, hoặc một sự kiện vũ trụ nào đó. Nơi đây, mọi thứ đều vượt xa sức tưởng tượng của phàm nhân hay Tiên Nhân.

Lăng Thiên bắt đầu di chuyển. Hắn không có mục tiêu cụ thể, chỉ đơn thuần là muốn khám phá. Vô Thượng Chi Lộ không có bản đồ, không có chỉ dẫn. Mỗi bước đi đều là một sự dò dẫm, một sự thử thách. Nhưng hắn không sợ hãi. Đạo Tâm của hắn đã được tôi luyện qua vô số kiếp nạn, giờ đây càng thêm kiên định.

Hắn bắt đầu cảm thấy sự cô độc. Không có ai đi cùng hắn, không có kẻ địch rõ ràng, cũng không có người thân bên cạnh. Đây là con đường của một mình hắn, con đường của Đế Thần Vô Thượng. Nhưng hắn không cảm thấy cô đơn. Bởi vì, hắn biết, trên con đường này, hắn sẽ tìm thấy những chân lý tối cao, sẽ đối mặt với chính bản ngã của mình, và cuối cùng, sẽ đạt đến cảnh giới Vô Thượng chân chính.

Trong quá trình di chuyển, Lăng Thiên bắt đầu quan sát kỹ hơn các Tiểu Thế Giới trôi nổi. Hắn nhận ra, mỗi thế giới đều có một hệ thống Pháp Tắc riêng, một chu kỳ sinh diệt riêng. Có những thế giới đang nở rộ sự sống, có những thế giới đang dần tàn lụi, và có những thế giới chỉ còn là phế tích sau một cuộc đại kiếp.

Hắn chợt nhớ đến lời của vị cường giả thượng cổ trong phiến đá: “Chân Lý Vũ Trụ nằm trong sự hình thành, hủy diệt và luân hồi của các thế giới.” Lăng Thiên bỗng nhiên hiểu ra rằng, mục tiêu của hắn không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu. Hắn phải nhìn xuyên qua mọi hình thái, mọi biến đổi để nắm bắt được bản chất của Đại Đạo.

Hắn nhắm mắt lại, Thần Niệm ngưng tụ, cố gắng dung nhập vào những luồng năng lượng nguyên thủy xung quanh. Hắn không còn cố gắng điều khiển, mà chỉ cố gắng cảm nhận. Cảm nhận sự hỗn loạn, sự tĩnh lặng, sự sinh sôi và sự hủy diệt. Hắn là một phần của vũ trụ, và vũ trụ cũng là một phần của hắn. Cảnh giới Thần Giới Chí Tôn của hắn bắt đầu có dấu hiệu rung chuyển, không phải là sự suy yếu, mà là một sự chuyển hóa, một sự lột xác.

Lăng Thiên biết, hắn cần thời gian để thích nghi, để lĩnh ngộ. Con đường này còn rất dài, nhưng mỗi bước đi đều là một sự tiến bộ. Hắn không còn là “phế vật” của năm xưa, cũng không còn là “Thần Giới Chí Tôn” của ngày hôm qua. Hắn là Lăng Thiên, người mang Đế Mệnh, người đang dấn thân vào Vô Thượng Chi Lộ.

Mở mắt ra, trong con ngươi của hắn không còn là hình ảnh của Thần Giới mà là vô vàn tinh hệ đang xoay vần. Hắn đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho những thử thách của Bất Diệt Thần Tâm, sẵn sàng cho sự khám phá Chân Lý Vũ Trụ. Hắn vươn tay ra, như muốn nắm giữ cả dải ngân hà, rồi biến thành một đạo lưu quang, tiếp tục hành trình xuyên qua biển sao vô tận, đi về phía những bí ẩn đang chờ đợi. Cuộc hành trình Vô Thượng, giờ đây mới thực sự được khai mở.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8