Đế Thần Vô Thượng
Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:40:18 | Lượt xem: 4

Chương 120: Giẫm Đạp Thiên Đạo, Đại Chiến Khai Mở

Hào quang tím vàng rực rỡ bùng nổ từ sâu thẳm Thần Giới, xuyên phá tầng tầng không gian, chiếu rọi khắp Cửu Thiên Thập Địa. Đó không phải là ánh sáng của Thần Vị mới sinh, mà là một loại quang mang nguyên thủy, mang theo hơi thở của Hỗn Độn sơ khai, của Đạo Pháp chưa từng được định nghĩa. Toàn bộ Thần Giới rung chuyển kịch liệt, vô số Thần Điện cổ xưa phát ra âm thanh vỡ vụn, các Thần Sơn cao vút sụp đổ, và những Thần Thú viễn cổ ẩn mình trong cấm địa đều kinh hãi ngẩng đầu, nhìn về phía nguồn sáng. Một luồng ý chí vô thượng, hùng vĩ như vũ trụ, bỗng chốc bao trùm lấy vạn vật, khiến mọi Thần Linh từ thấp đến cao đều cảm thấy một áp lực nghẹt thở, một sự phủ phục bản năng từ tận sâu linh hồn.

Lăng Thiên đứng giữa tâm điểm của nguồn năng lượng ấy, đôi mắt hắn không còn là phàm nhãn hay Tiên nhãn, mà là Thần nhãn thấu triệt vạn vật, ẩn chứa ánh sáng của Thiên Đạo. Hắn đã lĩnh ngộ một phần chân lý, không phải là chân lý mà các Thần Linh đã định nghĩa, mà là chân lý của sự hình thành và hủy diệt, của sự tồn tại và phi tồn tại. Thiên Đạo mà hắn lĩnh ngộ, không phải là một bộ quy tắc cứng nhắc, mà là một thực thể sống, một ý chí khổng lồ đang thao túng, đang chi phối. Và hắn, Lăng Thiên, đã nhìn thấy được khe hở, đã chạm vào được sợi dây điều khiển.

“Thiên Đạo cũ…” Lăng Thiên khẽ lẩm bẩm, âm thanh của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng khắp Thần Giới như sấm sét. “Ngươi đã mục nát rồi.”

Lời lẽ ngông cuồng, đại nghịch bất đạo ấy khiến vô số Thần Linh kinh hãi đến tột độ. Dám trực tiếp nói chuyện với Thiên Đạo, dám phán xét Thiên Đạo! Hắn điên rồi sao? Hay là hắn đã thực sự đạt đến một cảnh giới mà bọn họ không thể nào lý giải?

Ngay lập tức, từ sâu thẳm Thần Giới, từng đạo Thần Niệm cổ xưa như sóng thần cuồn cuộn ập đến, mang theo ý chí hủy diệt. Đó là những vị Thần Chủ, Thần Vương đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, những kẻ tự cho mình là người bảo hộ trật tự, những kẻ được hưởng lợi từ “Thiên Đạo cũ” mà Lăng Thiên vừa phán xét. Bọn họ không cho phép bất kỳ sự hỗn loạn, bất kỳ sự thách thức nào đối với quyền uy tối cao của mình.

“Kẻ ngoại lai to gan!”

“Dám mạo phạm Thiên Uy, tội đáng vạn chết!”

“Huyết mạch dị đoan, phải bị thanh tẩy!”

Hàng vạn Thần Niệm gào thét, hội tụ thành một luồng áp lực vô hình, muốn nghiền nát Lăng Thiên. Nhưng Lăng Thiên chỉ nhếch mép cười khẩy. Áp lực đó, đối với hắn lúc này, chẳng khác nào làn gió thoảng qua.

Hắn vung tay áo, một luồng ý chí Vô Thượng tuôn trào. Không phải là Thần lực, không phải là Tiên nguyên, mà là một loại năng lượng thuần túy của “Đạo”, của “Lý”. Luồng ý chí đó va chạm với hàng vạn Thần Niệm, không gây ra tiếng nổ long trời lở đất, mà là sự im lặng chết chóc. Từng luồng Thần Niệm như bị một lưỡi dao vô hình cắt đứt, tan rã trong hư không, không để lại dấu vết. Những vị Thần Chủ, Thần Vương đang ẩn mình trong Thần Điện lập tức phun ra một ngụm Thần huyết, thân thể chấn động kịch liệt, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng.

“Cái gì? Hắn… hắn làm sao có thể?” Một lão Thần Vương tóc bạc phơ run rẩy thốt lên, không thể tin vào điều vừa xảy ra. Ý chí của hắn, thứ đã tôi luyện qua hàng triệu năm, lại bị một tên tiểu bối vừa phi thăng Thần Giới trong thời gian ngắn ngủi dễ dàng phá vỡ?

Lăng Thiên không dừng lại. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu không gian, nhìn thẳng vào những nơi mà các Thần Chủ, Thần Vương đang ẩn náu. “Các ngươi, những kẻ tự xưng là Thần Linh tối cao, nhưng lại chỉ là những con rối trong tay Thiên Đạo. Các ngươi bảo vệ trật tự? Không, các ngươi chỉ bảo vệ quyền lợi của chính mình dưới lớp vỏ của Thiên Đạo mà thôi.”

“Đế Mệnh của ta, không phải là để phục tùng Thiên Đạo, mà là để kiến tạo Thiên Đạo. Huyết mạch Vô Thượng của ta, không phải là để tuân theo quy tắc, mà là để phá vỡ mọi quy tắc!”

Vừa dứt lời, Lăng Thiên bước chân ra. Mỗi bước đi của hắn, không gian dưới chân hắn đều tự động mở ra một con đường, không phải là dịch chuyển, mà là sự biến đổi của không gian theo ý chí của hắn. Hắn không đi, hắn là “Đạo” đang di chuyển. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện trên đỉnh một Thần Sơn cao nhất Thần Giới, nơi Thần Điện Vĩnh Hằng tọa lạc, nơi mà các Thần Chủ thường xuyên tụ họp.

Trên Thần Sơn, mười hai đạo nhân ảnh khổng lồ đã hiện diện, mỗi người đều tỏa ra Thần uy kinh thiên động địa, là mười hai vị Thần Chủ cổ xưa nhất Thần Giới, những kẻ nắm giữ quyền sinh sát vạn vật. Bọn họ nhìn Lăng Thiên, ánh mắt vừa nghi hoặc, vừa đề phòng, vừa ẩn chứa sát ý.

“Kẻ phàm nhân hèn mọn, ngươi đã vượt quá giới hạn của mình!” Một vị Thần Chủ thân thể cao lớn như núi, toàn thân bao phủ bởi Thần Giáp vàng ròng, lên tiếng. Hắn chính là Thần Chủ Khai Thiên, người được cho là đã cùng Thiên Đạo tạo ra một phần Thần Giới.

Lăng Thiên cười nhạt: “Giới hạn? Giới hạn của ai? Của các ngươi, hay của cái Thiên Đạo mục nát kia? Ta đến đây, không phải để đàm phán, mà là để giẫm đạp.”

Nói rồi, Lăng Thiên không đợi đối phương phản ứng, hắn trực tiếp ra tay. Bàn tay hắn vươn ra, không có chiêu thức phức tạp, chỉ là một cái nắm tay đơn giản. Nhưng trong lòng bàn tay ấy, vạn pháp quy nhất, tất cả Thần lực, Pháp tắc, Đạo lý của Thần Giới đều như bị hút vào, bị bóp méo. Một luồng lực lượng mang theo ý chí “phá vỡ” và “kiến tạo” thẳng tắp hướng về phía Thần Chủ Khai Thiên.

Thần Chủ Khai Thiên biến sắc, hắn cảm thấy một mối nguy hiểm chết người. Đây không phải là Thần lực đơn thuần, mà là một cấp độ năng lượng mà hắn chưa từng đối mặt. Hắn gầm lên một tiếng, toàn thân Thần Giáp bùng nổ ánh sáng, một thanh Thần Phủ khổng lồ hiện ra trong tay, mang theo uy năng khai thiên lập địa, chém thẳng vào Lăng Thiên.

“Chỉ là con kiến mà thôi!” Thần Chủ Khai Thiên phẫn nộ, hắn không tin một tên tiểu bối có thể đối đầu với uy lực của hắn.

RẦM!

Tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên, nhưng không phải là tiếng kim loại va vào kim loại, mà là tiếng không gian bị xé nát, tiếng thời gian bị ngưng đọng. Thần Phủ của Thần Chủ Khai Thiên, thứ đã từng bổ đôi vô số tinh hà, lại bị bàn tay trần của Lăng Thiên nắm chặt. Thần Phủ run rẩy kịch liệt, những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên thân vũ khí chí cao này. Thần Chủ Khai Thiên trợn tròn mắt, máu tươi trào ra từ khóe miệng, thân thể hắn bị một luồng lực lượng vô hình phản chấn, lùi lại hàng trăm dặm, đâm sầm vào một Thần Sơn khác, khiến nó vỡ vụn.

Mười một vị Thần Chủ còn lại đều hít vào một hơi khí lạnh. Cảnh tượng này, vượt quá mọi nhận thức của bọn họ. Một vị Thần Chủ cổ xưa, lại bị Lăng Thiên một chưởng đánh lui, và Thần Phủ của hắn còn bị nứt! Đây là sức mạnh gì?

“Ta đã nói rồi, các ngươi chỉ là con rối.” Lăng Thiên bình thản thu tay về, không hề có vẻ kiêu ngạo, chỉ có sự tự tin tuyệt đối. Hắn nhìn Thần Chủ Khai Thiên đang chật vật đứng dậy, sau đó ánh mắt quét qua mười một vị Thần Chủ còn lại. “Các ngươi có muốn thử không? Hay là muốn nhìn rõ hơn bản chất của cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mà các ngươi tôn thờ?”

Bên trong Thần Điện Vĩnh Hằng, một luồng ý chí vô hình bỗng chốc trở nên hỗn loạn, điên cuồng. Đó là Thiên Đạo, thứ mà Lăng Thiên vừa chạm vào. Nó đã bị kích nộ, bởi vì Lăng Thiên không chỉ thách thức, mà còn vạch trần nó. Hắn đã nhìn thấy nó không phải là quy luật tự nhiên, mà là một thực thể đang sắp đặt, đang chi phối.

Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp, không mang theo cảm xúc, vang vọng khắp Thần Giới, nhưng chỉ Lăng Thiên mới có thể nghe rõ nhất: “Kẻ phản nghịch! Ngươi muốn hủy diệt trật tự sao?”

Lăng Thiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như tia chớp xuyên thẳng vào hư không. “Không phải hủy diệt, mà là kiến tạo. Ngươi đã hết thời rồi, Thiên Đạo! Từ hôm nay, Thần Giới sẽ có chủ nhân mới, sẽ có trật tự mới. Trật tự của Đế Thần Vô Thượng!”

Một trận chiến không thể tránh khỏi đã bùng nổ. Không chỉ là cuộc chiến giữa Lăng Thiên và mười hai vị Thần Chủ, mà là cuộc chiến giữa ý chí Vô Thượng của Lăng Thiên và ý chí của “Thiên Đạo cũ”. Toàn bộ Thần Giới chìm trong hỗn loạn, các Thần Tộc bị cuốn vào vòng xoáy, phải lựa chọn phe phái. Lăng Thiên, với sức mạnh vượt xa mọi giới hạn, với sự lĩnh ngộ về chân lý vũ trụ, đã trở thành ngọn cờ hiệu triệu cho một kỷ nguyên mới. Hắn sẽ giẫm đạp lên những quy tắc cũ kỹ, và từ tro tàn của nó, kiến tạo nên con đường Vô Thượng của riêng mình, con đường dẫn đến đỉnh cao của Đế Thần.

Đại chiến Thần Giới, chính thức khai mở!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8