Đế Thần Vô Thượng
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:27:36 | Lượt xem: 4

Ảo Ảnh Chương 12

Ánh sáng tàn dư của mảnh ngọc giản dần tắt, nhưng trong tâm trí Lăng Thiên, một thế giới hoàn toàn mới đã mở ra. Hắn không còn là thiếu niên bị ràng buộc bởi thù hận gia tộc, mà là người gánh vác sứ mệnh của một chủng tộc cổ xưa, một huyết mạch Đế Thần bị lãng quên. Cảm giác cô độc không còn, thay vào đó là sự thôi thúc mãnh liệt muốn khám phá, muốn chứng minh, muốn viết lại lịch sử.

Di tích cổ xưa, nơi hắn vô tình thức tỉnh Thần Mạch, giờ đây hiện ra dưới một góc nhìn hoàn toàn khác. Không còn là phế tích hoang tàn, mà là một kho tàng tri thức và sức mạnh, một cánh cửa dẫn đến chân lý vũ trụ. Hắn siết chặt nắm tay, ánh mắt quét qua những bức tường đá rêu phong, những tượng đài đổ nát. Hắn biết, con đường “Đế Thần Vô Thượng” của mình, chính thức bắt đầu từ nơi này.

Với sự hiểu biết mới về các trận pháp cổ xưa từ mảnh ngọc giản, Lăng Thiên dễ dàng vượt qua những cạm bẫy và ảo ảnh mà trước đây hắn không thể nhận ra. Hắn đi sâu hơn vào lòng di tích, nơi ánh sáng mặt trời không thể chạm tới, chỉ có những viên dạ minh châu cổ xưa tỏa ra thứ ánh sáng xanh huyền ảo, soi rọi lối đi.

Một hành lang dài hun hút hiện ra, hai bên vách đá khắc họa những hình ảnh cổ xưa. Đó là những sinh linh khổng lồ, những vị thần với hào quang chói lọi, đang chiến đấu với những quái vật hắc ám từ hư vô. Trung tâm của những bức phù điêu là một vị thần nhân đứng giữa thiên địa, tay cầm kiếm, mắt nhìn thẳng vào hư không, trên đỉnh đầu là một vầng sáng tựa như vòng luân hồi của các thế giới. Hắn nhận ra, đó chính là hình ảnh biểu trưng cho “Đế Thần Vô Thượng” mà ngọc giản đã nhắc đến.

Cuối hành lang là một cánh cửa đá khổng lồ, không hề có bất kỳ hoa văn hay chạm khắc nào, chỉ là một khối đá nguyên bản, nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình khiến linh hồn run rẩy. Lăng Thiên đưa tay chạm vào, cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên thủy, thuần túy đang lưu chuyển bên trong. Hắn hít sâu một hơi, theo chỉ dẫn trong ký ức vừa được khai mở, hắn vận dụng Thần Mạch, ngưng tụ một giọt tinh huyết nhỏ lên cánh cửa.

Ngay lập tức, cánh cửa đá rung chuyển dữ dội, những đường vân ẩn hiện trên bề mặt, phát ra ánh sáng chói lòa. Một tiếng “Ầm!” vang vọng, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn, sâu thẳm bên trong. Đây không phải là một căn phòng, mà giống như một tiểu thế giới bị phong ấn.

Trung tâm của tiểu thế giới là một đài cao bằng đá đen, trên đó đặt một quyển sách cổ màu vàng úa, không bìa, không chữ, chỉ có một luồng khí tức cổ xưa cuộn trào. Bên cạnh quyển sách là một thanh kiếm đá, gãy làm đôi, nhưng vẫn tỏa ra sát ý lạnh lẽo. Và phía sau đài cao, có một tượng đá khổng lồ, khắc họa chính vị Đế Thần Vô Thượng trong các bức phù điêu.

Lăng Thiên bước vào, cảm nhận được linh khí nơi đây tinh thuần hơn bên ngoài gấp trăm lần, thậm chí còn mang theo một loại năng lượng đặc biệt mà hắn chưa từng cảm nhận – Khí Nguyên Thủy. Hắn tiến đến đài cao, cầm lấy quyển sách cổ. Ngay khi ngón tay hắn chạm vào, quyển sách bỗng nhiên phát sáng, hàng vạn phù văn cổ xưa hiện lên, bay lượn trong không trung rồi dung nhập vào mi tâm của hắn.

Một lượng lớn thông tin đổ ập vào đầu Lăng Thiên, khiến hắn phải nhắm mắt lại. Đó là “Đế Thần Quyết” – công pháp tu luyện độc nhất vô nhị của huyết mạch Đế Thần Vô Thượng. Không giống bất kỳ công pháp nào trong phàm giới, Đế Thần Quyết không hấp thụ linh khí mà trực tiếp hấp thụ “Khí Nguyên Thủy” từ vũ trụ, chuyển hóa thành “Thần Nguyên” trong cơ thể. Đồng thời, nó còn bao gồm vô số thần thông, bí pháp, và cách thức thức tỉnh sâu hơn huyết mạch Đế Thần.

Lăng Thiên ngồi xuống, bắt đầu tu luyện theo Đế Thần Quyết. Khí Nguyên Thủy trong tiểu thế giới lập tức cuộn trào, ào ạt tràn vào cơ thể hắn. Từng tấc da thịt, từng thớ gân cốt, từng tế bào đều được gột rửa, tái tạo. Thần Mạch trong người hắn như được tiếp thêm sức sống, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Hắn cảm thấy sức mạnh tăng lên với tốc độ kinh hoàng, cảnh giới tu luyện của hắn đột phá nhanh chóng, vượt qua Hóa Linh cảnh, tiến thẳng lên Nguyên Anh cảnh, rồi tiếp tục không ngừng nghỉ.

Trong quá trình tu luyện, Lăng Thiên cũng phát hiện ra một điều đáng kinh ngạc. Thanh kiếm đá gãy kia, tuy chỉ là một phần, lại là chìa khóa để khai mở một tầng sức mạnh khác của Đế Thần Quyết. Hắn thử vận dụng Đế Thần Quyết, hấp thụ năng lượng từ thanh kiếm. Ngay lập tức, một luồng sát ý ngập trời bùng nổ, một phần ký ức mơ hồ về những trận chiến hủy diệt thế giới hiện lên trong tâm trí hắn. Đây không phải là một thanh kiếm bình thường, mà là một mảnh vỡ của “Đế Thần Kiếm” – vũ khí của vị Đế Thần Vô Thượng trong truyền thuyết.

Hắn dành trọn ba tháng trong tiểu thế giới này, chìm đắm trong tu luyện và khám phá. Ba tháng trôi qua, cảnh giới của Lăng Thiên đã đạt đến đỉnh phong của Nguyên Anh cảnh, chỉ cách Hóa Thần cảnh một bước chân. Sức mạnh của hắn không còn có thể đo lường bằng những tiêu chuẩn thông thường của phàm giới. Một cái phẩy tay của hắn giờ đây có thể xé rách không gian, một ánh mắt có thể khiến cường giả cùng cảnh giới run sợ.

Quan trọng hơn, hắn đã học được một vài thần thông từ Đế Thần Quyết. Trong đó có “Thiên Cấm Thuật” – một loại cấm thuật có thể phong tỏa linh khí và pháp tắc của đối thủ, khiến cường giả mạnh hơn hắn cũng khó lòng phát huy toàn bộ sức mạnh. Và “Đế Thần Chi Nhãn” – một loại nhãn thuật cho phép hắn nhìn thấu bản chất của vạn vật, xuyên qua ảo ảnh và trận pháp, thậm chí còn có thể nhìn thấy được dòng chảy của Khí Nguyên Thủy.

Với Đế Thần Chi Nhãn, Lăng Thiên tiếp tục khám phá tiểu thế giới. Hắn phát hiện ra phía sau tượng đá Đế Thần Vô Thượng là một tấm bia đá cổ xưa, trên đó khắc những dòng chữ không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào hắn từng biết, nhưng nhờ Đế Thần Quyết, hắn có thể giải mã được chúng.

Tấm bia kể về một cuộc chiến tranh hủy diệt giữa các Đế Thần và một thế lực hắc ám đến từ Hư Vô. Cuộc chiến kéo dài hàng triệu năm, khiến vô số thế giới sụp đổ, chư thần ngã xuống. Vị Đế Thần Vô Thượng này là một trong những người cuối cùng còn trụ vững, nhưng cũng phải trả giá đắt. Hắn đã phong ấn một phần sức mạnh của bản thân và một số bí mật quan trọng vào di tích này, hy vọng một ngày hậu nhân có thể kế thừa và tiếp tục con đường của hắn.

Điều khiến Lăng Thiên giật mình nhất là những dòng cuối cùng của tấm bia: “Thiên Đạo của phàm giới đã bị ô nhiễm, bị một thế lực cổ xưa thao túng. Kẻ kế thừa Đế Mệnh, hãy cẩn trọng. Con đường phi thăng không phải là giải thoát, mà là một cuộc chiến mới. Hãy tìm kiếm ‘Thần Môn’, nơi cất giữ bí mật của sự thật.”

Thần Môn! Lăng Thiên thì thầm. Đây là manh mối quan trọng nhất mà hắn nhận được. Con đường phi thăng không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng cũng là một động lực mạnh mẽ. Hắn không còn là một cá nhân chiến đấu cho bản thân, mà là một phần của một vận mệnh vĩ đại.

Rời khỏi tiểu thế giới, Lăng Thiên đã hoàn toàn lột xác. Hắn không chỉ mạnh mẽ hơn về tu vi, mà còn có một cái nhìn sâu sắc hơn về thế giới và vũ trụ. Di tích cổ xưa đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu.

Để tìm Thần Môn, hắn cần phải đạt đến đỉnh cao của phàm giới, thống nhất các thế lực lớn, và chuẩn bị cho con đường phi thăng. Mục tiêu tiếp theo của hắn đã rõ ràng: Lăng Thiên phải trở thành chúa tể của Vĩnh Hằng Đại Lục, buộc tất cả các tông môn và đế quốc phải quy phục, hoặc tiêu diệt những kẻ cản đường. Hắn cần nguồn lực, thông tin, và một thế lực đủ mạnh để đối phó với những âm mưu tiềm ẩn của “Thiên Đạo” bị thao túng.

Ánh mắt hắn hướng về phía đông, nơi có những thế lực hùng mạnh nhất của Vĩnh Hằng Đại Lục đang ngự trị. Một nụ cười tự tin hiện lên trên môi Lăng Thiên. “Ta đến rồi, Vĩnh Hằng Đại Lục! Hãy sẵn sàng nghênh đón vị Đế Thần tương lai!”

Con đường “Đế Thần Vô Thượng” của Lăng Thiên, từ một “phế vật” bị ruồng bỏ, giờ đây đã thực sự khởi đầu một kỷ nguyên mới, một hành trình chinh phạt từ phàm giới đến tận cùng vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8