Đế Thần Vô Thượng
Chương 118
Chương 118: Đế Khí Chấn Thiên, Đạo Pháp Quy Nguyên
Lăng Thiên bước ra từ hư vô, không gian xung quanh hắn không hề gợn sóng, nhưng toàn bộ Thần Giới dường như đồng loạt nín thở. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ nguyên thủy, ẩn chứa vô số chân lý, mỗi hơi thở đều hòa cùng nhịp đập của Thần Giới Pháp Tắc. Hắn không còn là một cá thể đơn thuần, mà đã trở thành một phần không thể tách rời của Thiên Đạo, dù chỉ là một mảnh vỡ, nhưng cũng đủ để thay đổi toàn bộ cục diện.
Hắn đứng đó, giữa tầng không vô tận của Thần Giới, nơi mà hàng vạn Thần tộc, vô số Thần Điện đang tranh đoạt, chém giết. Nhưng giờ đây, tất cả những âm thanh huyên náo, những luồng Thần lực cuồng bạo đều như ngưng đọng. Một áp lực vô hình, vô thanh, nhưng lại nặng nề hơn cả hàng vạn ngọn núi, bao trùm khắp Chư Thần Đại Lục.
Tại Thần Điện Quang Minh, Thần Chủ Quang Minh đang tham gia một cuộc họp khẩn cấp với các Thần Vương cấp cao. Đột nhiên, hào quang trên đỉnh đầu ông ta chao đảo dữ dội, một luồng áp lực khiến tất cả Thần Vương đều phải quỳ rạp. Thần Chủ Quang Minh kinh hãi ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua vô số không gian, nhìn về phía Lăng Thiên. “Đây là… Thiên Đạo Quy Nguyên? Không thể nào! Kẻ nào dám!”
Ở Thần Vực Hắc Ám, Ma Thần Tối Cao đang say sưa trong việc thôn phệ linh hồn, đột nhiên toàn thân hắn run rẩy dữ dội, Thần Khí trong tay rơi xuống đất. Một cảm giác sợ hãi nguyên thủy dâng trào, như thể một con kiến đang đối mặt với Vực Chủ của mình. “Mùi vị này… không phải của Thần Giới. Nhưng lại… bao trùm Thần Giới! Hắn là ai? Hắn đã làm gì?”
Lăng Thiên nhắm mắt, cảm nhận. Hắn cảm nhận được những vết rạn nứt sâu hoắm trong Thiên Đạo, cảm nhận được sợi dây tơ nhện vô hình đang giăng mắc khắp nơi, siết chặt lấy mọi sinh linh, mọi quy tắc. Hắn nhìn thấy những gương mặt quen thuộc đang bị lợi dụng, những kẻ thù truyền kiếp đang bị giật dây, tất cả đều là con rối trong một vở kịch lớn hơn. Kẻ đứng sau bức màn, thực thể tà ác kia, giờ đây không còn là một khái niệm mơ hồ, mà đã hiện hữu rõ ràng trong tâm trí hắn.
Mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn lĩnh ngộ không chỉ ban cho hắn sức mạnh, mà còn là một tấm bản đồ, một chìa khóa để giải mã mọi bí mật. Hắn đã hiểu được bản chất của cuộc chiến tranh giành Thần Giới, không phải là sự tranh giành quyền lực đơn thuần, mà là một cuộc chiến của ý chí, của trật tự, nhằm đoạt lấy quyền khống chế mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại.
Lăng Thiên mở mắt, một tia sáng vụt qua. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng lướt qua hư không. Không gian trước mặt hắn như một tấm gương vỡ vụn, lộ ra một chiến trường khốc liệt. Hàng vạn Thần binh đang giao chiến, Thần thuật bay lượn, Thần khí va chạm, máu nhuộm đỏ cả một vùng trời. Đây là ranh giới giữa Thần Tộc Ánh Sáng và Thần Tộc Hủy Diệt, một cuộc chiến đã kéo dài hàng ngàn năm.
Chỉ một ý niệm, Lăng Thiên đã xuất hiện giữa chiến trường. Sự xuất hiện của hắn không gây ra chấn động, nhưng lại khiến tất cả Thần binh đang giao chiến phải dừng lại. Họ cảm thấy một luồng áp lực khiến Thần lực trong cơ thể trở nên trì trệ, Thần hồn run rẩy. Một Thần Tướng của Thần Tộc Ánh Sáng, tu vi Thần Vương đỉnh phong, giận dữ quát: “Kẻ nào dám xông vào chiến trường Thần Tộc? Mau cút đi!”
Lăng Thiên không nói gì, chỉ khẽ phẩy tay áo. Một luồng sóng năng lượng vô hình lan tỏa, không mang theo sát khí, không có bất kỳ công kích rõ ràng nào. Nhưng khi nó lướt qua, tất cả Thần binh, Thần Tướng, bao gồm cả Thần Vương đỉnh phong kia, đều cảm thấy một lực lượng vô cùng bá đạo đang cưỡng chế Thần lực của họ. Thần thuật đang thi triển bỗng tan biến, Thần khí đang vung vẩy bỗng chững lại giữa không trung, Thần hồn như bị đóng băng.
Hàng vạn Thần binh ngã quỵ, không phải vì bị thương, mà vì Thần lực trong cơ thể bị phong tỏa hoàn toàn. Họ nhìn Lăng Thiên với ánh mắt kinh hãi tột độ. Đây không phải là sức mạnh của Thần Chủ, cũng không phải của Thần Đế. Đây là một loại quyền năng vượt trên cả hiểu biết của họ, một loại quy tắc tuyệt đối, trực tiếp tác động lên bản nguyên của vạn vật.
“Các ngươi đều là con rối,” Lăng Thiên cất tiếng, giọng nói không lớn, nhưng lại vang vọng khắp chiến trường, xuyên thấu vào sâu thẳm linh hồn của mỗi Thần nhân. “Tranh chấp của các ngươi, sự hận thù của các ngươi, đều do một kẻ đứng sau thao túng.”
Hắn nhấc tay phải, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bùng lên từ lòng bàn tay. Ánh sáng đó không chói mắt, nhưng lại mang theo một loại năng lượng chữa lành, một loại ý chí quy nguyên. Khi ánh sáng lan tỏa, những vết thương trên Thần binh của cả hai phe bắt đầu khép lại. Hơn thế nữa, những oán khí, những hận thù đã tích tụ hàng ngàn năm trong tâm trí họ cũng dần được thanh tẩy, dịu đi. Đây là sức mạnh của Thiên Đạo, của sự cân bằng, của luân hồi.
Thần Tướng Ánh Sáng và Thần Tướng Hủy Diệt nhìn nhau, ánh mắt từ căm thù chuyển sang hoang mang, rồi là sự kinh sợ. Họ cảm thấy một luồng ý niệm đang truyền thẳng vào Thần hồn của mình, một đoạn ký ức bị che giấu đang dần hiện rõ. Những âm mưu, những sự xúi giục, những lời dối trá đã khiến họ tin rằng đối phương là kẻ thù không đội trời chung, giờ đây đều bị lột trần.
Lăng Thiên không giải thích nhiều. Hắn biết, chỉ có tự mình lĩnh ngộ, tự mình nhìn thấy sự thật, mới là cách tốt nhất để thức tỉnh. Hắn chỉ để lại một câu nói, vang vọng khắp Chư Thần Đại Lục:
“Kẻ thao túng Thiên Đạo, ta đã nhìn thấy ngươi. Kỷ nguyên của ngươi, sắp kết thúc.”
Nói xong, Lăng Thiên hóa thành một luồng sáng, biến mất khỏi chiến trường. Nhưng những gì hắn để lại không chỉ là sự kinh hãi và hoang mang, mà còn là hạt giống của sự nghi ngờ, của sự thức tỉnh. Toàn bộ Thần Giới, từ các Thần Chủ quyền uy đến những Thần binh nhỏ bé nhất, đều cảm nhận được một sự thay đổi kinh thiên động địa đang đến gần.
Lăng Thiên xuất hiện trở lại tại một đỉnh núi cao nhất của Thần Giới, nơi hắn đã từng cảm nhận được sự tồn tại của mảnh vỡ Thiên Đạo kia. Hắn vươn tay, một luồng Thần lực hùng hậu hội tụ, không phải để công kích, mà là để thăm dò, để giao tiếp. Hắn muốn tìm kiếm những mảnh vỡ khác của Thiên Đạo, muốn thu thập chúng lại, muốn khôi phục lại trật tự vốn có. Hoặc, nếu không thể, hắn sẽ kiến tạo một trật tự mới, một Thiên Đạo mới, hoàn toàn do hắn định hình.
Hắn cảm nhận được sự phản ứng từ sâu thẳm lòng đất, từ những tầng không gian bị che giấu. Một lực lượng khổng lồ đang cố gắng ngăn cản hắn, một ý chí tà ác đang gầm gừ trong vô thức. Đó chính là kẻ đã phá vỡ Thiên Đạo, kẻ đang thao túng Thần Giới. Giờ đây, hắn đã biết nó ở đâu, và nó cũng đã cảm nhận được sự trở lại của hắn.
Lăng Thiên nhếch mép. Con đường Vô Thượng, giờ đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ là một kẻ đi tìm kiếm, mà đã trở thành một người định hình. Cuộc chiến tranh giành Thần Giới, tranh giành Thiên Đạo, giờ mới thực sự bắt đầu. Và hắn, Lăng Thiên, sẽ là người kết thúc nó, hoặc kiến tạo một trật tự mới. Thần Giới sắp sửa rung chuyển vì sự trở lại của một tồn tại đã lĩnh ngộ một phần Thiên Đạo.
Từ giây phút này, Lăng Thiên không còn là một cá nhân, mà là một hiện thân của ý chí Vô Thượng, một ngọn cờ hiệu triệu cho sự thay đổi. Mọi ánh mắt, mọi thế lực trong Thần Giới đều sẽ hướng về hắn, hoặc là để tôn thờ, hoặc là để hủy diệt. Nhưng bất kể là gì, Lăng Thiên đã sẵn sàng.