Đế Thần Vô Thượng
Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:37:42 | Lượt xem: 5

Chương 116: Thái Cổ Thần Uyên, Thiên Đạo Toái Phiến

Lăng Thiên bước đi, mỗi bước chân đều vang vọng một tiếng “Đạo” trầm hùng, xuyên qua thời gian và không gian. Khi những âm thanh cuối cùng của Nguyên Sơ Vực Giới tan biến phía sau, một bức tranh hoàn toàn khác biệt hiện ra trước mắt hắn. Thái Cổ Thần Uyên. Cái tên này vốn đã chất chứa sự cổ xưa và uy áp, nhưng khi đích thân đặt chân đến, Lăng Thiên mới thực sự cảm nhận được sự vĩ đại và đáng sợ của nó.

Không giống như những Vực Giới tràn đầy sinh cơ hay Thần Giới rực rỡ ánh sáng, Thái Cổ Thần Uyên là một vực sâu khổng lồ, dường như không có điểm cuối, nuốt chửng mọi ánh sáng. Bầu trời bị che phủ bởi những tầng mây đen kịt vĩnh cửu, thi thoảng xẹt qua những tia sét màu tím sẫm, mang theo khí tức hủy diệt nguyên thủy. Mặt đất bên dưới là vô vàn khe nứt khổng lồ, dẫn xuống những tầng sâu không thể dò xét, nơi dường như ẩn chứa vô số bí mật và nguy hiểm. Không khí ở đây đặc quánh một loại khí tức hỗn độn, vừa cổ xưa vừa mục ruỗng, như thể thời gian đã bị bóp méo, và vô số kỷ nguyên đã chết đi tại nơi này.

Lăng Thiên hít sâu một hơi. Khí tức hỗn độn này không làm hắn khó chịu, ngược lại, nó còn kích thích huyết mạch Đế Thần của hắn, khiến mỗi tế bào trong cơ thể hắn như đang reo vang, khao khát hấp thụ và chuyển hóa. Đây là một loại năng lượng thuần túy hơn, nguyên thủy hơn bất kỳ thứ gì hắn từng gặp ở Thần Giới. Nó mang theo hơi thở của những kỷ nguyên xa xưa, của những sinh linh đã biến mất, và của những Pháp Tắc đã bị lãng quên.

Hắn cảm nhận được sự tồn tại của vô số lực lượng pháp tắc hỗn loạn, đan xen vào nhau, tạo thành một trường lực vô hình cực kỳ mạnh mẽ, đủ để nghiền nát một Thần Vương bình thường. Thần Thức của Lăng Thiên bị áp chế đến mức tối đa, chỉ có thể lan tỏa trong một phạm vi hẹp. Tuy nhiên, bằng vào Đạo Tâm kiên cố và ý chí Vô Thượng, hắn vẫn có thể nhìn thấu một phần nhỏ bản chất của nơi này.

“Thái Cổ Thần Uyên… không chỉ là một Vực Giới, mà là một lăng mộ, một thánh địa, và cũng là một chiến trường cổ xưa,” Lăng Thiên lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự sắc bén. Hắn cảm nhận được những vết tích của một trận đại chiến kinh thiên động địa, một cuộc chiến đã xảy ra từ vô số kỷ nguyên trước, lớn đến mức có thể hủy diệt cả một Thiên Đạo. Những mảnh vỡ của Pháp Tắc, những tàn dư của Thần Lực, thậm chí là những tiếng gào thét thê lương của Thần Ma cổ xưa, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc vang vọng khắp nơi.

Bỗng nhiên, một luồng khí tức hung lệ vô cùng từ sâu trong vực thẳm bốc lên, kèm theo đó là một tiếng gầm rống chói tai, xé rách không gian. Một quái vật khổng lồ, toàn thân được bao phủ bởi lớp vảy cứng như thép đen, đôi mắt đỏ rực như máu, từ dưới đất vọt lên, lao thẳng về phía Lăng Thiên. Nó là một loại Thái Cổ Hung Thú, được sinh ra từ khí tức hỗn độn và tàn dư của những Pháp Tắc cổ xưa, mang trong mình sức mạnh không thua kém gì một Thần Chủ thông thường.

Lăng Thiên không hề nao núng. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay, một đạo thần quang màu vàng kim rực rỡ thoát ra, ngưng tụ thành một chưởng ấn đơn giản nhưng lại ẩn chứa Vô Thượng Chi Đạo. Chưởng ấn đó không mang theo bất kỳ chiêu thức hoa lệ nào, chỉ là sự hội tụ của sức mạnh tuyệt đối, của sự thấu hiểu về bản chất của vạn vật.

“Phịch!”

Chưởng ấn đánh trúng đầu con Thái Cổ Hung Thú. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động kinh thiên. Con quái vật khổng lồ chỉ đơn giản là tan rã thành vô số hạt bụi năng lượng, hòa vào không khí hỗn độn của Thái Cổ Thần Uyên. Nó thậm chí còn không kịp phát ra một tiếng kêu thảm thiết. Sức mạnh của Lăng Thiên đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả những sinh linh được nuôi dưỡng bởi khí tức nguyên thủy cũng không thể chống lại.

Hắn thu hồi tay, ánh mắt vẫn bình thản. “Sức mạnh nguyên thủy, nhưng thiếu đi sự khai sáng của Thiên Đạo,” Lăng Thiên nhận định. “Hoặc, Thiên Đạo ở đây đã bị vỡ vụn, khiến cho vạn vật trở nên hoang dại.”

Tiếp tục tiến sâu vào Thái Cổ Thần Uyên, Lăng Thiên bắt gặp những tàn tích của các kiến trúc cổ đại. Những cột đá khổng lồ đã mục nát, những bức tường thành đổ nát, những pho tượng Thần Ma bị phong hóa đến mức không còn rõ hình dạng. Tất cả đều kể về một quá khứ huy hoàng nhưng đầy bi thương. Hắn dừng lại trước một phế tích của một cung điện cổ, được chạm khắc tinh xảo với những phù văn mà hắn chưa từng thấy. Những phù văn đó không thuộc bất kỳ hệ thống tu luyện nào của Thần Giới hiện tại, chúng mang theo một loại ý nghĩa nguyên thủy, thuần túy hơn, như là ngôn ngữ đầu tiên của vũ trụ.

Trong phế tích, có một tấm bia đá khổng lồ bị vỡ làm đôi, chỉ còn lại một nửa. Lăng Thiên tiến lại gần, dùng Thần Thức quét qua. Ngay lập tức, vô số thông tin cổ xưa ùa vào tâm trí hắn, như một dòng thác lũ từ quá khứ xa xăm.

Đây là một ghi chép về “Thiên Đạo Nguyên Niên”, kỷ nguyên mà Thiên Đạo đầu tiên của vũ trụ này được hình thành. Tấm bia kể về “Khai Thiên Chi Chiến”, một cuộc chiến tranh tàn khốc giữa các “Nguyên Thủy Thần Hoàng” và “Hư Vô Ma Tổ”, đã dẫn đến sự hủy diệt của Thiên Đạo Nguyên Niên, khiến Thiên Đạo bị vỡ vụn thành vô số mảnh. Thái Cổ Thần Uyên chính là nơi chứa đựng những mảnh vỡ lớn nhất của Thiên Đạo nguyên thủy – “Thiên Đạo Toái Phiến”, cũng là nơi chôn cất vô số Nguyên Thủy Thần Hoàng và Hư Vô Ma Tổ đã ngã xuống.

Dòng chảy thông tin đột ngột dừng lại, nhưng những gì Lăng Thiên vừa tiếp nhận đã đủ để chấn động tâm can hắn. Thiên Đạo mà các Thần Giới hiện tại biết đến, chỉ là một phiên bản vá víu, một sự tái sinh không hoàn chỉnh từ những mảnh vỡ sót lại sau cuộc đại chiến. “Thiên Đạo Chi Tranh” mà hắn cảm nhận được ở Thần Giới, có lẽ chỉ là sự tiếp nối của cuộc chiến Nguyên Thủy, một nỗ lực để kiểm soát hoặc tái tạo Thiên Đạo một lần nữa.

Và huyết mạch “Đế Thần Vô Thượng” của hắn… liệu có phải là di sản của một trong những Nguyên Thủy Thần Hoàng đó? Hay là một tồn tại cao cấp hơn, có khả năng vượt thoát khỏi sự ràng buộc của bất kỳ Thiên Đạo nào, dù là nguyên thủy hay tái tạo?

Lăng Thiên nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc hơn. Hắn cảm thấy một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu bên trong huyết mạch của mình với những “Thiên Đạo Toái Phiến” đang ẩn chứa trong Thái Cổ Thần Uyên. Đó không chỉ là sự hấp dẫn của sức mạnh, mà còn là một tiếng gọi, một sự kết nối bản nguyên. Có lẽ, mục đích của hắn khi đến đây không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là tìm kiếm một phần của chính mình, một phần của chân lý vũ trụ.

“Thiên Đạo Toái Phiến…” Lăng Thiên mở mắt, ánh sáng rực rỡ lóe lên trong đồng tử. “Nếu ta có thể thu thập và dung hợp chúng, ta không chỉ có thể hiểu rõ hơn về Chân Lý Vũ Trụ, mà còn có thể tái tạo Thiên Đạo, hoặc thậm chí… siêu việt Thiên Đạo.”

Hắn cảm nhận được rất nhiều khí tức mạnh mẽ khác đang ẩn nấp trong Thái Cổ Thần Uyên. Có những kẻ là tàn hồn của Thần Ma cổ xưa, bị ràng buộc tại đây bởi những oán niệm không tan. Có những kẻ là hậu duệ của các Thần Tộc đã đến đây từ lâu, tìm cách khai thác sức mạnh của Thiên Đạo Toái Phiến. Và cũng có thể, có những kẻ là “Thần Giới Cự Đầu” hiện tại, đã biết về bí mật của nơi này và đang âm thầm bố trí.

Thái Cổ Thần Uyên không hề cô độc hay trống rỗng. Nó là một chiến trường tiềm tàng, nơi mà những bí mật lớn nhất của vũ trụ đang chờ đợi được khám phá, và những cuộc chiến tranh giành quyền năng Thiên Đạo đang âm ỉ cháy.

Lăng Thiên bước tiếp, càng lúc càng sâu vào trong vực thẳm. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo ý chí kiên định, không gì lay chuyển nổi. Hắn không còn là một “phế vật” bị ruồng bỏ, cũng không chỉ là một Tiên Đế thống trị Tiên Giới. Hắn là người mang trong mình Đế Mệnh, con đường của hắn là Vô Thượng Chi Lộ, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi phá vỡ mọi giới hạn, khám phá mọi chân lý. Thái Cổ Thần Uyên, nơi Thiên Đạo vỡ vụn, sẽ là một bước ngoặt lớn trên hành trình của hắn.

Từ sâu trong vực thẳm, một luồng khí tức cực kỳ cổ xưa và mạnh mẽ bỗng nhiên trỗi dậy, như một con rồng đang ngủ say bỗng nhiên thức tỉnh. Nó không mang theo sự hung bạo hay thù địch, mà là một cảm giác uy nghiêm, bất diệt, và vô cùng xa cách. Lăng Thiên biết, đó chính là mục tiêu của hắn. Một mảnh vỡ Thiên Đạo nguyên thủy, hoặc một tồn tại đã dung hợp với nó.

Cuộc hành trình thực sự, giờ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8