Đế Thần Vô Thượng
Chương 108
Chương 108: Thiên Đạo Chi Nguyên, Thần Giới Hỗn Độn
Ánh mắt Lăng Thiên kiên định, hắn không hề chần chừ mà lao thẳng vào vùng không gian sâu thẳm nơi những luồng năng lượng hỗn loạn và cổ xưa nhất đang hội tụ. Nơi đó không phải là một thế giới hoàn chỉnh, mà là một tập hợp những mảnh vỡ của các vị diện đã bị hủy diệt, trôi nổi vô định trong hư không Thần Chiến Giới Vực. Từng mảnh vỡ, dù lớn hay nhỏ, đều mang theo tàn dư của các pháp tắc đã mục nát, các luồng sức mạnh Thần Linh đã tan rã, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa hoang tàn.
Ngay khi vừa tiến vào, một áp lực khủng khiếp ập đến, muốn xé toạc cơ thể và linh hồn Lăng Thiên. Đây là sự hỗn loạn của nguyên lực vũ trụ, sự va chạm của vô số loại Thần Đạo khác nhau đã không còn trật tự. Ngay cả một Thần Vương bình thường cũng khó lòng trụ vững ở nơi này quá lâu, nhưng Lăng Thiên lại khác.
Huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn bắt đầu sôi trào, phát ra một thứ ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa những luồng năng lượng hỗn loạn xung quanh. Chúng không thể gây hại cho hắn, mà ngược lại, còn trở thành một nguồn dinh dưỡng quý giá, tinh luyện Thần Lực trong cơ thể Lăng Thiên một cách chậm rãi nhưng chắc chắn. Cảm giác kêu gọi từ sâu trong linh hồn càng lúc càng mãnh liệt, hướng hắn đến một trung tâm nào đó trong vùng hỗn độn này.
Hắn bay xuyên qua những thiên thạch khổng lồ bị khắc đầy vết tích của Thần Chiến vạn cổ, vượt qua những cơn bão Thần Lực đủ sức nghiền nát tinh cầu. Đôi lúc, hắn còn nhìn thấy tàn tích của những Thần Khí bị phá hủy, những bộ hài cốt khổng lồ của Thần Thú đã chết, hoặc thậm chí là một phần thân thể của một vị Thần đã ngã xuống, vẫn còn lưu giữ chút uy áp kinh người.
Một bóng đen khổng lồ bất ngờ lao đến từ phía trước. Đó là một con Hư Không Thú, một sinh vật đặc biệt sinh ra từ sự hỗn loạn của Thần Chiến Giới Vực, chuyên ăn nuốt Thần Lực và linh hồn. Nó có hình dạng của một con mãng xà vảy đen, toàn thân bốc lên khí tức tử vong và hủy diệt. Cấp độ của nó không dưới Thần Chủ sơ kỳ, và nó dường như đã ở đây từ rất lâu, tích lũy được sức mạnh đáng sợ.
“Gừ… Rống!”
Hư Không Thú há cái miệng rộng ngoác, phun ra một luồng Hư Vô Chi Khí, muốn nuốt chửng Lăng Thiên. Luồng khí này có thể ăn mòn mọi thứ, kể cả Thần Khí cấp cao.
Lăng Thiên không hề hoảng sợ. Hắn đã quá quen thuộc với việc đối mặt với nguy hiểm từ khi còn ở phàm giới. Một luồng Đế Thần Chi Lực bùng phát từ cơ thể hắn, hóa thành một đạo Kim Long vọt thẳng về phía Hư Không Thú. Kim Long gầm thét, mang theo uy năng hủy diệt, đâm xuyên qua luồng Hư Vô Chi Khí của đối phương.
Hư Không Thú kinh hãi, nó cảm nhận được một thứ sức mạnh nguyên thủy và tối cao hơn cả bản năng hủy diệt của nó. Nó muốn rút lui, nhưng đã quá muộn. Kim Long của Lăng Thiên không chỉ đâm xuyên qua Hư Vô Chi Khí, mà còn trực tiếp xuyên thủng đầu của con Hư Không Thú, nổ tung Thần Hạch của nó.
Cơ thể khổng lồ của Hư Không Thú tan rã trong hư không, hóa thành vô số mảnh vụn năng lượng hỗn loạn. Nhưng lần này, Lăng Thiên không để chúng tiêu tán. Hắn vung tay, triển khai “Đế Thần Thôn Phệ Quyết”, một công pháp đặc biệt của huyết mạch Đế Thần. Mọi tàn dư năng lượng của Hư Không Thú, kể cả một chút Thần Hạch còn sót lại, đều bị Lăng Thiên hấp thụ hoàn toàn.
Sức mạnh của hắn lại tăng lên một chút, tuy không đáng kể nhưng cũng là một sự tích lũy bền vững. Hắn cần phải mạnh hơn, bởi vì trực giác của hắn mách bảo rằng nơi hắn sắp đến sẽ còn nguy hiểm hơn gấp vạn lần.
Hắn tiếp tục bay sâu, đến một khu vực mà sự hỗn loạn đã đạt đến đỉnh điểm. Ở đó, các quy tắc không gian và thời gian gần như đã bị phá vỡ hoàn toàn. Các mảnh vỡ thế giới không còn trôi nổi mà va chạm vào nhau liên tục, tạo ra những khe nứt không gian khổng lồ và những dòng chảy thời gian nghịch loạn. Ngay cả ánh sáng cũng bị bẻ cong và nuốt chửng.
Tuy nhiên, chính giữa sự hỗn loạn tột cùng đó, lại có một điểm tĩnh lặng kỳ lạ. Đó là một “lỗ đen” nhỏ bé, chỉ lớn bằng nắm tay, nhưng lại phát ra một luồng khí tức cực kỳ cổ xưa và tinh khiết. Nó không phải là lỗ đen vật lý, mà là một điểm hội tụ của Chân Lý Vũ Trụ, một “con mắt” của Thiên Đạo.
Cảm giác kêu gọi trong huyết mạch Lăng Thiên bùng nổ mạnh mẽ nhất khi hắn nhìn thấy “lỗ đen” đó. Hắn biết, đây chính là manh mối hắn cần tìm, có lẽ chính là một phần của Thiên Đạo Chi Nguyên.
Nhưng ngay khi Lăng Thiên định tiếp cận, một bóng người từ bên trong “lỗ đen” chậm rãi bước ra. Đó là một nam tử trung niên, mặc áo bào màu xám tro, tóc bạc phơ như sương, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng rực như tinh hà. Hắn không hề có bất kỳ Thần Lực nào phát ra, nhưng lại mang đến cho Lăng Thiên một cảm giác áp lực còn mạnh hơn cả Thần Đế.
Người này, hắn không phải Thần Chủ, cũng không phải Thần Vương. Hắn dường như đã vượt qua mọi cảnh giới Thần Giới, đứng ở một cấp độ hoàn toàn khác. Hắn là một “Thủ Hộ Giả”, hay một tồn tại đã hòa nhập với một phần của Thiên Đạo?
“Ngươi là ai?” Nam tử trung niên cất tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng chuông ngân từ vạn cổ, vang vọng khắp vùng hư không hỗn loạn. “Thần Chiến Giới Vực đã ngàn vạn năm không có kẻ nào có thể tiến sâu đến đây mà không phải là Thần Đế đỉnh phong. Ngươi… có huyết mạch đặc biệt.”
Lăng Thiên đứng đối diện với hắn, không hề né tránh ánh mắt dò xét của đối phương. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ nam tử này, nhưng đồng thời cũng là một cơ hội.
“Ta là Lăng Thiên,” hắn đáp, giọng nói bình thản nhưng đầy uy nghiêm. “Ta đến đây để tìm kiếm Thiên Đạo Chi Nguyên.”
Nam tử trung niên khẽ nhíu mày. “Thiên Đạo Chi Nguyên… Một cái tên đã bị lãng quên từ rất lâu. Ngươi biết nó?”
Hắn nhìn kỹ Lăng Thiên, ánh mắt dường như có thể xuyên thấu mọi bí mật. “Huyết mạch này… Ngươi là hậu duệ của ‘Đế Thần’?”
Trong khoảnh khắc đó, Lăng Thiên cảm thấy toàn bộ bí mật của mình như bị phơi bày. Hắn biết, người này không hề đơn giản. Nhưng hắn cũng không hối hận khi nói ra mục đích của mình. Hắn phải đối mặt với mọi thử thách trên con đường Vô Thượng.
“Có lẽ vậy,” Lăng Thiên không phủ nhận. “Huyết mạch của ta mang đến cho ta một sứ mệnh, và sứ mệnh đó dẫn ta đến Thiên Đạo Chi Nguyên.”
Nam tử trung niên im lặng một lúc, rồi thở dài. “Ngàn vạn năm qua, đã có bao nhiêu thiên tài, bao nhiêu cường giả Thần Giới cố gắng tiếp cận nơi này để tìm kiếm chân lý. Nhưng tất cả đều thất bại, hoặc bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn, hoặc bị chính Thiên Đạo phản phệ mà chết.”
Hắn chỉ vào “lỗ đen” nhỏ bé sau lưng mình. “Ngươi thấy đó không? Đó là ‘Thiên Đạo Chi Mắt’, một cửa ngõ dẫn đến nguồn gốc của Thiên Đạo trong vũ trụ này. Nó không phải là thứ mà bất kỳ sinh linh nào cũng có thể chạm vào. Ngươi… quá yếu.”
Lời nói đó không mang ý khinh thường, mà là một sự thật tàn khốc. So với “Thiên Đạo Chi Mắt” và tồn tại như nam tử trung niên, Lăng Thiên quả thực còn rất nhỏ bé.
Nhưng Lăng Thiên lại mỉm cười. “Yếu hay không, phải thử mới biết. Vô Thượng Chi Lộ, vốn dĩ không có giới hạn.”
Nam tử trung niên nhìn Lăng Thiên, ánh mắt phức tạp. “Ngươi có Đạo Tâm không tầm thường. Nhưng Thiên Đạo Chi Mắt không chấp nhận Đạo Tâm, nó chấp nhận Chân Lý. Để vào được đó, ngươi phải vượt qua được ‘Thiên Đạo Khảo Nghiệm’ của ta.”
Hắn giơ tay lên, không có bất kỳ Thần Lực nào bùng nổ, nhưng toàn bộ không gian xung quanh Lăng Thiên đột nhiên ngưng đọng. Không phải là ngưng đọng vật lý, mà là ngưng đọng của “khái niệm”. Thời gian, không gian, thậm chí cả suy nghĩ của Lăng Thiên dường như cũng bị kìm hãm bởi một loại quy tắc vô hình.
Đây là sức mạnh của một kẻ đã chạm đến Chân Lý, đã hòa nhập vào một phần của Thiên Đạo. Hắn không cần dùng Thần Lực để chiến đấu, hắn dùng “quy tắc” để áp chế đối thủ.
Lăng Thiên cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên mọi giác quan của mình. Đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với một kẻ địch có thể thao túng quy tắc vũ trụ một cách trực tiếp như vậy. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không phải là một cuộc đấu sức mạnh thông thường, mà là một cuộc đối đầu về Đạo Tâm, về sự lĩnh ngộ Chân Lý.
“Tốt,” Lăng Thiên hít sâu một hơi. Huyết mạch Đế Thần trong hắn lại bùng cháy mạnh mẽ hơn, không cam chịu bị áp chế. “Ta chấp nhận khảo nghiệm của ngươi. Hãy cho ta thấy, Thiên Đạo Khảo Nghiệm rốt cuộc là gì!”
Ánh sáng vàng kim từ cơ thể Lăng Thiên bùng nổ, phá vỡ xiềng xích của “ngưng đọng khái niệm”. Hắn không thể hoàn toàn thoát khỏi nó, nhưng ít nhất, hắn đã có thể chống lại một phần. Cuộc đối đầu đầu tiên trên con đường tìm kiếm Thiên Đạo Chi Nguyên, đã chính thức bắt đầu, và đối thủ của hắn, dường như là một phần của chính Thiên Đạo.
Lăng Thiên biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường Vô Thượng, chắc chắn sẽ còn ẩn chứa vô vàn bí ẩn và thử thách kinh thiên động địa hơn nữa.