Đế Thần Vô Thượng
Chương 101
CHƯƠNG 101: THIÊN ĐẠO CHÂN TƯỚNG, VẠN CỔ LƯU TRUYỀN
Lăng Thiên bước đi, từng bước chân như giẫm lên hư không, mang theo một khí thế siêu phàm thoát tục. Phía sau hắn, Thần Giới vẫn còn đang chìm trong chấn động. Cái tên Lăng Thiên, từ một kẻ vô danh đột nhiên vươn lên đỉnh cao, đã trở thành một truyền thuyết mới, một cái gai trong mắt nhiều Thần Chủ cổ xưa, và là niềm hy vọng của những kẻ khát khao phá vỡ xiềng xích. Hắn không quan tâm đến những lời đồn đại, những ánh mắt dõi theo hay những âm mưu đang ngầm hình thành. Trong tâm trí hắn lúc này, chỉ có một mục tiêu duy nhất: Thiên Đạo.
“Thiên Đạo… không phải một thực thể rõ ràng, nhưng lại là một quy tắc, một sự tồn tại vô hình đang chi phối tất cả.”
Lời nói này của vị Thần Linh cổ xưa mà hắn từng chạm trán, vang vọng trong đầu Lăng Thiên. Hắn đã đạt đến cảnh giới Thần Vương đỉnh phong, gần như vô địch trong Thần Giới hiện tại, nhưng cảm giác bị chi phối, bị ràng buộc bởi một thứ gì đó vô hình vẫn luôn đeo bám. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của Thiên Đạo, nó như một tấm lưới khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ vũ trụ, định đoạt sinh tử, luân hồi, thịnh suy của vạn vật. Sự tồn tại này không có thiện ác, không có tình cảm, nhưng lại là kẻ kiến tạo nên mọi giới hạn, mọi rào cản trên con đường Vô Thượng. Hắn muốn phá vỡ nó, hoặc ít nhất là hiểu rõ bản chất của nó.
“Nếu Thiên Đạo là một quy tắc, vậy ai đã tạo ra quy tắc đó? Nếu nó là một sự tồn tại, vậy bản thể của nó ở đâu?” Lăng Thiên tự hỏi, ánh mắt sắc như dao cạo xuyên qua tầng tầng hư không. Hắn không thể tiếp tục dừng lại ở những cuộc tranh giành Thần Vị hay Thần Khí tầm thường nữa. Mục đích của hắn, đã vượt xa những thứ đó. Hắn muốn tìm kiếm chân tướng cuối cùng, về bản thân hắn, về huyết mạch Đế Thần Vô Thượng, và về cái vũ trụ bao la này. Hắn tin rằng, chìa khóa để đạt đến cảnh giới Vô Thượng, nằm ở việc khám phá ra bí mật của Thiên Đạo.
Hắn không có một lộ trình cụ thể, nhưng trực giác mách bảo hắn phải đi về phía những nơi cổ xưa nhất, những di tích đã bị thời gian lãng quên, nơi cất giấu những bí mật của kỷ nguyên trước. Thần Giới rộng lớn vô biên, có hàng vạn chủng tộc, vô số Thần Điện, và những vùng đất cấm kỵ mà ngay cả Thần Chủ cũng không dám đặt chân tới.
Chuyến đi của Lăng Thiên bắt đầu. Hắn phiêu du qua những đại lục Thần Giới hùng vĩ, chứng kiến những nền văn minh Thần Linh rực rỡ và cả những phế tích hoang tàn của Thần Tộc đã bị diệt vong. Mỗi nơi hắn đi qua, hắn đều cố gắng thu thập thông tin, tìm kiếm những ghi chép cổ xưa, những truyền thuyết thất lạc liên quan đến Thiên Đạo. Hắn đọc qua vô số tàn thư, tìm kiếm trong những Thần Điện cổ kính, thậm chí còn mạo hiểm đột nhập vào một vài cấm địa của các Thần Tộc lâu đời để tra cứu những bí mật bị phong ấn. Hắn cảm thấy mình như một lữ khách đơn độc trên con đường tìm kiếm chân lý, càng đi sâu, càng thấy vũ trụ này rộng lớn và bí ẩn đến nhường nào.
Trong một lần vô tình lạc vào một Thần Mộ cổ xưa, nơi chôn cất vô số Thần Linh từ thời khai thiên lập địa, Lăng Thiên phát hiện ra một cuốn tàn thư bằng ngọc giản đã mục nát, gần như tan biến vào hư vô. Với Thần thức của mình, hắn cố gắng khôi phục lại những ký tự cổ đại đã mờ nhạt, dồn toàn bộ tinh lực vào việc giải mã. Từng nét chữ cổ xưa dần hiện lên trong tâm trí hắn, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng. Cuốn tàn thư này kể về một kỷ nguyên xa xưa, trước cả khi Thần Giới hiện tại được hình thành, một kỷ nguyên được gọi là “Nguyên Thủy Thần Triều”.
Nguyên Thủy Thần Triều không do một vị Thần Đế nào thống lĩnh, mà được cai trị bởi “Thập Nhị Thiên Đạo Chấp Pháp Giả”, những tồn tại được sinh ra từ chính Nguyên Thủy Chi Lực, mang sứ mệnh duy trì cân bằng và trật tự của vũ trụ sơ khai. Họ là hiện thân của các Pháp Tắc nguyên thủy, không mang hình hài cụ thể, nhưng lại có ý chí và quyền năng vô biên. Tuy nhiên, theo tàn thư, Thập Nhị Chấp Pháp Giả dần dần nảy sinh mâu thuẫn. Một số muốn kiểm soát Thiên Đạo, biến nó thành công cụ của riêng mình để định đoạt số phận vạn vật, trong khi số khác muốn duy trì sự công bằng tuyệt đối, để Thiên Đạo vận hành tự nhiên. Cuối cùng, một cuộc đại chiến kinh thiên động địa đã nổ ra, hủy diệt Nguyên Thủy Thần Triều, và chính trong cuộc chiến đó, khái niệm “Thiên Đạo” như Lăng Thiên biết đã được định hình lại. Nó không còn là sự công bằng tuyệt đối, mà đã bị bóp méo, bị kiểm soát bởi một phe phái Chấp Pháp Giả chiến thắng, trở thành một thứ Thiên Đạo “có ý chí”, một “quy tắc bị thao túng”.
Đặc biệt, cuốn tàn thư đề cập đến một “Thượng Cổ Thần Điện” bị chôn vùi dưới đáy Hư Vô Hải, nơi cất giữ “Thiên Đạo Chi Nguyên”, thứ được cho là khởi nguồn của mọi quy tắc và chân lý trong Thần Giới, và có thể là nơi tàn dư của những Chấp Pháp Giả thất bại đang ẩn mình. Nó cũng cảnh báo rằng, nơi đó được canh giữ bởi tàn niệm của một trong Thập Nhị Thiên Đạo Chấp Pháp Giả, một tồn tại đã hóa thành chấp niệm, căm ghét tất cả những ai muốn can thiệp vào Thiên Đạo, đặc biệt là những kẻ mang trong mình khí tức Nguyên Thủy mạnh mẽ, có khả năng lay chuyển trật tự.
“Hư Vô Hải…” Lăng Thiên lẩm bẩm. Đó là một vùng biển chết chóc nằm ở rìa Thần Giới, nơi không gian và thời gian hỗn loạn, tràn ngập năng lượng hư vô có thể ăn mòn cả Thần Hồn. Ngay cả Thần Chủ cũng khó lòng sinh tồn ở đó. Nhưng những thông tin này lại khiến huyết mạch Đế Thần Vô Thượng trong cơ thể hắn dường như đang sôi sục, thúc giục hắn tiến về phía trước. Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ với những thông tin trong tàn thư, như thể nó đang hé mở một phần ký ức bị phong ấn của chính hắn, hoặc ít nhất là sự liên kết sâu sắc với Nguyên Thủy Chi Lực.
Quyết định đã được đưa ra. Lăng Thiên không chần chừ, lập tức hướng về phía Hư Vô Hải. Hắn biết, hành trình này sẽ cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng là con đường duy nhất để hắn tiến gần hơn đến chân tướng.
Trên đường đi, Lăng Thiên gặp phải sự cản trở từ nhiều phía. Một số Thần Tộc cổ xưa, những kẻ đã được hưởng lợi từ trật tự Thiên Đạo hiện tại, coi Lăng Thiên là mối đe dọa. Một Thần Chủ tên là Cửu U Thần Chủ, một tồn tại cổ xưa sống ẩn dật, người được cho là có liên hệ với một phe phái Chấp Pháp Giả chiến thắng, đã phái vô số cường giả Thần Vương và thậm chí là bán bộ Thần Chủ đến chặn đường Lăng Thiên. Hắn tin rằng Lăng Thiên là kẻ muốn phá hoại trật tự, mang tai ương đến cho Thần Giới.
“Lăng Thiên, ngươi đang đi ngược lại ý trời! Thiên Đạo là quy tắc tối cao, không ai được phép can thiệp! Kẻ nào dám mạo phạm, sẽ bị vạn kiếp bất phục!” Một vị Thần Vương cấp cao gầm lên, dẫn đầu một đội quân Thần Linh bao vây Lăng Thiên trên một tinh không hoang vắng, ánh mắt tràn đầy sự căm ghét và sợ hãi. Chúng tung ra vô số Thần Kỹ, tạo thành một lưới pháp tắc muốn giam cầm Lăng Thiên.
Lăng Thiên lạnh lùng quét mắt nhìn đám người. “Ý trời? Hay là ý của những kẻ muốn duy trì quyền lực của mình dưới danh nghĩa Thiên Đạo, sợ hãi chân tướng bị bại lộ?” Hắn cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt. “Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, chỉ là một cái lồng giam hãm. Ta đến đây, không phải để phá hủy, mà là để tìm kiếm sự thật, để khôi phục lại trật tự Nguyên Thủy.”
Hắn không nói nhiều lời, khí thế Đế Thần Vô Thượng bùng nổ. Sức mạnh của hắn đã vượt xa những gì họ có thể tưởng tượng. Thần Thông của hắn không còn chỉ đơn thuần là công kích, mà đã mang theo một phần Pháp Tắc Nguyên Thủy, trực tiếp phá vỡ mọi quy tắc của Thiên Đạo hiện hành. Chỉ trong chốc lát, vô số Thần Vương bị đánh bại, tan biến trong hư không, hoặc bị trọng thương ngã gục. Cửu U Thần Chủ chỉ là một con tốt, và Lăng Thiên không có thời gian để chơi đùa với những kẻ như vậy. Hắn không giết hết, chỉ muốn cảnh cáo. Con đường của hắn, không ai có thể ngăn cản.
“Cút đi! Ta không có thời gian cho các ngươi,” Lăng Thiên quát lạnh, uy áp Thần Vương đỉnh phong của hắn ép đám Thần Linh còn lại phải quỳ rạp, không dám ngẩng đầu. Hắn tiếp tục hành trình, bỏ lại phía sau một chiến trường hỗn loạn và những Thần Linh run rẩy.
Sau khi loại bỏ chướng ngại vật, Lăng Thiên tiếp tục hành trình. Càng đến gần Hư Vô Hải, không gian càng trở nên hỗn loạn. Những vết nứt không gian xuất hiện dày đặc, những luồng năng lượng hư vô cuồng bạo xé nát mọi thứ. Ngay cả Thần Thức của Lăng Thiên cũng bị hạn chế rất nhiều, tầm nhìn bị bóp méo, cảm giác về thời gian và không gian trở nên mơ hồ. Nhưng hắn vẫn kiên định, vì hắn biết, chân lý đang chờ hắn ở phía trước.
Cuối cùng, sau nhiều ngày đêm vượt qua hiểm nguy, xuyên qua những vùng không gian bị bẻ cong và những cơn bão hư vô, Lăng Thiên đặt chân đến rìa Hư Vô Hải. Đó là một vùng biển rộng lớn vô tận, không có nước, chỉ có một màu đen kịt nuốt chửng mọi ánh sáng, sâu thẳm đến mức khiến bất kỳ sinh linh nào cũng phải rùng mình. Những tia sét hư vô màu tím đen chớp giật liên hồi, tạo nên một khung cảnh tận thế, nuốt chửng cả tinh tú. Ở chính giữa Hư Vô Hải, một vòng xoáy khổng lồ màu xám đen đang từ từ quay, như một con mắt khổng lồ nhìn xuống vũ trụ, đồng thời phát ra một lực hút kinh hoàng, đủ để kéo xé cả một ngôi sao. Đó chính là lối vào của Thượng Cổ Thần Điện, nơi cất giấu Thiên Đạo Chi Nguyên.
Lăng Thiên hít một hơi thật sâu. Huyết mạch của hắn đang rung lên dữ dội, một cảm giác quen thuộc nhưng xa lạ ập đến, như thể hắn đã từng đến nơi này trong một kiếp nào đó. Hắn có linh cảm rằng, nơi đây sẽ hé mở những bí mật kinh thiên động địa, không chỉ về Thiên Đạo, mà còn về sự tồn tại của chính hắn.
“Thiên Đạo Chi Nguyên… tàn niệm của Chấp Pháp Giả… ta đến đây!”
Với một quyết tâm sắt đá, Lăng Thiên không một chút do dự, lao thẳng vào vòng xoáy Hư Vô Hải, biến mất trong màn đêm vô tận, để lại phía sau một Thần Giới đang rúng động và hàng vạn ánh mắt dõi theo, chờ đợi sự thay đổi lớn lao sắp diễn ra. Hành trình tìm kiếm chân tướng Thiên Đạo, chính thức bước vào giai đoạn nguy hiểm nhất.