Đế Thần Vô Thượng
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-19 16:25:50 | Lượt xem: 4

Ảo Ảnh Chương 10

Chương 10: Huyết Chiến Dược Sơn, Trảm Sát Cường Địch

Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển Hấp Linh Quyết đến cực hạn, cảm nhận Huyết Lực trong cơ thể mình đang sôi trào. Lăng Thiên biết rằng, trận chiến này, hắn nhất định phải thắng!

Ngay khi lời nói vừa dứt, ba tên cường giả Huyết Sơ Cảnh không chút do dự, đồng loạt lao tới. Tên cầm đầu, một gã thân hình vạm vỡ, vẻ mặt hung ác, là Huyết Sơ Cảnh tầng sáu. Hắn dẫn đầu, một thanh trường đao lấp lánh hàn quang bổ thẳng xuống đầu Lăng Thiên, mang theo một luồng kình phong sắc bén. Hai tên còn lại, Huyết Sơ Cảnh tầng ba và tầng bốn, di chuyển linh hoạt hơn, một kẻ dùng song quyền, kẻ kia dùng kiếm, cố gắng khóa chặt đường lui của Lăng Thiên.

“Phế vật, xem ngươi còn có thể ngông cuồng đến mức nào!” Tên cường giả Huyết Sơ Cảnh tầng sáu gầm lên, đao thế càng thêm hung mãnh.

Lăng Thiên không đáp lời, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng. Hắn không ngốc đến mức đối đầu trực diện với ba kẻ mạnh hơn mình. Thân pháp của hắn đột nhiên trở nên cực kỳ linh hoạt, như một chiếc lá bay trong gió, tránh thoát lưỡi đao trí mạng chỉ trong gang tấc. Lưỡi đao xé gió lướt qua vai hắn, tạo ra một tiếng rít ghê rợn.

Cùng lúc đó, Hấp Linh Quyết trong cơ thể Lăng Thiên vận chuyển như điên. Hắn cảm nhận rõ ràng linh khí trong Dược Sơn Mạch đang bị hút vào cơ thể mình, biến thành từng luồng Huyết Lực tinh thuần, không ngừng bồi đắp cho kinh mạch và đan điền. Điều này giúp hắn duy trì trạng thái đỉnh cao, đồng thời cảm nhận được sự chuyển động của đối thủ rõ ràng hơn.

“Nhanh thật!” Tên cường giả tầng sáu hơi giật mình. Hắn không ngờ một kẻ được gọi là phế vật lại có thân pháp nhanh nhẹn đến thế.

Hai tên Huyết Sơ Cảnh yếu hơn thấy Lăng Thiên né tránh, lập tức xông lên. Tên dùng quyền tung ra một cú đấm mạnh mẽ, mang theo tiếng gió rít, nhắm vào ngực Lăng Thiên. Tên dùng kiếm thì chém một đường ngang, phong tỏa eo hắn.

Lăng Thiên khẽ nhíu mày. Hắn không thể tránh né hoàn toàn. Trong khoảnh khắc đó, một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. Hắn không lùi, mà tiến! Thân hình hắn đột ngột xoay tròn, tránh được cú đấm, đồng thời bàn tay phải hóa chưởng, nhanh như chớp vỗ vào cổ tay cầm kiếm của tên Huyết Sơ Cảnh tầng ba.

Một luồng Huyết Lực ẩn chứa sức mạnh của Hấp Linh Quyết bùng nổ. Tên Huyết Sơ Cảnh tầng ba cảm thấy cổ tay mình tê dại, thanh kiếm suýt chút nữa rơi khỏi tay. Hắn còn chưa kịp phản ứng, Lăng Thiên đã xoay người lại, một cước đá thẳng vào bụng hắn. Cước này mang theo toàn bộ sức mạnh mà Lăng Thiên có được, cộng hưởng với Huyết Lực đang sôi trào.

Bốp!

Tên Huyết Sơ Cảnh tầng ba kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể bay ngược ra sau, đập mạnh vào một thân cây cổ thụ rồi ngã vật xuống đất, thổ huyết liên tục. Hắn cố gắng gượng dậy nhưng toàn thân đau nhức như bị xé toạc, không thể cử động được nữa.

“Tiểu tử này!” Tên cường giả tầng sáu và tên còn lại kinh hãi. Một chiêu đã phế đi một Huyết Sơ Cảnh tầng ba? Đây mà là phế vật sao?

Không cho chúng có thời gian suy nghĩ, Lăng Thiên đã quay sang tên Huyết Sơ Cảnh tầng bốn đang lao tới. Lần này, hắn không còn giữ lại. Hắn sử dụng một bộ quyền pháp cơ bản mà hắn đã luyện tập từ nhỏ, nhưng với Huyết Lực cường đại và sự lĩnh ngộ của Đế Thần Mạch, mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo uy lực kinh người.

Hắn tung ra ba quyền liên tiếp, quyền thứ nhất đỡ đòn của đối thủ, quyền thứ hai đánh vào vai, khiến tên Huyết Sơ Cảnh tầng bốn loạng choạng, quyền thứ ba mang theo Hấp Linh Quyết, trực tiếp đánh vào ngực hắn. Hấp Linh Quyết không chỉ giúp Lăng Thiên hấp thụ linh khí, mà khi tấn công, nó còn có thể phá hủy sự ổn định Huyết Lực của đối thủ.

Phập!

Tên Huyết Sơ Cảnh tầng bốn cảm thấy một luồng sức mạnh quỷ dị tràn vào cơ thể, Huyết Lực trong đan điền hắn như bị hút cạn, trở nên hỗn loạn. Hắn sợ hãi lùi lại, nhưng Lăng Thiên không buông tha. Hắn lao tới như một cơn gió, kết thúc bằng một đòn chưởng mạnh mẽ, đánh gục đối thủ.

Chỉ trong vài hơi thở, hai kẻ Huyết Sơ Cảnh đã bị Lăng Thiên hạ gục. Chiến trường chỉ còn lại Lăng Thiên và tên cường giả Huyết Sơ Cảnh tầng sáu. Tên này lúc này sắc mặt đã tái nhợt, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng. Hắn không dám tin vào những gì mình vừa thấy. Một “phế vật” lại có thể mạnh đến mức này?

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Hắn lắp bắp hỏi, tay nắm chặt thanh trường đao, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Lăng Thiên từ tốn bước tới, ánh mắt lạnh lẽo như một sát thần. “Ta là người mà các ngươi không nên chọc vào.”

Tên cường giả tầng sáu cảm thấy một áp lực vô hình bao trùm lấy mình. Hắn là Huyết Sơ Cảnh tầng sáu, là một cường giả có tiếng trong các toán cướp ở Dược Sơn Mạch, nhưng lúc này lại cảm thấy lạnh sống lưng trước một thiếu niên chỉ mới Huyết Sơ Cảnh tầng một.

Hắn gầm lên một tiếng, biết rằng không thể trốn thoát. “Cho dù ngươi mạnh, cũng chỉ là Huyết Sơ Cảnh tầng một! Ngươi nghĩ có thể đánh bại ta sao?” Hắn vận hết Huyết Lực toàn thân, thanh trường đao trong tay phát ra ánh sáng đỏ rực, chém ra một chiêu võ kỹ mạnh nhất của mình: “Huyết Đao Trảm!”

Một luồng đao khí đỏ thẫm, mang theo mùi máu tanh nồng nặc, lao thẳng tới Lăng Thiên, tốc độ cực nhanh, uy lực kinh người. Chiêu này đủ sức chém đôi một tảng đá lớn.

Lăng Thiên đứng yên, không hề né tránh. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận luồng đao khí đang lao tới. Trong đầu hắn, Đế Thần Mạch đột nhiên phát ra một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải Huyết Lực, mà là một loại cảm ứng siêu việt về bản chất của mọi thứ. Hắn “thấy” được dòng chảy của linh khí, quỹ đạo của đao khí, và cả điểm yếu trong chiêu thức của đối thủ.

Hắn mở mắt ra, một tia sáng lóe lên. Hấp Linh Quyết được vận chuyển đến cực hạn, không chỉ hút linh khí từ bên ngoài, mà còn kích phát tiềm năng sâu nhất của Đế Thần Mạch. Huyết Lực trong cơ thể Lăng Thiên bùng nổ, không ngừng tăng lên, vượt qua giới hạn của Huyết Sơ Cảnh tầng một.

Hắn không dùng đao, không dùng kiếm, mà chỉ dùng một nắm đấm trần trụi. Nắm đấm của hắn không hề có vẻ ngoài hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh nguyên thủy, như thể muốn phá tan mọi thứ.

“Phá!” Lăng Thiên gầm nhẹ. Nắm đấm của hắn đánh thẳng vào giữa luồng đao khí đỏ thẫm.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang vọng khắp Dược Sơn Mạch. Luồng đao khí đỏ thẫm bị nắm đấm của Lăng Thiên xuyên thủng, rồi tan biến như khói sương. Nắm đấm của hắn không hề suy giảm, tiếp tục lao thẳng vào ngực tên cường giả Huyết Sơ Cảnh tầng sáu.

Tên cường giả kia mở to mắt, vẻ mặt kinh hoàng tột độ. Hắn không thể tin được chiêu mạnh nhất của mình lại bị một nắm đấm bình thường phá tan. Hắn muốn né tránh, nhưng tốc độ của Lăng Thiên quá nhanh, hắn không kịp phản ứng.

Bốp!

Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên ghê rợn. Nắm đấm của Lăng Thiên xuyên qua lớp phòng ngự Huyết Lực của đối thủ, đánh thẳng vào tim hắn. Một luồng Hấp Linh Quyết mạnh mẽ bùng nổ, không chỉ phá hủy nội tạng, mà còn hút cạn sinh cơ và Huyết Lực của tên cường giả.

Tên cường giả tầng sáu phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể hắn run rẩy dữ dội, ánh mắt dần trở nên vô hồn. Hắn ngã vật xuống đất, không còn một chút sự sống.

Lăng Thiên thở hổn hển. Trận chiến này đã tiêu hao của hắn rất nhiều Huyết Lực, nhưng hắn đã thắng. Hắn đã vượt qua giới hạn của chính mình, đánh bại ba cường giả Huyết Sơ Cảnh, trong đó có một kẻ mạnh hơn hắn đến năm tầng tu vi.

Hắn cảm nhận Huyết Lực trong cơ thể mình đang dần hồi phục nhờ Hấp Linh Quyết liên tục vận chuyển. Hắn nhìn xuống ba cái xác nằm la liệt trên đất. Đây là lần đầu tiên hắn thật sự giết người. Cảm giác này không hề dễ chịu, nhưng hắn biết, trong thế giới tu luyện này, lòng nhân từ chỉ khiến bản thân gặp nguy hiểm.

“Dược Sơn Mạch quả nhiên nguy hiểm, nhưng cũng là nơi tôi luyện tốt nhất.” Lăng Thiên lẩm bẩm.

Hắn bắt đầu lục soát thi thể của ba tên cường giả. Đây là quy tắc của giới tu luyện, người thắng cuộc sẽ có quyền đoạt lấy tài vật của kẻ bại trận. Từ trong túi của chúng, Lăng Thiên tìm thấy một ít ngân phiếu, một vài bình đan dược phẩm cấp thấp, và một vài cuốn võ kỹ sơ cấp. Đặc biệt, trên người tên cường giả tầng sáu, hắn tìm thấy một tấm bản đồ Dược Sơn Mạch, đánh dấu một vài khu vực nguy hiểm và một vài nơi có khả năng xuất hiện linh dược quý hiếm.

Ánh mắt Lăng Thiên sáng lên. Tấm bản đồ này chính là thứ hắn cần nhất lúc này. Nó sẽ giúp hắn tránh được những nguy hiểm không đáng có và tìm kiếm cơ duyên tốt hơn. Hắn cất cẩn thận mọi thứ vào trong túi trữ vật.

Lăng Thiên nhìn về phía sâu hơn của Dược Sơn Mạch. Hắn biết, con đường tu luyện của hắn chỉ vừa mới bắt đầu. Những thử thách phía trước chắc chắn sẽ còn khó khăn hơn gấp vạn lần. Nhưng trận chiến này đã chứng minh, hắn không còn là “phế vật” của ngày xưa nữa. Hắn có Hấp Linh Quyết, có Đế Thần Mạch, hắn có thể vượt qua mọi giới hạn.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí trong không khí đang ào ạt chảy vào cơ thể mình, bù đắp cho sự tiêu hao. Con đường “Đế Thần Vô Thượng” của hắn, giờ đây đã được khẳng định bằng máu và ý chí. Hắn sẽ tiếp tục tiến lên, khám phá những bí ẩn của thế giới này, và tìm kiếm cơ duyên để mạnh mẽ hơn nữa.

Ánh mắt kiên định, Lăng Thiên bước sâu hơn vào Dược Sơn Mạch, bóng lưng hắn dần khuất sau những tán cây cổ thụ, mang theo một khí chất bất khuất của người đang trên con đường nghịch thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8