Chí Tôn Vạn Đế
Chương 99
CHƯƠNG 99: Đăng Thiên Thê – Sơ Hiển Phong Mang
Dưới ánh trăng thanh lãnh, Lăng Tiêu ngồi tĩnh tọa, linh khí Huyền Giới dồi dào hơn hẳn so với vùng phàm trần, cuồn cuộn tràn vào cơ thể hắn. Mỗi một hơi thở, mỗi một nhịp đập của trái tim đều như hòa cùng nhịp đập của thiên địa. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như một hố đen vô tận, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa linh khí thành một loại năng lượng thuần túy, mạnh mẽ hơn, tinh khiết hơn.
Hắn cảm nhận được sức mạnh đang dần thức tỉnh. Không phải là sự bùng nổ đột ngột, mà là một quá trình từ từ, chắc chắn, như dòng suối nhỏ dần hội tụ thành sông lớn. Ký ức về kiếp trước vẫn còn mờ nhạt, chắp vá, nhưng trực giác của một Chí Tôn đã từng đứng trên đỉnh cao vạn giới mách bảo hắn rằng, Thái Huyền Thánh Địa này, dù hùng vĩ đến đâu, cũng chỉ là một trạm dừng chân trên con đường chinh phạt vạn giới của hắn.
Sáng sớm hôm sau, tiếng chuông lớn vang vọng khắp Thái Huyền Thánh Địa, đánh thức vô số tâm hồn đang say giấc. Đó là tín hiệu tập trung cho các tân đệ tử chuẩn bị cho vòng khảo hạch cuối cùng của Chiêu Sinh Đại Điển.
Lăng Tiêu mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn lóe lên như tinh tú. Hắn đứng dậy, khoác lên mình bộ đạo bào màu xám của tân đệ tử, bước ra ngoài. Xung quanh hắn, hàng ngàn thiếu niên và thiếu nữ khác cũng đang hối hả di chuyển về phía quảng trường trung tâm. Mỗi người đều mang theo một vẻ mặt khác nhau: hưng phấn, lo lắng, tự tin, hoặc đầy hoài nghi.
Quảng trường trung tâm của Thái Huyền Thánh Địa rộng lớn vô cùng, được lát bằng những phiến đá xanh cổ kính, chạm khắc phù văn phức tạp. Ở giữa quảng trường, một bậc thang đá khổng lồ vươn thẳng lên trời, bị mây mù bao phủ, không thấy điểm cuối. Đó chính là “Đăng Thiên Thê” – con đường thử thách tài năng và ý chí của mỗi tân đệ tử. Tương truyền, mỗi bậc thang đều ẩn chứa một trận pháp khảo nghiệm, càng lên cao, áp lực càng lớn, yêu cầu càng cao.
Hàng chục vị trưởng lão và chấp sự của Thái Huyền Thánh Địa đã tề tựu, đứng trang nghiêm hai bên Đăng Thiên Thê. Nổi bật nhất là một lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, chính là Đại Trưởng Lão Thanh Phong, người phụ trách Chiêu Sinh Đại Điển lần này. Bên cạnh ông là một nam tử trung niên khí độ bất phàm, ánh mắt thâm thúy, là một trong số các Phong Chủ của Thái Huyền Thánh Địa.
“Các ngươi là những người may mắn nhất, đã vượt qua vòng sơ khảo để có cơ hội bước lên Đăng Thiên Thê,” Đại Trưởng Lão Thanh Phong cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, “Con đường này không chỉ khảo nghiệm linh căn, thiên phú, mà còn là ý chí, tâm cảnh của các ngươi. Mỗi một bậc thang đều ẩn chứa huyền cơ, hãy dùng toàn bộ khả năng của mình để vượt qua. Ai lên được ba mươi ba bậc, sẽ là ngoại môn đệ tử; lên được sáu mươi sáu bậc, là nội môn đệ tử; lên được chín mươi chín bậc, sẽ là đệ tử hạch tâm, được trọng dụng!”
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên. Đệ tử hạch tâm! Đó là vị trí mà mọi tân đệ tử đều mơ ước, bởi vì họ sẽ được hưởng tài nguyên tu luyện tốt nhất, được các Phong Chủ đích thân chỉ điểm. Nhưng Đăng Thiên Thê chín mươi chín bậc, từ trước đến nay, chỉ có lác đác vài người có thể đạt tới.
Trong số các tân đệ tử, một thiếu niên áo gấm đứng đầu, khí thế ngạo nghễ, chính là Tần Vũ, thiên tài đến từ Tần Gia, một thế lực tu luyện hùng mạnh. Hắn liếc nhìn Lăng Tiêu với vẻ khinh thường, dường như vẫn còn khó chịu với việc Lăng Tiêu đã vượt qua hắn trong một bài kiểm tra nhỏ trước đó.
Bên cạnh Tần Vũ là Lạc Băng Ngưng, một thiếu nữ băng thanh ngọc khiết, đôi mắt phượng khẽ đảo qua Lăng Tiêu, trong ánh mắt ẩn chứa vẻ hiếu kỳ. Nàng là con gái của một vị Phong Chủ, thiên phú xuất chúng, được kỳ vọng sẽ trở thành đệ tử hạch tâm.
“Bắt đầu!”
Theo lệnh của Đại Trưởng Lão Thanh Phong, hàng ngàn tân đệ tử đồng loạt xông lên Đăng Thiên Thê.
Lăng Tiêu không vội vã. Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều vững chắc, như đang dạo chơi. Khi hắn đặt chân lên bậc thang đầu tiên, một luồng linh lực vô hình ập tới, thử thách linh căn và kinh mạch. Hắn khẽ nhếch mép, linh lực này đối với hắn, không khác gì làn gió nhẹ. Chí Tôn Thần Tàng tự động vận chuyển, dễ dàng hóa giải mọi áp lực.
Trong khi những người khác phải chật vật vận công chống đỡ, thậm chí có người vừa lên đã bị đẩy lùi, thì Lăng Tiêu lại tiến lên một cách nhẹ nhàng. Hắn không hề vận dụng quá nhiều sức mạnh, chỉ đơn thuần là dùng bản năng của một cường giả để cảm nhận và điều hòa.
Mười bậc, hai mươi bậc, ba mươi bậc… Lăng Tiêu vượt qua ngưỡng ngoại môn đệ tử mà không đổ một giọt mồ hôi. Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không chút biểu cảm, khiến những trưởng lão chú ý tới hắn không khỏi nghi hoặc. Hầu hết các thiên tài khác đều đang vận dụng hết sức lực, mồ hôi đầm đìa, nhưng Lăng Tiêu lại như người vô sự.
Tần Vũ đã lên tới bậc bốn mươi lăm, đang thở hổn hển, quay đầu nhìn xuống, thấy Lăng Tiêu vẫn còn ở dưới mình khá xa, hắn khinh thường hừ lạnh một tiếng. “Chỉ là một tên phế vật giả vờ thâm trầm.”
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt Tần Vũ trợn tròn. Lăng Tiêu đột nhiên tăng tốc. Mỗi bước chân của hắn dường như rút ngắn khoảng cách một cách khó tin. Hắn không chạy, không phi thân, chỉ là bước đi. Nhưng mỗi bước chân lại như ẩn chứa huyền cơ, vượt qua hàng chục bậc thang trong nháy mắt.
Bốn mươi, năm mươi, sáu mươi… Lăng Tiêu vượt qua Tần Vũ như một cơn gió. Tần Vũ cảm thấy một áp lực vô hình lướt qua mình, khiến hắn suýt chút nữa mất thăng bằng.
“Sao có thể nhanh như vậy?!” Tần Vũ kinh hãi. Hắn đã dùng hết sức bình sinh để duy trì tốc độ, vậy mà Lăng Tiêu lại vượt qua hắn một cách dễ dàng.
Đại Trưởng Lão Thanh Phong nheo mắt. “Thiếu niên này… bước pháp của hắn không phải là linh hoạt, mà là một loại cảm ngộ đối với Đăng Thiên Thê. Hắn đang hòa hợp với trận pháp trên đó, dùng lực của trận pháp để đẩy mình đi.”
Vị Phong Chủ bên cạnh cũng gật đầu tán thưởng. “Tâm cảnh cực cao, thiên phú ngộ đạo kinh người. Đây là một hạt giống tốt!”
Lạc Băng Ngưng cũng đã lên tới bậc bảy mươi lăm, nàng nhìn Lăng Tiêu đang dần thu hẹp khoảng cách. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt từ Lăng Tiêu, đó không phải là sự bạo phát linh lực thông thường, mà là một loại chân ý cực kỳ sâu sắc, dường như hắn đang nhìn thấu bản chất của Đăng Thiên Thê.
Lăng Tiêu đã lên tới bậc tám mươi. Áp lực ở đây đã mạnh gấp trăm lần so với bậc đầu tiên, đủ để nghiền nát một tu sĩ cấp thấp. Thế nhưng, hắn vẫn ung dung như cũ. Hắn cảm nhận được những luồng khí tức khác nhau từ các bậc thang, đó là những mảnh ghép của Thiên Địa Đại Đạo. Chí Tôn Thần Tàng không ngừng phân tích, hấp thụ, giúp hắn lĩnh ngộ sâu sắc hơn về quy luật vận hành của vũ trụ.
Chín mươi bậc! Lăng Tiêu đã vượt qua Lạc Băng Ngưng, trở thành người dẫn đầu. Nàng kinh ngạc nhìn bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Người này… rốt cuộc là ai?
Khi Lăng Tiêu đặt chân lên bậc chín mươi chín, toàn bộ Đăng Thiên Thê đột nhiên phát ra một luồng sáng chói lòa, những phù văn cổ xưa trên bậc thang như sống lại, bay lượn trên không trung. Cả Thái Huyền Thánh Địa chấn động. Đây là hiện tượng chỉ xảy ra khi có người đạt tới cảnh giới “Đại Viên Mãn” trên Đăng Thiên Thê, điều mà mấy trăm năm nay chưa từng xuất hiện!
“Chín mươi chín bậc… Đại Viên Mãn!” Đại Trưởng Lão Thanh Phong và các Phong Chủ đồng loạt đứng bật dậy, ánh mắt tràn ngập vẻ kích động và không thể tin được.
Tần Vũ và những thiên tài khác đều đứng sững sờ, nhìn lên Lăng Tiêu đang đứng trên bậc thang cao nhất, được ánh sáng bao phủ. Ánh sáng đó như đang rửa tội, như đang ban phước. Hắn không chỉ vượt qua khảo hạch, mà còn kích hoạt cả tiềm năng của Đăng Thiên Thê!
Lăng Tiêu cảm nhận được một luồng năng lượng thuần túy từ Đăng Thiên Thê truyền vào cơ thể, hòa vào Chí Tôn Thần Tàng. Hắn biết, đây chính là “cơ duyên” ẩn chứa trong Đăng Thiên Thê, chỉ người có tâm cảnh và thiên phú cực cao mới có thể kích hoạt. Luồng năng lượng này giúp Chí Tôn Thần Tàng của hắn thức tỉnh thêm một tầng, những mảnh ký ức về quá khứ Chí Tôn lại hé lộ thêm một chút.
“Huyền Giới… đây mới chỉ là khởi đầu.” Hắn thầm nghĩ. Ánh mắt hắn nhìn về phía xa xăm, nơi có những ngọn núi cao chót vót bị mây mù che phủ, ẩn chứa vô vàn bí mật và cường giả.
Đại Trưởng Lão Thanh Phong bước tới, nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy tán thưởng. “Thiếu niên, ngươi tên là gì?”
“Lăng Tiêu.” Hắn đáp, giọng nói bình tĩnh, không chút kiêu ngạo.
“Lăng Tiêu!” Đại Trưởng Lão Thanh Phong lặp lại, sau đó tuyên bố, “Từ nay về sau, Lăng Tiêu chính là đệ tử hạch tâm của Thái Huyền Thánh Địa, được đặc cách chọn Phong Chủ!”
Lời tuyên bố này như một quả bom nổ tung trong đám đông tân đệ tử. Đệ tử hạch tâm đã hiếm, lại còn được đặc cách chọn Phong Chủ, đây là đãi ngộ chưa từng có! Vô số ánh mắt ghen tỵ, ngưỡng mộ, và cả nghi ngờ đổ dồn về phía Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu đứng đó, đón nhận mọi ánh mắt. Hắn biết, từ giờ trở đi, hắn sẽ không còn là một thiếu niên vô danh nữa. Cái tên Lăng Tiêu sẽ bắt đầu vang vọng khắp Thái Huyền Thánh Địa, và đây cũng chính là bước đi đầu tiên của hắn trên con đường chinh phạt vạn giới, trở thành Chí Tôn Vạn Đế.
Cuộc sống tại Thái Huyền Thánh Địa đã chính thức bắt đầu, và Lăng Tiêu đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi âm mưu đang chờ đợi hắn ở phía trước.