Chí Tôn Vạn Đế
Chương 98
Chương 98: Huyền Giới Mở Ra – Phong Vân Sơ Khởi
Lăng Tiêu bước ra khỏi Di Tích Nguyên Thủy, cảm giác như cả vũ trụ đang xoay chuyển quanh mình. Cánh cửa Vĩnh Hằng khép lại sau lưng, nuốt chửng những bí ẩn cổ xưa, nhưng trong lòng hắn, một thế giới mới vừa thức tỉnh. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị khinh miệt, mà đã là một thanh niên tài tuấn, mang trong mình dòng máu Chí Tôn đang chảy cuộn và một sứ mệnh vĩ đại.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí của Huyền Giới. Nó dày đặc hơn, tinh khiết hơn so với vùng đất phàm trần mà hắn từng sống. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều hân hoan đón nhận nguồn năng lượng dồi dào này, như một cây khô cằn được tưới tắm. Ánh mắt hắn sắc bén như kiếm, quét qua vùng núi non trùng điệp trước mặt. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng hắn không còn đơn độc. Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh, và hắn sẽ dùng sức mạnh này, để viết nên huyền thoại của một Chí Tôn Vạn Đế.
Dưới sự dẫn dắt của một trực giác kỳ lạ từ Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu chọn một hướng và bắt đầu hành trình. Hắn không vội vàng, mà thong thả bước đi, cảm nhận từng ngọn gió, từng hơi thở của Huyền Giới. Trên đường đi, hắn gặp không ít những đoàn tu sĩ, những thương đội chở đầy linh dược, linh tài quý hiếm. Mỗi người đều mang một khí chất khác biệt, mạnh mẽ hơn hẳn những kẻ hắn từng gặp ở vùng đất cũ. Hắn nhận ra, đây mới chính là thế giới của người tu luyện chân chính.
Vài ngày sau, Lăng Tiêu đến gần một thành thị phồn hoa, nguy nga tráng lệ bậc nhất mà hắn từng thấy. Bức tường thành cao vút, được khắc vẽ vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra một luồng linh lực mạnh mẽ. Đó là Thiên Phong Thành, một trung tâm giao thương và tu luyện lớn, nơi hội tụ của vô số thế lực lớn nhỏ trong vùng. Từ xa, hắn đã có thể nghe thấy tiếng người ồn ào, tiếng rao bán, và cả những tiếng tranh luận của các tu sĩ.
Khi Lăng Tiêu tiến vào thành, hắn hòa mình vào dòng người đông đúc. Hắn đi qua các con phố, lắng nghe những câu chuyện, những tin tức từ khắp nơi. Hắn biết được rằng, các tông môn lớn của Huyền Giới đang chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại: Đại Điển Chiêu Sinh của Thái Huyền Thánh Địa, một trong tứ đại thánh địa của Huyền Giới, cứ vài chục năm mới tổ chức một lần. Hàng vạn thiên tài từ khắp nơi sẽ đổ về, mong muốn được gia nhập. Đây chính là cơ hội mà hắn cần.
Trên đường đi đến một quán trà nhỏ để nghỉ ngơi và tiếp tục thu thập thông tin, Lăng Tiêu bất chợt cảm nhận được một luồng sát khí mãnh liệt từ một con hẻm vắng. Hắn khẽ nhíu mày, bước chân hơi chững lại, rồi không chút do dự mà rẽ vào. Bên trong con hẻm, một cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra. Ba thiếu niên và một thiếu nữ ăn mặc trang phục của Lam Nguyệt Kiếm Phái đang bị một nhóm hơn mười tên cường đạo áo đen vây công. Những tên cường đạo này đều mang theo khí tức hung hãn, ánh mắt tham lam, rõ ràng không phải lần đầu làm việc này.
“Giao ra tất cả linh thạch và kiếm phổ các ngươi có, nếu không, đừng trách Huyết Lang Bang chúng ta ra tay vô tình!” Một tên cường đạo đầu lĩnh có vết sẹo dài trên mặt, cười khẩy nói, ánh mắt dâm tà lướt qua thiếu nữ duy nhất trong nhóm. Thiếu nữ kia, dung mạo thanh tú, khí chất thoát tục, chính là Mộ Dung Tuyết, đệ tử hạch tâm của Lam Nguyệt Kiếm Phái.
“Đồ khốn! Lam Nguyệt Kiếm Phái chúng ta thà chết chứ không chịu khuất phục!” Một thiếu niên khác gầm lên, rút kiếm nghênh chiến. Nhưng thực lực của bọn họ chênh lệch quá lớn. Mộ Dung Tuyết và các đồng môn chỉ là tu sĩ ở cấp độ Khai Mạch Cảnh hoặc Ngưng Khí Cảnh, trong khi tên đầu lĩnh Huyết Lang Bang đã đạt tới Trúc Cơ Cảnh trung kỳ, và đám thủ hạ của hắn cũng không yếu hơn.
Mộ Dung Tuyết cắn chặt môi, ánh mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng. Nàng đã cố gắng hết sức, nhưng ba người còn lại đã bị thương, linh lực cạn kiệt. Nàng không thể để bọn họ rơi vào tay đám cường đạo này.
Ngay lúc tên đầu lĩnh Huyết Lang Bang định ra tay bắt Mộ Dung Tuyết, một bóng người chợt lóe lên, nhanh như thiểm điện. Lăng Tiêu xuất hiện, chặn đứng nắm đấm của tên cường đạo. Nắm đấm của Lăng Tiêu không hề hoa lệ, chỉ là một cú đấm thẳng tắp, nhưng lại mang theo một lực lượng kinh khủng, ẩn chứa sự huyền ảo của Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh. Tên cường đạo sẹo mặt cảm thấy một luồng sức mạnh khó tin truyền đến, cánh tay hắn tê dại, cả người bị đẩy lùi vài bước, suýt chút nữa ngã lăn ra đất.
“Ai?” Tên sẹo mặt kinh hãi, trợn mắt nhìn Lăng Tiêu. Hắn không hề cảm nhận được sự hiện diện của người này trước đó. Lăng Tiêu đứng đó, thân hình không cao lớn, nhưng lại tỏa ra một khí chất uy nghiêm, trầm tĩnh, khiến người ta không dám xem thường. Ánh mắt hắn lạnh lùng, tựa như băng sương, quét qua đám cường đạo.
“Cút đi.” Lăng Tiêu chỉ nói một câu đơn giản, giọng điệu bình thản, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến đám cường đạo cảm thấy tim đập thình thịch.
Tên sẹo mặt nghiến răng. Hắn là cường đạo có tiếng trong vùng, chưa từng bị ai coi thường như vậy. “Hừ! Ngươi tưởng mình là ai? Dám xen vào chuyện của Huyết Lang Bang? Anh em đâu, lên cho ta!”
Đám cường đạo nghe lệnh, gầm lên xông tới. Chúng rút ra đao kiếm, linh lực bùng nổ, tạo thành một làn sóng công kích hung hãn. Mộ Dung Tuyết và các đồng môn kinh hãi, muốn khuyên Lăng Tiêu bỏ chạy, nhưng đã quá muộn.
Lăng Tiêu không nói thêm lời nào. Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, rồi động thủ. Thân pháp của hắn linh hoạt đến cực điểm, như một làn khói. Hắn không sử dụng linh lực rực rỡ, cũng không phô trương võ kỹ phức tạp. Mỗi chiêu, mỗi thức của hắn đều đơn giản đến mức khó tin, nhưng lại chứa đựng đạo lý sâu xa, tinh diệu vô cùng. Hắn chỉ vung tay, một tên cường đạo đã bị đánh bay, ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Hắn xoay người, một cước đá ra, hai tên cường đạo khác văng vào tường, xương cốt rắc rắc.
Trong mắt Lăng Tiêu, những chiêu thức này dường như đã trở thành bản năng. Chí Tôn Thần Tàng không chỉ mang lại cho hắn sức mạnh, mà còn là một kho tàng kiến thức võ đạo, công pháp vô tận. Hắn chỉ cần một ý niệm, liền có thể vận dụng những chiêu thức tinh túy nhất, vượt xa sự hiểu biết của các tu sĩ bình thường.
Chỉ trong chốc lát, hơn chục tên cường đạo đã nằm la liệt dưới đất, kẻ thì bất tỉnh, kẻ thì gãy tay gãy chân, không còn khả năng chiến đấu. Tên sẹo mặt chứng kiến cảnh tượng này, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình. Người thanh niên này, thoạt nhìn chỉ là Ngưng Khí Cảnh, nhưng lại có thể dễ dàng đánh bại toàn bộ Huyết Lang Bang mà không tốn chút sức lực nào.
“Ngươi… ngươi là ai?” Hắn run rẩy hỏi, ánh mắt đầy sợ hãi.
Lăng Tiêu không trả lời, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. Tên sẹo mặt lập tức cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên mình, khiến hắn quỳ sụp xuống đất, không dám ngẩng đầu. “Tha mạng! Đại hiệp tha mạng! Chúng ta sai rồi! Sẽ không bao giờ dám làm càn nữa!”
“Cút.” Lăng Tiêu lặp lại. Lần này, giọng điệu hắn rõ ràng hơn, mang theo một sự lạnh lẽo khiến người ta phải rùng mình. Tên sẹo mặt không dám chần chừ, lập tức bò dậy, kéo theo vài tên cường đạo còn tỉnh táo khác, cuống cuồng chạy trốn, biến mất khỏi con hẻm.
Mộ Dung Tuyết và các đồng môn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt kinh ngạc tột độ. Bọn họ hoàn toàn choáng váng trước sức mạnh của hắn. Vừa rồi, hắn dường như không hề sử dụng linh lực, chỉ bằng thân pháp và quyền cước đã đánh bại đám cường đạo hung hãn kia. Điều này nằm ngoài sự hiểu biết của bọn họ.
“Đa tạ… đa tạ ân công đã ra tay cứu giúp!” Mộ Dung Tuyết là người đầu tiên lấy lại tinh thần, cúi người hành lễ. Ba thiếu niên còn lại cũng vội vàng làm theo, ánh mắt tràn đầy sự kính phục.
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn bình thản. “Không cần đa lễ. Ta chỉ thuận tay mà thôi.”
“Ân công quá khiêm tốn. Nếu không có ân công, chúng ta e rằng đã…” Mộ Dung Tuyết vẫn còn sợ hãi. Nàng nhìn Lăng Tiêu, cảm thấy người này thật thần bí. Tu vi của hắn dường như chỉ ở Ngưng Khí Cảnh đỉnh phong, nhưng sức chiến đấu lại kinh người đến vậy.
“Không biết ân công xưng hô thế nào? Ân công có phải là tu sĩ ẩn thế nào không?” Một thiếu niên trong nhóm tò mò hỏi.
Lăng Tiêu mỉm cười nhạt. “Ta tên Lăng Tiêu. Chỉ là một tu sĩ bình thường, vừa mới bước chân vào Huyền Giới mà thôi.”
Nghe Lăng Tiêu nói hắn mới bước chân vào Huyền Giới, Mộ Dung Tuyết và các đồng môn càng thêm kinh ngạc. Mới tới Huyền Giới đã có thực lực như vậy, quả thật là yêu nghiệt! Mộ Dung Tuyết chợt nhớ tới sự kiện trọng đại sắp tới, liền hỏi: “Lăng công tử, không biết ngươi có mục đích gì khi đến Thiên Phong Thành?”
“Ta nghe nói Thái Huyền Thánh Địa đang chiêu sinh, muốn thử vận may một chút.” Lăng Tiêu trả lời thẳng thắn.
Mộ Dung Tuyết hơi sững sờ, rồi trên mặt hiện lên vẻ hưng phấn. “Thật sao? Lăng công tử thực lực siêu phàm như vậy, chắc chắn sẽ vượt qua được! Ta cũng đang trên đường đến đó để tham gia Chiêu Sinh Đại Điển. Nếu Lăng công tử không chê, có thể cùng đi với chúng ta.” Nàng nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy hy vọng. Có một người mạnh mẽ và thần bí như Lăng Tiêu đi cùng, chuyến đi của bọn họ chắc chắn sẽ an toàn hơn rất nhiều.
Lăng Tiêu suy nghĩ một chút. Đi cùng với nhóm người này sẽ giúp hắn hiểu rõ hơn về Huyền Giới và các quy tắc của Thái Huyền Thánh Địa. Hắn gật đầu. “Vậy thì làm phiền Mộ Dung cô nương rồi.”
“Không phiền, không phiền chút nào! Ngược lại là vinh hạnh của chúng ta!” Mộ Dung Tuyết vội vàng xua tay, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nàng cùng các đồng môn lập tức dẫn Lăng Tiêu đến một quán trọ tốt nhất trong thành, mời hắn ăn uống, nói chuyện, cung cấp cho hắn rất nhiều thông tin hữu ích về Thái Huyền Thánh Địa, về các thế lực lớn nhỏ khác trong Huyền Giới, và cả những thử thách mà các thiên tài sẽ phải đối mặt trong Chiêu Sinh Đại Điển.
Lăng Tiêu lắng nghe, trong lòng thầm sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin. Hắn đã không còn là thiếu niên nông cạn ngày xưa. Chí Tôn Thần Tàng đã mở ra cho hắn một tầm nhìn mới, một trí tuệ sâu sắc hơn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng cũng sẽ là nơi để hắn tôi luyện, để thức tỉnh hoàn toàn ký ức và sức mạnh chân chính của mình. Thái Huyền Thánh Địa, chỉ là bước khởi đầu. Mục tiêu của hắn là thống ngự vạn giới, trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng.
Đêm đó, dưới ánh trăng huyền ảo của Huyền Giới, Lăng Tiêu ngồi tĩnh tọa trong phòng, cảm nhận linh khí cuộn trào trong cơ thể. Hắn biết, một kỷ nguyên mới đang chờ đón hắn. Phong vân của Huyền Giới đã bắt đầu chuyển động, và hắn, Chí Tôn Vạn Đế tương lai, sẽ là người tạo nên những cơn bão táp đó.