Chí Tôn Vạn Đế
Chương 94
Chương 94: Di Tích Nguyên Thủy
Rời khỏi Đế Vẫn Cung, Lăng Tiêu cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không gian Thiên Giới Bí Cảnh. Nếu bên ngoài cung điện vẫn còn mang chút vẻ hoang tàn của một di tích cổ xưa, thì càng đi sâu vào theo chỉ dẫn của cuộn da dê, không khí càng trở nên nặng nề, cổ kính hơn. Những luồng linh khí nguyên thủy dày đặc như sương mù, ẩn chứa sức mạnh hùng hậu, nhưng cũng đồng thời mang theo một áp lực vô hình, khiến ngay cả cường giả Hóa Thần cảnh cũng phải khó khăn khi di chuyển.
Đế Vẫn Cung đã ban cho hắn cơ duyên lớn, không chỉ là các công pháp cấp Đế Vương mà còn là manh mối quan trọng về Chí Tôn Thần Tàng, thứ đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn. Nhưng quan trọng hơn cả, là tấm bản đồ dẫn đến Di Tích Nguyên Thủy – một khu vực bí ẩn sâu thẳm trong Thiên Giới Bí Cảnh, nơi mà ngay cả những kẻ mạnh nhất Huyền Giới cũng chưa chắc đã đặt chân tới. Lăng Tiêu siết chặt viên ngọc bội và cuộn da dê trong tay, ánh mắt kiên định.
Con đường dẫn vào Di Tích Nguyên Thủy không phải là một con đường thông thường. Nó là một mê cung tự nhiên được hình thành từ những vách đá sừng sững, những khe nứt sâu thẳm và những khu rừng cổ thụ đã hóa thạch. Thỉnh thoảng, Lăng Tiêu phải đối mặt với những sinh vật cổ xưa, mang hình dáng kỳ dị, ẩn mình trong các khe đá hoặc dưới tán cây khổng lồ. Chúng không phải là những con yêu thú thông thường mà hắn từng gặp, mà dường như là tàn dư của một kỷ nguyên đã qua, mang trong mình một chút khí tức của sự hỗn độn nguyên thủy.
Một con Cự Thạch Viên với bộ lông xám tro cứng như thép, cao hơn mười trượng, đột ngột lao ra từ một vách đá, giáng một quyền nặng nề xuống. Lăng Tiêu không né tránh, hắn vận chuyển “Bất Diệt Đế Thể” – một trong những công pháp rèn luyện thân thể cấp Đế Vương mà hắn vừa lĩnh ngộ. Thân thể hắn tỏa ra kim quang nhàn nhạt, cứng rắn như kim cương. Cú đấm của Cự Thạch Viên va vào người hắn, tạo ra một tiếng “ầm” lớn, nhưng Lăng Tiêu chỉ lùi lại nửa bước, cơ thể không hề hấn gì.
“Lực lượng này… thật sự là cấp Đế Vương!” Lăng Tiêu thầm kinh ngạc. Mặc dù chỉ mới luyện hóa được một phần nhỏ của Bất Diệt Đế Thể, nhưng sức phòng ngự của hắn đã tăng lên một cách khủng khiếp. Hắn giơ tay, một đạo kiếm khí sắc bén như tơ, mang theo ý cảnh của “Đế Kiếm Phá Thiên” – một kiếm quyết cũng từ kho tàng cấp Đế Vương – xuyên thẳng qua đầu Cự Thạch Viên, kết thúc sinh mạng của nó ngay lập tức. Cự Thạch Viên đổ sụp, hóa thành cát bụi, chỉ để lại một viên nội đan cổ xưa.
Càng đi sâu, Lăng Tiêu càng phát hiện ra nhiều điều kỳ lạ. Những dòng sông linh khí chảy ngược trên không trung, những thác nước dung nham phun trào từ lòng đất, và những cơn bão không gian bất chợt xuất hiện. Tất cả đều là những cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng vô cùng nguy hiểm, không ngừng thử thách ý chí và thực lực của hắn. Hắn phải dựa vào sự nhạy bén của mình, kết hợp với các công pháp mới và bản đồ để tìm ra con đường an toàn nhất. Bản đồ không chỉ là một chỉ dẫn địa lý, mà còn ẩn chứa những phù văn cổ xưa, giúp hắn nhận biết được những khu vực nguy hiểm và những nơi có thể ẩn chứa cơ duyên.
Sau ba ngày ba đêm liên tục di chuyển, Lăng Tiêu cuối cùng cũng đến được một khu vực hoang vu rộng lớn. Nơi đây, không khí trở nên cực kỳ quỷ dị. Những khối đá khổng lồ lơ lửng trên không, tạo thành một kiến trúc tự nhiên hùng vĩ. Trên những khối đá đó, Lăng Tiêu nhìn thấy những phù văn cổ xưa khắc họa, chúng không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào hắn từng biết, nhưng lại tỏa ra một loại sức mạnh thần bí, khiến linh hồn hắn rung động.
Di Tích Nguyên Thủy. Hắn đã đến rồi.
Đứng trước lối vào Di Tích Nguyên Thủy, Lăng Tiêu cảm thấy một làn sóng năng lượng khổng lồ ập tới, mạnh mẽ đến mức khiến hắn gần như không thở nổi. Đó là một loại năng lượng thuần túy, nguyên thủy, chứa đựng cả sự sáng tạo lẫn hủy diệt. Hắn biết, đây chính là nơi có thể ẩn chứa bí mật về Chí Tôn Thần Tàng và thân thế của hắn. Nhưng cũng chính lúc này, một vài luồng khí tức cường đại khác đột nhiên xuất hiện, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu vực.
“Ha ha, không ngờ lại có người đến được đây trước ta.” Một giọng nói cuồng ngạo vang lên. Một nam tử trẻ tuổi, thân hình cao lớn, vóc dáng cường tráng, khoác trên mình bộ chiến giáp màu vàng kim, mái tóc đỏ rực như lửa, chậm rãi bước ra từ một khe nứt không gian. Hắn tỏa ra khí thế bá đạo, ánh mắt sắc như dao cau. Sau lưng hắn là một đội ngũ tùy tùng hùng hậu, mỗi người đều là cường giả Hóa Thần cảnh.
“Ồ, không chỉ có một.” Một giọng nói khác, trầm ấm hơn, mang theo chút lạnh lùng, cũng vọng tới. Một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, mặc y phục màu trắng tinh khôi, khí chất thanh thoát như tiên tử, từ trên trời chậm rãi hạ xuống. Nàng đứng trên một đóa sen băng, mỗi bước chân đều tạo ra những gợn sóng linh khí. Sau lưng nàng là hai lão già tóc bạc, khí tức uyên thâm, rõ ràng là những cường giả đỉnh cao.
Và còn nữa, một thiếu niên mặt mũi âm trầm, đôi mắt sắc lạnh như rắn độc, trên người tản ra hắc khí nồng đậm, từ từ xuất hiện từ một mảng không gian méo mó. Hắn không có tùy tùng, nhưng khí tức trên người lại không hề thua kém hai người kia, thậm chí còn có phần quỷ dị hơn. Ba thế lực, ba thiên tài đứng đầu của các đại tông môn Huyền Giới, đều đã hội tụ tại đây.
Nam tử áo giáp vàng tên là Viêm Liệt, truyền nhân của Hỏa Thần Cung, một trong Tứ Đại Thần Cung của Huyền Giới. Thiếu nữ sen băng là Băng Nguyệt, Thánh Nữ của Băng Tuyết Thánh Địa, cũng là một trong những thế lực siêu cấp. Còn thiếu niên âm trầm kia là Minh Dạ, đệ tử chân truyền của U Minh Tông, một tông môn bí ẩn nhưng cực kỳ cường đại.
Ba người họ đều là những nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, được mệnh danh là “Tiểu Đế” của Huyền Giới, những người có tiềm năng bước lên cảnh giới Đế Vương trong tương lai. Nhưng giờ đây, tất cả đều dừng lại, ánh mắt đổ dồn vào Lăng Tiêu, kẻ đang đứng một mình trước lối vào Di Tích Nguyên Thủy.
Viêm Liệt cười khẩy, giọng điệu khinh thường: “Một tên tiểu tử Hóa Thần cảnh sơ kỳ, sao lại có thể đến được đây trước chúng ta? Chắc là vận may chó ngáp phải ruồi thôi.”
Băng Nguyệt nhẹ nhàng cau mày, đôi mắt xanh thẳm nhìn Lăng Tiêu với vẻ dò xét. Nàng không nói gì, nhưng sự nghi hoặc trong ánh mắt là rõ ràng. Minh Dạ thì chỉ cười nhạt, nụ cười mang theo chút tàn nhẫn: “Kẻ yếu mà dám đặt chân vào thánh địa này, không biết sống chết.”
Lăng Tiêu không quan tâm đến những lời nói đó. Hắn biết rõ vị thế của mình trong Huyền Giới hiện tại chưa đủ để sánh ngang với những thiên tài đỉnh cấp này, nhưng hắn cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt. Hắn cảm nhận được sự tham lam và cảnh giác từ ba người kia. Di Tích Nguyên Thủy chắc chắn ẩn chứa bảo vật kinh người, và những thiên tài này tuyệt đối không muốn chia sẻ.
“Các vị, Di Tích Nguyên Thủy không phải là nơi của riêng ai. Ai có bản lĩnh thì người đó có được.” Lăng Tiêu bình thản đáp, ánh mắt quét qua ba người, không hề có chút sợ hãi nào. Hắn biết, một cuộc tranh đoạt khó tránh khỏi.
Viêm Liệt cười lớn: “Tên tiểu tử này cũng có chút gan dạ. Nhưng mà, có gan không có nghĩa là có mệnh để hưởng phúc.” Hắn không nói nhiều, trực tiếp vung tay, một ngọn lửa kim sắc bùng lên, hóa thành một con Hỏa Long khổng lồ, gầm thét lao về phía Lăng Tiêu.
Băng Nguyệt và Minh Dạ tuy không ra tay ngay lập tức, nhưng cũng âm thầm chuẩn bị. Họ muốn xem thực lực của Lăng Tiêu đến đâu, và cũng muốn nhân cơ hội này để loại bỏ một đối thủ cạnh tranh tiềm năng.
Lăng Tiêu hừ lạnh. Hắn vừa mới lĩnh ngộ được sức mạnh cấp Đế Vương, đang muốn tìm một đối thủ để thử nghiệm. Ba thiên tài này, tuy kiêu ngạo, nhưng cũng là những đối thủ xứng tầm để hắn chứng minh thực lực của mình. Hắn giơ tay, một đạo kiếm quang chói mắt bùng lên, mang theo ý chí phá vỡ mọi thứ, nghênh đón Hỏa Long của Viêm Liệt. Trận chiến đầu tiên tại cửa Di Tích Nguyên Thủy đã bùng nổ!
Lăng Tiêu biết, Di Tích Nguyên Thủy ẩn chứa bí mật kinh thiên động địa, và để bước vào đó, hắn phải vượt qua không chỉ những cạm bẫy cổ xưa mà còn cả sự cạnh tranh khốc liệt từ những thiên tài hàng đầu Huyền Giới. Con đường đến với sự thật về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù đã phong ấn hắn sẽ còn nhiều chông gai và thử thách hơn nữa.