Chí Tôn Vạn Đế
Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:01:48 | Lượt xem: 4

Chương 91: Cổ Địa Thức Tỉnh, Minh Văn Chi Bí

Màn sương dày đặc trong Thiên Giới Bí Cảnh dần trở nên mỏng manh hơn khi Lăng Tiêu bước sâu vào. Tinh thạch hạch tâm trong tay hắn không ngừng tỏa ra ánh sáng xanh biếc, chỉ dẫn đường đi, trong khi Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn liên tục rung động, như một chiếc la bàn định hướng về phía một thứ gì đó vô cùng cổ xưa và mạnh mẽ. Luồng khí tức mà hắn cảm nhận được từ sâu thẳm bí cảnh ngày càng trở nên rõ ràng, mang theo một cảm giác uy nghiêm và áp bức khó tả, như thể nơi đó ẩn chứa một phần của thời gian đã bị lãng quên.

Đi qua một khe núi hẹp, Lăng Tiêu đột nhiên cảm thấy tầm nhìn mở rộng. Màn sương cuối cùng cũng tan biến, để lộ ra một cảnh tượng khiến hắn phải sững sờ. Trước mắt hắn không phải là một khu rừng rậm rạp hay một vùng đất hoang tàn, mà là một thung lũng khổng lồ bị bao phủ bởi những tàn tích của một nền văn minh cổ đại. Những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường thành vỡ vụn, và những công trình kiến trúc kỳ lạ mọc lên từ lòng đất, tất cả đều được khắc bằng những phù văn cổ xưa mà Lăng Tiêu chưa từng thấy bao giờ. Không khí nơi đây nặng nề một cách dị thường, tràn ngập một loại linh khí nguyên thủy mà ở Huyền Giới gần như đã tuyệt diệt.

“Đây là… một di tích cổ xưa?” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những tàn tích. Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh to lớn đã từng ngự trị nơi này, và sự tàn phá khủng khiếp đã khiến nó trở thành phế tích. Những dấu vết của thời gian in hằn lên từng phiến đá, từng vết nứt, kể lại một câu chuyện về sự thịnh vượng và suy tàn.

Khi Lăng Tiêu bước chân vào thung lũng, một cảm giác nguy hiểm đột ngột ập đến. Mặt đất dưới chân hắn bỗng rung chuyển, và từ sâu trong lòng đất, những xúc tu khổng lồ mọc lên như những con rắn độc, tấn công tới tấp. Chúng được tạo thành từ những loại thực vật hóa thạch, cứng rắn như thép và mang theo một loại độc tố ăn mòn linh lực. Đây chính là “Cổ Mộc Yêu Đằng” – những sinh vật thực vật cổ xưa đã hấp thụ linh khí của di tích mà sinh trưởng, trở thành những quái vật đáng sợ.

Lăng Tiêu hừ lạnh một tiếng, không chút hoảng loạn. Hắn rút Trảm Phong Kiếm ra, thân hình lướt đi như một làn gió. Kiếm quang bùng nổ, mang theo sức mạnh của Cửu Cửu Quy Nhất Kiếm Quyết, xé toạc không khí. Hàng chục xúc tu bị chặt đứt, nhưng chúng nhanh chóng tái sinh và mọc thêm nhiều hơn, tạo thành một mạng lưới dày đặc bao vây hắn.

“Thú vị.” Lăng Tiêu nhếch mép. Hắn không muốn lãng phí quá nhiều linh lực ở đây. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể khẽ động, một luồng năng lượng màu vàng nhạt bao quanh Trảm Phong Kiếm. Kiếm khí đột nhiên biến đổi, không còn là sự sắc bén thuần túy mà mang theo một lực lượng cuồng bạo, hủy diệt. Đó là sức mạnh nguyên thủy hơn, thứ sức mạnh mà Chí Tôn Thần Tàng đang dần hé lộ.

“Cửu Cửu Quy Nhất, Phá Diệt!”

Một đạo kiếm quang kinh thiên động địa bùng nổ, không chỉ chặt đứt mà còn trực tiếp nghiền nát những xúc tu Cổ Mộc Yêu Đằng thành tro bụi. Lực lượng phá diệt lan tràn, thậm chí còn khiến mặt đất xung quanh nứt toác. Lăng Tiêu không ngừng lại, hắn tiếp tục phóng thích kiếm khí, ép lùi những xúc tu còn lại, mở ra một con đường thẳng tiến.

Sau khi vượt qua khu vực Cổ Mộc Yêu Đằng, Lăng Tiêu tiếp tục đi sâu hơn. Chí Tôn Thần Tàng vẫn không ngừng dẫn dắt hắn, và luồng khí tức cổ xưa kia ngày càng trở nên nồng đậm. Cuối cùng, hắn dừng lại trước một hồ nước trong vắt, nước hồ tĩnh lặng như gương, nhưng bên dưới lại tỏa ra một luồng linh khí khiến cả không gian xung quanh trở nên thanh khiết và sống động.

Giữa hồ, một bệ đá cổ xưa nổi lên, trên đó có một đóa sen trắng tinh khiết đang nở rộ. Đóa sen này chỉ có ba cánh, mỗi cánh phát ra một thứ ánh sáng khác nhau: một cánh trắng như tuyết, một cánh xanh ngọc bích, và một cánh tím huyền ảo. Từ đóa sen, một mùi hương thơm ngát lan tỏa, chỉ cần ngửi một chút cũng khiến tinh thần sảng khoái, tu vi như muốn đột phá. Đây chính là “Thái Sơ Ngưng Hồn Liên” – một loại thần dược đã thất truyền từ vô số kỷ nguyên, có khả năng ngưng luyện hồn phách, tăng cường căn cơ tu luyện, và đặc biệt là cực kỳ hữu ích cho việc thức tỉnh các loại huyết mạch cổ xưa.

Lăng Tiêu cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình dao động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể nó đang khao khát thứ Thái Sơ Ngưng Hồn Liên này. Hắn biết, đây chính là cơ duyên lớn mà Chí Tôn Thần Tàng đã dẫn dắt hắn tới.

Tuy nhiên, thần dược quý hiếm như vậy không thể không có vật bảo vệ. Xung quanh bệ đá, một màn chắn vô hình đang lấp lánh, đó là một cổ trận pháp cực kỳ phức tạp. Hơn nữa, ngay dưới bệ đá, trong làn nước hồ trong suốt, một con cá sấu khổng lồ với lớp vảy đen kịt và đôi mắt đỏ rực đang nằm phục kích. Đây là “Huyền Minh Thủy Giáp Thú”, một linh thú cổ đại đã hấp thụ linh khí Thái Sơ Ngưng Hồn Liên mà trở nên vô cùng mạnh mẽ, đạt tới cảnh giới Linh Hồn Cảnh hậu kỳ, thậm chí có thể so sánh với đỉnh cao Linh Hồn Cảnh.

Lăng Tiêu không vội vàng hành động. Hắn cẩn thận quan sát trận pháp và con Huyền Minh Thủy Giáp Thú. Hắn nhận ra trận pháp này được gọi là “Thái Sơ Hồn Khốn Trận”, một loại trận pháp cổ xưa chuyên dùng để phong tỏa và tiêu hao năng lượng của kẻ địch. Nếu liều lĩnh xông vào, dù hắn có mạnh đến đâu cũng sẽ bị trận pháp này làm suy yếu đáng kể trước khi đối mặt với Huyền Minh Thủy Giáp Thú.

“Trận pháp này… có chút quen thuộc.” Lăng Tiêu nhíu mày. Trong ký ức bị phong ấn của hắn, có vẻ như hắn đã từng tiếp xúc với những loại trận pháp tương tự. Chí Tôn Thần Tàng lại rung động, dường như đang truyền cho hắn những mảnh ghép thông tin rời rạc.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận. Những đường nét của trận pháp dần hiện rõ trong tâm trí hắn. Lăng Tiêu bắt đầu di chuyển, không phải lao thẳng vào mà là đi vòng quanh hồ, dùng ngón tay vẽ ra những phù văn phức tạp trong không khí. Mỗi phù văn hắn vẽ ra đều tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, hòa vào trận pháp cổ xưa, khiến nó khẽ rung động.

Huyền Minh Thủy Giáp Thú dưới hồ cảm nhận được sự quấy phá, nó gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình to lớn vọt lên khỏi mặt nước, tạo ra những đợt sóng cao trào. Nó phun ra một luồng thủy đao sắc bén, chém thẳng về phía Lăng Tiêu. Nhưng Lăng Tiêu đã chuẩn bị sẵn. Hắn vận dụng “Vô Ảnh Bộ”, thân ảnh hóa thành vô số tàn ảnh, né tránh công kích. Đồng thời, hắn dồn sức vào phù văn cuối cùng.

“Phá!”

Khi phù văn cuối cùng hoàn thành, một tiếng nứt vỡ vang lên trong không gian. Màn chắn vô hình của Thái Sơ Hồn Khốn Trận lấp lánh kịch liệt rồi vỡ tan tành như thủy tinh. Trận pháp bị phá giải!

Huyền Minh Thủy Giáp Thú càng thêm phẫn nộ. Nó lao thẳng về phía Lăng Tiêu, há cái miệng rộng ngoác, hàm răng sắc nhọn như đao kiếm muốn xé xác hắn. Lăng Tiêu không còn né tránh nữa. Hắn biết, đã đến lúc phải đối mặt trực diện.

“Ngươi muốn bảo vệ thần dược? Vậy thì hãy nếm thử sức mạnh của ta!”

Trảm Phong Kiếm vung lên, lần này không phải là kiếm khí thuần túy, mà là một luồng kiếm ảnh khổng lồ, hội tụ sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng và linh lực hùng hậu của Lăng Tiêu. Kiếm ảnh mang theo một sức mạnh trấn áp mãnh liệt, chém thẳng vào đầu Huyền Minh Thủy Giáp Thú.

“Rống!” Huyền Minh Thủy Giáp Thú gầm thét, phun ra một cột nước đen ngòm mang theo độc tố ăn mòn, nhưng kiếm ảnh của Lăng Tiêu quá mạnh. Nó xuyên thủng cột nước, đánh thẳng vào lớp vảy cứng rắn nhất của con quái vật. Một vết nứt lớn xuất hiện trên đầu Huyền Minh Thủy Giáp Thú, máu xanh bắn tung tóe.

Lăng Tiêu không cho đối thủ có cơ hội phản công. Hắn vận dụng Vô Ảnh Bộ, trong nháy mắt đã xuất hiện trên lưng Huyền Minh Thủy Giáp Thú. Trảm Phong Kiếm được thúc đẩy bởi Chí Tôn Thần Tàng, phát ra ánh sáng chói lòa, đâm thẳng vào vết nứt trên đầu con thú. Một tiếng rống đau đớn vang vọng khắp thung lũng, sau đó là sự im lặng chết chóc khi thân hình khổng lồ của Huyền Minh Thủy Giáp Thú đổ sụp xuống, nhuộm đỏ cả hồ nước.

Sau trận chiến, Lăng Tiêu thở phào nhẹ nhõm. Hắn bước lên bệ đá, hái đóa Thái Sơ Ngưng Hồn Liên. Ngay khi đóa sen rời khỏi bệ đá, luồng linh khí trong hồ lập tức suy yếu đi rất nhiều. Dưới đóa sen, Lăng Tiêu phát hiện một phiến đá cổ xưa được khắc đầy những ký tự và hình ảnh kỳ lạ.

Hắn chạm tay vào phiến đá. Một luồng thông tin ồ ạt tràn vào tâm trí Lăng Tiêu, không phải là ký ức của hắn, mà là những mảnh vỡ của một câu chuyện từ thuở hồng hoang. Phiến đá này ghi lại về một “Chí Tôn Cổ Tộc” hùng mạnh, những người sở hữu sức mạnh có thể khai thiên lập địa, nhưng lại bị một “Tổ Chức Hắc Ám” bí ẩn truy sát, phong ấn, và hủy diệt. Tổ Chức Hắc Ám đó được miêu tả là một thế lực không có hình thù cụ thể, mà là một ý chí tà ác đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, chuyên săn lùng những huyết mạch có khả năng đạt tới Chí Tôn cảnh giới để hấp thụ hoặc kiểm soát. Phiến đá cũng nhắc đến một “Chí Tôn Thần Tàng” là chìa khóa để thức tỉnh toàn bộ tiềm năng của Chí Tôn Cổ Tộc, và cũng là mục tiêu mà Tổ Chức Hắc Ám muốn hủy diệt.

Lăng Tiêu cảm thấy tim mình đập mạnh. Những thông tin này quá chấn động, chúng liên kết trực tiếp với thân phận bí ẩn của hắn và Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể. Hắn không chỉ là một phế vật bị ruồng bỏ, mà là một hậu duệ của Chí Tôn Cổ Tộc, và kẻ thù của hắn không phải là những kẻ tầm thường mà là một Tổ Chức Hắc Ám kinh khủng đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên.

Hắn cẩn thận cất phiến đá vào trong giới chỉ. Sau đó, Lăng Tiêu ngồi xuống, bắt đầu hấp thụ Thái Sơ Ngưng Hồn Liên. Năng lượng tinh thuần của thần dược nhanh chóng tràn vào cơ thể hắn, không chỉ củng cố linh lực, mà còn trực tiếp tác động đến hồn phách và huyết mạch. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như được tưới một dòng suối mát lành, bắt đầu rung động dữ dội hơn, một luồng sức mạnh cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn đang dần được giải phóng.

Linh lực của Lăng Tiêu nhanh chóng tăng vọt, các tầng cảnh giới liên tục được phá vỡ. Linh Hải Cảnh đỉnh phong, rồi đột phá đến Linh Hồn Cảnh sơ kỳ, trung kỳ, và thậm chí còn tiếp tục tiến lên, đạt tới Linh Hồn Cảnh hậu kỳ. Không chỉ vậy, hồn phách của hắn cũng trở nên vững chắc và tinh khiết hơn, cảm nhận thế giới xung quanh trở nên rõ ràng và sắc bén hơn rất nhiều. Hắn cảm thấy mình đã hoàn toàn lột xác, không còn là thiếu niên yếu ớt như trước đây nữa.

Mở mắt ra, Lăng Tiêu cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể. Hắn đã đạt tới đỉnh cao của Linh Hồn Cảnh, và chỉ còn một bước nữa là có thể bước vào cảnh giới Linh Tướng Cảnh. Quan trọng hơn, thông tin từ phiến đá cổ đã hé lộ một phần bức màn về thân thế và kẻ thù của hắn. Con đường phía trước còn đầy rẫy nguy hiểm, nhưng hắn đã có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hắn đứng dậy, nhìn về phía xa. Thiên Giới Bí Cảnh vẫn còn nhiều điều bí ẩn, nhưng hắn cảm thấy một số luồng khí tức mạnh mẽ khác đang tiến lại gần khu vực này, có lẽ là bị động tĩnh của trận chiến vừa rồi thu hút. Lăng Tiêu nhếch mép, ánh mắt tràn đầy sự tự tin. Hắn đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8