Chí Tôn Vạn Đế
Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:01:15 | Lượt xem: 5

Chương 90: Bí Cảnh Thâm Uyên

Cái cảm giác sức mạnh tăng lên dù chỉ là một bậc, cùng với trực giác sắc bén hơn, khiến Lăng Tiêu nhận ra rằng Chí Tôn Thần Tàng bên trong hắn đang dần thức tỉnh. Thiên Giới Bí Cảnh này, quả nhiên không tầm thường. Nó không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một tấm màn che đậy những bí mật lớn hơn, có lẽ liên quan đến chính thân thế và kẻ thù đã phong ấn hắn.

Hít sâu một hơi, Lăng Tiêu bước tiếp vào màn sương mù mịt mờ. Không gian xung quanh hắn dường như bị bóp méo, những thân cây cổ thụ cao vút, cành lá rủ xuống như những cánh tay vô hình, tạo thành một mê cung tự nhiên. Mặt đất ẩm ướt, phủ đầy rêu phong và những loài thực vật kỳ lạ phát ra ánh sáng mờ ảo. Không khí lạnh lẽo, mang theo mùi của đất đá và một luồng năng lượng nguyên thủy cổ xưa.

Trực giác của Lăng Tiêu dẫn lối. Hắn không còn đi theo bất kỳ phương hướng cố định nào, mà hoàn toàn dựa vào cảm nhận từ Chí Tôn Thần Tàng. Nơi nào có sự biến động năng lượng bất thường, nơi nào có vẻ như ẩn chứa một cơ hội hoặc nguy hiểm, hắn sẽ hướng về đó. Từng bước chân của hắn trở nên vững vàng hơn, mỗi tế bào trong cơ thể đều sẵn sàng ứng phó.

Một lúc sau, Lăng Tiêu đến một khu vực mà sương mù dường như đặc quánh hơn, bao phủ một vách đá dựng đứng. Từ trong màn sương, hắn nghe thấy tiếng rít gào chói tai của một loài sinh vật nào đó, cùng với ánh sáng xanh lập lòe. Trực giác mách bảo hắn rằng đây là một trận chiến, và có lẽ là một cơ hội.

Hắn ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp, cẩn thận quan sát. Ba thân ảnh đang vất vả chiến đấu với một con quái vật đá khổng lồ, cao hơn ba trượng, toàn thân được tạo thành từ những khối đá xám xịt, trên lưng mọc ra những gai nhọn sắc bén. Đôi mắt của nó phát ra ánh sáng xanh lục, và mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển.

Ba người kia đều là những thiên tài trẻ tuổi, ăn mặc hoa lệ, hiển nhiên là đệ tử của các tông môn lớn. Một nam nhân cầm trường kiếm, kiếm khí sắc bén như tơ, liên tục chém vào thân quái vật đá. Một nữ nhân vận y phục màu xanh lam, thủ ấn biến ảo, ngưng tụ từng đạo pháp thuật băng giá tấn công. Người cuối cùng là một nam tử cường tráng, sử dụng một cây búa lớn, mỗi nhát bổ xuống đều mang theo sức mạnh kinh người.

Tuy nhiên, con quái vật đá có vẻ ngoài thô kệch nhưng lại cực kỳ cứng cáp. Những đòn tấn công của họ chỉ để lại những vết nứt nhỏ trên thân nó, và nó nhanh chóng tự phục hồi. Ngược lại, mỗi lần con quái vật vung tay hoặc lao tới, ba người phải chật vật né tránh. Dường như họ đã chiến đấu khá lâu, khí tức đã có phần suy yếu.

“Khốn kiếp! Con quái vật này quá cứng!” nam tử dùng búa gầm lên, mồ hôi nhễ nhại. “Chúng ta không thể xuyên thủng phòng ngự của nó!”

“Chắc chắn có điểm yếu!” nữ nhân nói, giọng có chút gấp gáp. “Nhưng nó ẩn giấu quá kỹ!”

Lăng Tiêu âm thầm quan sát. Con quái vật đá này, hắn chưa từng thấy trong bất kỳ điển tịch nào của Huyền Giới. Nó mang theo một loại năng lượng cổ xưa, tương tự như năng lượng trong Chí Tôn Thần Tàng, nhưng lại pha lẫn sự hỗn tạp và hung bạo. Hắn tập trung tinh thần, sử dụng thị lực đã được cải thiện của mình, quét qua toàn bộ cơ thể con quái vật.

Đột nhiên, một tia linh quang chợt lóe lên trong đầu Lăng Tiêu. Hắn nhận ra, những vết nứt nhỏ trên thân quái vật đá, dù nhanh chóng phục hồi, nhưng có một vị trí trên ngực nó, nơi một viên đá màu xanh lục đang phát sáng mờ ảo, vết nứt dường như chậm phục hồi hơn một chút. Đó chính là hạch tâm năng lượng của nó!

Hắn không do dự nữa. Đây là cơ hội để hắn thể hiện sức mạnh, đồng thời cũng là cách để thu hút sự chú ý của các thế lực lớn, hoặc ít nhất là tạo ra một chút ảnh hưởng trong bí cảnh này.

Lăng Tiêu vận chuyển Linh lực, toàn thân bao phủ một tầng quang mang mờ nhạt. Hắn lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, tốc độ nhanh như tia chớp, khiến cả ba người đang chiến đấu cũng như con quái vật đá đều không kịp phản ứng. “Để ta!” Hắn hét lớn, thanh âm trầm thấp, nhưng lại mang theo một loại tự tin khó tả.

Ba người kia giật mình quay lại, nhìn thấy một thiếu niên lạ mặt lao thẳng vào chiến trường. Họ có chút kinh ngạc, nhưng cũng không kịp ngăn cản.

Con quái vật đá cảm nhận được sự khiêu khích, gầm lên một tiếng dữ tợn, vung bàn tay đá khổng lồ về phía Lăng Tiêu. Một luồng gió mạnh kèm theo những mảnh đá vụn bay tới.

Lăng Tiêu không né tránh, mà ngược lại, hắn lao thẳng vào. “Bí Ảnh Bộ!” Thân pháp của hắn trở nên ảo diệu, như một làn khói, lướt qua dưới cánh tay của quái vật. Đồng thời, hắn dồn toàn bộ Linh lực vào nắm đấm phải. “Phá Sơn Quyền!”

Một đạo quyền ảnh màu vàng kim lóe lên, mang theo sức mạnh khai sơn phá thạch. Lăng Tiêu nhắm thẳng vào vị trí viên đá xanh lục trên ngực con quái vật, nơi hắn đã phát hiện ra điểm yếu.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang vọng khắp vách đá. Nắm đấm của Lăng Tiêu va chạm trực diện vào hạch tâm của con quái vật đá. Khác với những đòn tấn công trước đó, lần này, viên đá xanh lục trên ngực quái vật lập tức vỡ vụn, kéo theo những vết nứt lớn lan nhanh ra toàn bộ cơ thể nó.

Con quái vật đá gầm lên một tiếng thống khổ, toàn thân run rẩy dữ dội. Chỉ trong vài nhịp thở, thân thể khổng lồ của nó bắt đầu sụp đổ, biến thành vô số mảnh đá vụn rơi loảng xoảng xuống đất, bụi mù mịt bay lên.

Ba người kia đứng hình, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc tột độ. Họ đã chiến đấu gần nửa canh giờ, hao phí không ít Linh lực, mà vẫn không thể làm gì được con quái vật. Thế mà, thiếu niên lạ mặt này vừa xuất hiện, chỉ bằng một quyền đã kết thúc trận chiến!

Lăng Tiêu khẽ lắc cổ tay, một cảm giác tê dại nhẹ truyền đến. Dù đã tìm đúng điểm yếu, nhưng sức mạnh phòng ngự của con quái vật này vẫn không thể xem thường. Hắn nhìn xuống những mảnh đá vụn, cảm nhận được một luồng năng lượng tinh thuần đang tản mát.

Đúng lúc này, viên đá xanh lục từ hạch tâm của con quái vật, tuy đã vỡ vụn, nhưng những mảnh nhỏ nhất của nó lại bắt đầu tỏa sáng. Chúng từ từ bay lên, hội tụ lại thành một tinh thể nhỏ lơ lửng trước mặt Lăng Tiêu, phát ra ánh sáng dịu nhẹ.

Lăng Tiêu đưa tay ra, tinh thể đó nhẹ nhàng đậu vào lòng bàn tay hắn. Một cảm giác mát lạnh, sau đó là một luồng năng lượng nguyên thủy tràn vào cơ thể. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn khẽ rung động, hấp thu một phần năng lượng từ tinh thể, sau đó chuyển hóa thành một luồng sức mạnh tinh thuần hơn, dung nhập vào kinh mạch của hắn.

Hắn cảm thấy toàn thân thư thái, Linh lực trong Đan Điền dường như cô đặc hơn một chút. Tinh thể này chính là vật chất cô đọng của năng lượng Thiên Giới Bí Cảnh, mang theo khí tức cổ xưa, cực kỳ có lợi cho tu luyện.

Ba người kia cuối cùng cũng hoàn hồn. Nam nhân cầm kiếm là người đầu tiên lên tiếng, giọng điệu có chút thiếu tự nhiên: “Ngươi… ngươi là ai? Vì sao lại đột nhiên xuất hiện?”

Lăng Tiêu ngước mắt nhìn họ, ánh mắt bình thản: “Ta là Lăng Tiêu. Vừa hay đi ngang qua, thấy các vị gặp khó khăn, nên ra tay giúp đỡ.”

Nữ nhân mặc y phục xanh lam tiến lên một bước, ánh mắt đánh giá Lăng Tiêu từ trên xuống dưới. “Lăng Tiêu? Danh tự này ta chưa từng nghe qua trong Huyền Giới. Ngươi đến từ tông môn nào?”

“Ta là tán tu.” Lăng Tiêu không muốn tiết lộ quá nhiều về bản thân. “Vừa mới vào bí cảnh này không lâu.”

Nghe thấy Lăng Tiêu nói là tán tu, ba người kia không khỏi lộ ra vẻ khinh thường. Tán tu thì làm sao có thể mạnh đến mức này? Chắc chắn hắn đang che giấu thân phận.

Nam tử cường tráng dùng búa, hắn tên là Cổ Lực, dường như không tin lời Lăng Tiêu. “Hừ, một tán tu mà có thể một quyền đánh nát Hộ Giới Thạch Quái? Ngươi đang nói đùa sao?” Hắn nhìn chằm chằm vào tinh thể trong tay Lăng Tiêu, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam. “Tinh thạch hạch tâm của Hộ Giới Thạch Quái! Đó là vật mà chúng ta đã vất vả chiến đấu mới có được! Ngươi chỉ ra tay một quyền, định cướp công sao?”

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn đã đoán trước được phản ứng này. “Ta đã giúp các ngươi giải quyết phiền phức, tinh thạch này là chiến lợi phẩm của ta. Nếu các ngươi muốn, có thể tự mình đi tìm con Hộ Giới Thạch Quái khác mà chiến đấu.”

Nam nhân cầm kiếm, tên là Tiêu Phong, là người có vẻ bình tĩnh nhất trong ba người. Hắn ngăn Cổ Lực lại, rồi nhìn Lăng Tiêu nói: “Lăng huynh, lời ngươi nói có chút quá đáng. Dù sao chúng ta cũng là người đầu tiên phát hiện ra con quái vật này. Ngươi ra tay, chúng ta không phản đối, nhưng tinh thạch hạch tâm là vật quý giá, có thể giúp người tu luyện tăng tiến thực lực. Chúng ta mong ngươi có thể chia sẻ một chút.”

Lăng Tiêu nhìn tinh thạch trong tay, nó đã hấp thu một phần năng lượng vào Chí Tôn Thần Tàng, phần còn lại vẫn còn rất lớn. Chia sẻ một chút? Hắn không phải người keo kiệt, nhưng thái độ của bọn họ khiến hắn không hài lòng. Hơn nữa, vật này đối với hắn có ý nghĩa đặc biệt hơn là chỉ đơn thuần tăng tiến tu vi.

“Không thể.” Lăng Tiêu lạnh nhạt đáp. “Tinh thạch này đối với ta có tác dụng đặc biệt, không thể chia sẻ. Ta đã giúp các ngươi, xem như đã thanh toán nhân quả. Các ngươi nên tự tìm cơ duyên của mình.”

Thái độ kiên quyết của Lăng Tiêu khiến ba người kia tức giận. Cổ Lực gầm lên: “Tán tu nhỏ nhoi mà dám kiêu ngạo như vậy! Ngươi có tin ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lễ độ không?”

Tiêu Phong và nữ nhân kia, tên là Mộ Dung Tuyết, cũng lộ ra vẻ khó chịu. Họ đều là thiên tài xuất chúng của các tông môn lớn, từ nhỏ đã được cung phụng, chưa từng bị một tán tu xem thường như vậy. Hơn nữa, tinh thạch hạch tâm này là vật cực phẩm trong bí cảnh, ai cũng muốn có được.

Lăng Tiêu không nói thêm lời nào, hắn chỉ đơn giản quay người lại, định rời đi. Hắn không muốn rước lấy phiền phức vô cớ, nhưng nếu có kẻ muốn gây sự, hắn cũng không ngại ra tay.

“Đứng lại!” Cổ Lực không nhịn được nữa, vung cây búa lớn lao thẳng về phía Lăng Tiêu. “Nếu không chịu chia sẻ, vậy thì để ta dạy ngươi một bài học!”

Tiêu Phong và Mộ Dung Tuyết hơi giật mình, nhưng cũng không ngăn cản. Trong thâm tâm, họ cũng muốn xem thử Lăng Tiêu rốt cuộc có thực lực đến đâu, hay chỉ là may mắn đánh trúng điểm yếu của Hộ Giới Thạch Quái.

Lăng Tiêu cảm nhận được sát khí từ phía sau. Hắn khẽ thở dài. Quả nhiên, người trong giang hồ không thể tránh khỏi những phiền phức vô nghĩa này. Hắn xoay người lại, ánh mắt trở nên sắc bén. Cổ Lực với cây búa lớn đã ở ngay trước mặt, búa quang sáng rực, mang theo lực lượng cuồng bạo.

“Muốn tìm chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi.” Lăng Tiêu lạnh lùng nói, rồi vươn tay ra, không hề né tránh, trực tiếp đón lấy nhát búa của Cổ Lực.

Cổ Lực cười khẩy. Một bàn tay trần mà dám đỡ búa của hắn? Hắn muốn xem Lăng Tiêu sẽ đỡ thế nào.

Thế nhưng, khoảnh khắc bàn tay Lăng Tiêu tiếp xúc với cán búa, một luồng sức mạnh kinh hoàng bùng nổ. Không phải là Linh lực, mà là một lực lượng thuần túy của thân thể, kết hợp với ý chí kiên định. Cây búa lớn trong tay Cổ Lực đột nhiên khựng lại, không thể tiến thêm một tấc nào.

Khuôn mặt Cổ Lực biến sắc, hắn cảm thấy một lực phản chấn kinh khủng truyền đến, khiến hai tay hắn tê dại. Hắn chưa kịp phản ứng, Lăng Tiêu đã dùng một tay bẻ gãy cán búa, rồi tung một cước đá thẳng vào bụng Cổ Lực.

Ầm!

Cổ Lực bay ngược ra sau như một mũi tên, đâm sầm vào vách đá, tạo thành một cái hố sâu. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, cả người co quắp không thể đứng dậy nổi.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ trong chớp mắt. Tiêu Phong và Mộ Dung Tuyết trừng mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Cổ Lực là đệ tử Thiên Trụ Tông, nổi tiếng về sức mạnh thân thể, vậy mà lại bị Lăng Tiêu đánh bại chỉ bằng một chiêu!

Lăng Tiêu không thèm nhìn Cổ Lực nữa. Hắn quét ánh mắt lạnh lùng qua Tiêu Phong và Mộ Dung Tuyết. “Còn ai muốn thử không?”

Hai người kia lập tức lùi lại một bước, trong mắt tràn đầy sự kiêng dè và sợ hãi. Họ không dám coi thường Lăng Tiêu nữa. Thiếu niên này không chỉ mạnh, mà còn tàn nhẫn và dứt khoát. Hắn chắc chắn không phải là một tán tu bình thường.

Tiêu Phong vội vàng lên tiếng: “Lăng huynh hiểu lầm rồi, chúng ta không có ý đó. Chỉ là Cổ huynh có chút nóng nảy. Xin Lăng huynh thứ lỗi.”

Mộ Dung Tuyết cũng gật đầu lia lịa, không dám nói thêm lời nào. Vẻ kiêu ngạo ban đầu của họ đã hoàn toàn biến mất.

Lăng Tiêu hừ lạnh một tiếng. Hắn không thèm để ý đến bọn họ nữa, xoay người tiếp tục đi sâu vào màn sương. Tinh thạch hạch tâm trong tay hắn vẫn còn tỏa ra năng lượng dịu nhẹ, và Chí Tôn Thần Tàng vẫn đang khẽ rung động, dẫn hắn đến một hướng khác.

Hắn biết, Thiên Giới Bí Cảnh này còn ẩn chứa vô số bí mật và cơ duyên. Việc đánh bại Hộ Giới Thạch Quái và những kẻ kiêu ngạo kia chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, và hắn phải mạnh mẽ hơn nữa để đối mặt với những thử thách lớn hơn, và quan trọng nhất, để khám phá ra thân phận thật sự của mình, cùng với âm mưu của kẻ thù đã phong ấn hắn.

Bước chân Lăng Tiêu kiên định, ánh mắt sáng rực. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn đang vẫy gọi từ sâu thẳm bí cảnh. Một cánh cửa mới dường như đang mở ra trước mắt hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8