Chí Tôn Vạn Đế
Chương 83

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:56:56 | Lượt xem: 5

Khi lời Trần Hạo vừa dứt, quảng trường như vỡ òa. Những tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, và cả những tiếng thở phào nhẹ nhõm vang vọng khắp không gian. Hàng ngàn thiếu niên, thiếu nữ, giờ đây đã chính thức trở thành học viên của Huyền Giới Học Viện, tương lai xán lạn đang mở ra trước mắt họ.

Lăng Tiêu đứng giữa đám đông, khóe môi khẽ cong lên. Hắn không hề vui mừng thái quá như những người khác, bởi hắn biết, đây chỉ là một bước đệm nhỏ trên con đường dài vô tận. Huyền Giới Học Viện, dù hùng vĩ đến mấy, cũng chỉ là một phần nhỏ của Huyền Giới, và Huyền Giới cũng chỉ là một góc khuất trong vô vàn Đại Giới rộng lớn.

“Các tân học viên, hãy theo các chấp sự đến sảnh đăng ký để hoàn tất thủ tục nhập học và nhận phân viện của mình!” Một chấp sự lớn tuổi, mặc trường bào màu xanh lam, cất giọng oai nghiêm. Tức thì, hơn chục chấp sự khác xuất hiện, hướng dẫn dòng người lũ lượt di chuyển.

Lăng Tiêu theo dòng người, tâm trạng bình thản. Hắn quan sát xung quanh, cảm nhận khí tức của những người đồng trang lứa. Có những kẻ đầy kiêu ngạo, ánh mắt rực lửa tự tin; có những kẻ trầm tĩnh, ẩn chứa nội lực thâm sâu; cũng có những người còn mang vẻ rụt rè, e dè. Nhưng tất cả đều có một điểm chung: khát vọng vươn lên.

Hắn biết, Huyền Giới Học Viện có nhiều phân viện, mỗi phân viện lại chuyên sâu vào một lĩnh vực tu luyện khác nhau, và cấp độ học viên cũng được phân chia rõ ràng. Đây là cách để Học Viện tối ưu hóa việc đào tạo, nhưng cũng là nơi phân loại thiên phú và địa vị.

Sảnh đăng ký là một kiến trúc cổ kính nhưng tráng lệ, với những cột đá cao vút và mái vòm chạm khắc tinh xảo. Bên trong, hàng chục bàn làm việc được xếp đặt ngay ngắn, mỗi bàn do một chấp sự phụ trách. Các học viên được yêu cầu trình ra lệnh bài đã nhận sau khi vượt qua vòng thi cuối cùng.

Đến lượt Lăng Tiêu, hắn bước đến một bàn trống. Vị chấp sự ngồi sau bàn là một trung niên tóc hoa râm, ánh mắt sắc bén. Hắn đưa lệnh bài ra. Vị chấp sự nhận lấy, đặt lên một viên ngọc thạch phát sáng.

Viên ngọc thạch lấp lánh, sau đó hiện lên một dòng chữ: “Lăng Tiêu. Thiên phú: Cực kỳ hiếm thấy. Linh mạch: Phong ấn. Tiềm năng: Vô hạn.”

Vị chấp sự nhíu mày. “Phong ấn? Tiềm năng vô hạn?” Ông ta chưa từng thấy kết quả như vậy. Thường thì thiên phú sẽ được đánh giá từ Phổ Thông, Ưu Tú, Hiếm Thấy, đến Cực Phẩm. Nhưng “Cực kỳ hiếm thấy” và “Phong ấn” cùng lúc xuất hiện, lại thêm “Tiềm năng vô hạn” thì thật sự kỳ lạ.

Ông ta ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt dò xét. Lăng Tiêu vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Vị chấp sự trầm ngâm một lát, rồi lấy ra một tấm lệnh bài bằng ngọc đen tuyền.

“Ngươi được phân vào Tử Vi Phân Viện, học viên cấp đặc biệt.” Ông ta nói, giọng điệu có chút ngạc nhiên. “Tử Vi Phân Viện là nơi tập trung những thiên tài có thiên phú đỉnh cấp hoặc những người có tiềm năng đặc biệt khó lường. Rất ít người được trực tiếp vào đây với tư cách học viên đặc biệt ngay từ đầu.”

Lăng Tiêu nhận lấy lệnh bài, cảm giác một luồng năng lượng ôn hòa chảy qua lòng bàn tay. Tử Vi Phân Viện? Hắn đã nghe nói đến, đó là một trong ba phân viện cao cấp nhất của Học Viện, nơi quy tụ những hạt giống tương lai. Có vẻ như Chí Tôn Thần Tàng dù bị phong ấn, vẫn không thể che giấu hoàn toàn tiềm năng của hắn.

“Cảm ơn chấp sự.” Hắn nhẹ nhàng đáp.

Vị chấp sự gật đầu, rồi chỉ dẫn hắn đi theo một hành lang riêng. “Ngươi hãy đi theo lối này, sẽ có người dẫn ngươi đến khu vực dành cho Tử Vi Phân Viện.”

Lăng Tiêu rời đi, để lại vị chấp sự vẫn còn suy tư về kết quả kiểm tra của hắn. “Linh mạch phong ấn… Tiềm năng vô hạn… Một thiếu niên thú vị.”

Theo hướng dẫn, Lăng Tiêu đi qua một hành lang lát đá cẩm thạch sáng bóng, hai bên là những bức tranh cổ kính mô tả các vị cường giả của Học Viện. Cuối hành lang, một chấp sự khác đang chờ sẵn. Người này mặc trường bào màu tím đậm, trên ngực thêu một hình Tử Vi tinh tú.

“Ngươi là Lăng Tiêu, học viên mới của Tử Vi Phân Viện?” Vị chấp sự hỏi, giọng điệu có chút lạnh lùng nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự đánh giá tinh tế.

“Chính là ta.” Lăng Tiêu đáp.

“Đi theo ta.” Vị chấp sự không nói nhiều, quay lưng bước đi. Lăng Tiêu đi theo, cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ từ người này, ít nhất cũng là cường giả cấp Thiên Võ Cảnh.

Họ đi qua một khu vườn cảnh quan tuyệt đẹp, với những cây cổ thụ trăm năm và hồ nước trong xanh. Kiến trúc của Tử Vi Phân Viện mang một vẻ uy nghiêm và thanh lịch riêng biệt, khác hẳn với sự ồn ào của khu vực đăng ký chung. Các tòa nhà được xây bằng đá cẩm thạch trắng, mái ngói lưu ly tím, lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Cuối cùng, họ dừng lại trước một tòa nhà ba tầng. “Đây là khu ký túc xá của học viên Tử Vi Phân Viện. Phòng của ngươi là phòng số 307. Mỗi học viên sẽ có một phòng riêng, được trang bị trận pháp tụ linh và các tiện ích cơ bản. Tài nguyên tu luyện ban đầu sẽ được phát vào ngày mai. Giới thiệu về quy tắc và các khóa học sẽ diễn ra tại Đại Sảnh Tử Vi vào sáng ngày kia. Đừng đến muộn.”

Chấp sự nói xong, đưa cho Lăng Tiêu một chiếc chìa khóa ngọc bội và một tấm bản đồ nhỏ của Tử Vi Phân Viện, rồi quay người rời đi, không đợi Lăng Tiêu đáp lời.

Lăng Tiêu nhìn theo bóng lưng của chấp sự, khẽ nhún vai. Thái độ này có vẻ là đặc trưng của các cường giả Tử Vi Phân Viện. Hắn tìm đến phòng 307. Căn phòng rộng rãi, sáng sủa, với một chiếc giường đá được đệm bằng nệm tơ lụa mềm mại, một bàn học, giá sách trống, và một bồn tắm lớn. Hắn cảm nhận được linh khí trong phòng dày đặc hơn hẳn bên ngoài, chứng tỏ trận pháp tụ linh hoạt động rất hiệu quả.

Hắn đặt hành lý xuống, ngồi xuống giường, nhắm mắt lại. Linh hồn hắn chìm vào không gian ý thức, nơi Chí Tôn Thần Tàng ẩn chứa. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ vẫn đang ngủ say, nhưng Lăng Tiêu cảm nhận được nó đang dần được kích hoạt, dù chỉ rất nhỏ. Mỗi lần hắn đột phá, hoặc gặp nguy hiểm, Thần Tàng lại thức tỉnh thêm một chút, giải phóng một phần sức mạnh bị phong ấn.

“Huyền Giới Học Viện… Một khởi đầu mới.” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Đây sẽ là nơi ta mài giũa bản thân, khám phá bí mật của Chí Tôn Thần Tàng, và tìm kiếm manh mối về kẻ thù đã phong ấn ta.”

Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ. Từ đây, hắn có thể nhìn thấy một phần của Học Viện, những ngọn núi xa xa bị mây mù bao phủ, những tòa tháp cao vút chạm tới bầu trời. Cảm giác bao la và hùng vĩ của Huyền Giới Học Viện khiến hắn hiểu rằng, đây không phải là nơi để hắn ẩn mình, mà là nơi để hắn bộc lộ tài năng, tranh bá với các thiên tài khác.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng hắn khẽ gõ.

Lăng Tiêu mở cửa. Đứng trước mặt hắn là một thiếu niên tuấn tú, mặc trường bào màu xanh nhạt, trên ngực cũng thêu hình Tử Vi tinh tú. Ánh mắt người này có chút kiêu ngạo, nhưng cũng không kém phần tò mò.

“Ngươi là Lăng Tiêu, người mới đến Tử Vi Phân Viện?” Thiếu niên hỏi, giọng điệu mang theo sự đánh giá. “Ta là Mạc Phong, phòng 305. Nghe nói ngươi được trực tiếp vào Tử Vi Phân Viện với tư cách học viên đặc biệt mà không cần qua bất kỳ đánh giá nội bộ nào? Điều này rất hiếm thấy. Ngươi có gì đặc biệt?”

Mạc Phong nhìn Lăng Tiêu từ đầu đến chân, ánh mắt lộ rõ vẻ hoài nghi. Hắn là một trong những thiên tài được đánh giá cao nhất của Tử Vi Phân Viện, và việc một người “lạ mặt” có được đặc quyền như vậy khiến hắn không khỏi khó chịu.

Lăng Tiêu mỉm cười nhạt. “Đặc biệt hay không, thời gian sẽ chứng minh. Ta chỉ là một học viên bình thường, Mạc huynh quá lời rồi.”

“Bình thường?” Mạc Phong nhếch mép. “Trong Tử Vi Phân Viện này, không có ai bình thường cả. Ta khuyên ngươi, nếu không có thực lực tương xứng với đặc quyền, tốt nhất đừng nên quá phô trương. Kẻo sau này, sẽ có người khiến ngươi hiểu rõ thế nào là khoảng cách.”

Nói xong, Mạc Phong không đợi Lăng Tiêu đáp lại, quay người bỏ đi, để lại một luồng khí tức áp bức nhẹ nhàng.

Lăng Tiêu nhìn bóng lưng Mạc Phong khuất dần ở hành lang, nụ cười trên môi càng sâu hơn. “Khoảng cách sao? Có lẽ ta cũng nên để ngươi hiểu rõ, thế nào là khoảng cách thật sự.”

Hắn đóng cửa phòng lại. Cuộc sống trong Huyền Giới Học Viện, chắc chắn sẽ không hề tẻ nhạt. Những cuộc cạnh tranh, những thử thách, những âm mưu… tất cả đang chờ đợi hắn. Và hắn, Lăng Tiêu, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả.

Con đường tranh bá Huyền Giới, con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, đang dần hiện rõ trước mắt hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8