Chí Tôn Vạn Đế
Chương 81
Chương 81: Huyền Giới Học Viện
Long Uyên Thành, một trong những đại đô thị sầm uất nhất Huyền Giới, hiện ra tráng lệ dưới ánh chiều tà, rực rỡ và lấp lánh như một bức tranh thần tiên. Hàng vạn ánh đèn lồng đủ màu sắc thắp sáng những con phố tấp nập, những kiến trúc cổ kính xen lẫn hiện đại vươn cao, chạm tới tầng mây. Tiếng người ồn ào, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa chạy trên đường đá cuội, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động, đầy sức sống. Lăng Tiêu đứng bên cửa sổ quán trọ, ánh mắt lướt qua từng chi tiết của thành phố, trái tim hắn đập rộn ràng một nhịp điệu mới.
Thiên Phong Thành đã là quá khứ. Những hận thù, những âm mưu ở đó đã được hắn giải quyết một phần, nhưng chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Giờ đây, hắn mang theo Huyền Giới Lệnh, một tấm vé thông hành đến với một thế giới rộng lớn hơn, nơi những cường giả thực sự ngự trị, và những bí mật kinh thiên động địa đang chờ được hé lộ. Ba tháng, đó là khoảng thời gian hắn có để chuẩn bị cho kỳ tuyển sinh của Huyền Giới Học Viện – một trong những thánh địa tu luyện hàng đầu Huyền Giới.
“Huyền Giới Học Viện…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, siết chặt nắm tay. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, như thể tiềm thức của hắn đang khao khát được trở về một nơi nào đó, hoặc tìm kiếm một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng rung động nhẹ, mỗi lúc một rõ ràng hơn, như một ngọn hải đăng dẫn lối trong màn sương mù ký ức. Hắn cần mạnh hơn, nhanh hơn, để vén màn bí ẩn về thân thế và kẻ thù đã phong ấn hắn.
Đêm đó, Lăng Tiêu không ngủ. Hắn ngồi thiền, điều hòa hơi thở, cảm nhận từng luồng linh khí trong Long Uyên Thành. Linh khí ở đây dồi dào hơn Thiên Phong Thành gấp mấy lần, tinh thuần hơn, khiến quá trình tu luyện của hắn trở nên hiệu quả hơn bội phần. Hắn tập trung vào việc củng cố cảnh giới Hóa Linh sơ kỳ, đồng thời ôn luyện lại những công pháp và võ kỹ mà hắn đã học được. Đặc biệt, hắn dành thời gian nghiên cứu sâu hơn về Tinh Vân Quyết, bộ công pháp do Chí Tôn Thần Tàng ban tặng, thứ đã giúp hắn lột xác từ một phế vật thành một thiên tài.
“Tốc độ tu luyện ở Huyền Giới này quả nhiên khác biệt.” Lăng Tiêu thầm nghĩ. Với lượng linh khí phong phú và sự hỗ trợ từ Chí Tôn Thần Tàng, hắn tin rằng mình có thể đạt đến cảnh giới Hóa Linh trung kỳ, thậm chí hậu kỳ, trước khi kỳ tuyển sinh diễn ra. Hắn cũng cần tìm hiểu thêm về Huyền Giới, về các tông môn, thế lực, và những thiên tài khác. Thông tin là chìa khóa để tồn tại và phát triển trong một thế giới phức tạp như thế này.
Ngày hôm sau, Lăng Tiêu rời khỏi quán trọ, đi bộ dọc theo các con phố tấp nập. Hắn quan sát mọi thứ với sự tò mò và cảnh giác. Các cửa hàng bán đan dược, vũ khí, công pháp, và cả những thông tin mật đều nhan nhản khắp nơi. Hắn đi vào một tiệm sách cổ, mua một vài cuốn địa lý chí và lịch sử Huyền Giới, cùng với những cuốn sách ghi chép về các tông môn lớn và hệ thống tu luyện của vùng đất này. Huyền Giới có hệ thống cảnh giới phức tạp hơn nhiều so với Thiên Phong Thành. Sau Hóa Linh, là Linh Hải, Linh Cung, Tôn Giả, Thánh Giả, và sau đó mới là cảnh giới Vương Giả, Hoàng Giả, Đế Giả mà hắn từng loáng thoáng cảm nhận được trong những mảnh ký ức vụn vặt.
Trong quá trình tìm hiểu, Lăng Tiêu nhận ra Huyền Giới Học Viện không chỉ là nơi tu luyện mà còn là một đấu trường khốc liệt. Hàng năm, hàng vạn thiên tài từ khắp nơi đổ về, nhưng chỉ một số ít được chọn. Tiêu chuẩn không chỉ là sức mạnh, mà còn là tiềm năng, ngộ tính, và cả xuất thân. Huyền Giới Học Viện có các hệ thống phân cấp chặt chẽ, từ đệ tử ngoại môn đến đệ tử chân truyền, và mỗi cấp bậc đều tương ứng với những tài nguyên và cơ hội khác nhau.
Một buổi chiều, khi đang đi qua một khu chợ trời, Lăng Tiêu vô tình nghe được cuộc trò chuyện của một nhóm thiếu niên. Chúng ăn mặc lộng lẫy, thái độ kiêu ngạo, hiển nhiên là con cháu của những gia tộc lớn. “Nghe nói Huyền Giới Học Viện năm nay còn mở rộng cho những tên tán tu bình thường, thật là mất mặt!” một thiếu niên tóc đỏ khinh bỉ nói. “Đúng vậy, ta nghe nói có cả mấy kẻ đến từ những vùng đất hoang vu, chẳng biết trời cao đất rộng là gì. Chắc chắn sẽ bị đào thải ngay từ vòng đầu!” một thiếu nữ áo xanh cười khẩy.
Lăng Tiêu nghe vậy, nhếch mép cười thầm. Hắn không nói gì, tiếp tục đi qua. Sự khinh miệt của những kẻ có xuất thân cao quý đã quá quen thuộc với hắn. Nhưng chính sự khinh miệt đó lại là động lực để hắn chứng minh giá trị của mình. Hắn không phải là kẻ đến từ vùng đất hoang vu, mà là người mang trong mình huyết mạch chí tôn, chỉ là tạm thời bị che lấp. Những kẻ này, sớm muộn gì cũng phải ngước nhìn hắn.
Ba tháng trôi qua như chớp mắt. Lăng Tiêu sống một cuộc sống ẩn dật trong Long Uyên Thành, dốc toàn lực vào tu luyện. Hắn thuê một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, nơi có linh khí khá tốt và ít bị quấy rầy. Mỗi ngày, hắn đều dành ít nhất mười hai canh giờ để ngồi thiền, hấp thu linh khí, và vận chuyển Tinh Vân Quyết. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn không ngừng cung cấp những dòng năng lượng tinh thuần, giúp hắn phá vỡ các nút thắt trong kinh mạch và nâng cao cảnh giới.
Ngoài ra, Lăng Tiêu còn luyện tập các chiêu thức võ kỹ, đặc biệt là những bộ pháp và kiếm pháp mà hắn đã học được từ Thiên Phong Thành. Hắn không ngừng cải thiện, biến chúng thành một phần của bản năng chiến đấu. Hắn cũng dành thời gian nghiên cứu về các loại linh dược, trận pháp cơ bản, và cách chế tạo một số loại bùa chú đơn giản. Kiến thức là sức mạnh, và hắn muốn trang bị cho mình đầy đủ nhất có thể.
Trong một buổi tối, khi Lăng Tiêu đang ngồi thiền, Chí Tôn Thần Tàng đột nhiên phát ra một luồng sáng chói mắt, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể hắn. Một dòng thông tin ồ ạt tràn vào tâm trí hắn, không phải là ký ức, mà là một loại công pháp luyện thể cổ xưa: “Thái Cổ Luyện Thể Quyết”. Đây là một bộ pháp môn luyện thể vô cùng bá đạo, có thể rèn luyện cơ thể đến mức cứng rắn như kim cương, bất hoại vạn kiếp. Chí Tôn Thần Tàng dường như đã đánh giá rằng cơ thể hắn đủ mạnh để bắt đầu tu luyện bộ công pháp này. Với một cơ thể thép, khả năng chịu đựng và bộc phát sức mạnh của Lăng Tiêu sẽ tăng lên đáng kể.
Hắn bắt đầu tu luyện Thái Cổ Luyện Thể Quyết ngay lập tức. Cảm giác đau đớn như hàng ngàn mũi kim châm vào xương tủy, nhưng Lăng Tiêu cắn răng chịu đựng. Mỗi lần tu luyện, cơ thể hắn lại được tôi luyện, trở nên rắn chắc và mạnh mẽ hơn. Hắn cảm thấy mình đang tiến hóa, không chỉ về linh lực mà còn về cả thể chất. Đến cuối ba tháng, Lăng Tiêu đã vững vàng ở cảnh giới Hóa Linh trung kỳ, và Thái Cổ Luyện Thể Quyết cũng đã đạt đến tầng nhập môn, khiến cơ thể hắn cứng cáp hơn hẳn những tu sĩ đồng cấp. Hắn cảm thấy tràn đầy năng lượng, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Cuối cùng, ngày trọng đại cũng đến. Buổi sáng tinh mơ, Long Uyên Thành đã trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Dòng người đổ về phía cổng chính của Huyền Giới Học Viện, mà thực ra là một quảng trường rộng lớn nằm giữa thành phố và một ngọn núi hùng vĩ. Ngọn núi đó chính là nơi tọa lạc của Học Viện. Hàng vạn thanh niên, thiếu nữ tuổi từ mười sáu đến hai mươi lăm, với đủ loại trang phục, biểu cảm, từ tự tin ngạo mạn đến hồi hộp lo âu, tất cả đều tập trung tại quảng trường.
Lăng Tiêu mặc một bộ trang phục đơn giản, màu xanh đậm, không quá nổi bật nhưng cũng không hề tầm thường. Hắn hòa vào dòng người, ánh mắt kiên định quét qua đám đông. Hắn cảm nhận được nhiều luồng khí tức mạnh mẽ từ những thiên tài xung quanh, một số đã đạt đến Hóa Linh đỉnh phong, thậm chí là Linh Hải sơ kỳ. Huyền Giới quả nhiên không thiếu nhân tài. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã không còn là phế vật của Thiên Phong Thành ngày trước. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình Chí Tôn Thần Tàng, người sẽ vươn lên đỉnh cao vạn trượng.
Huyền Giới Học Viện, ta đến đây! Con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, sẽ bắt đầu từ chính nơi này.