Chí Tôn Vạn Đế
Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:55:24 | Lượt xem: 5

Ánh trăng như bạc rải khắp Thần Đạo Đài, soi chiếu bóng hình Lăng Tiêu cô độc. Hắn cảm nhận năng lượng cuồn cuộn trong huyết mạch, những mảnh ký ức vỡ vụn càng lúc càng rõ ràng, như những dòng sông lớn đang dần tìm về biển cả. Kẻ thù là ai? Thân thế của hắn là gì? Chí Tôn Thần Tàng rốt cuộc ẩn chứa bí mật kinh thiên động địa nào? Mọi câu hỏi giờ đây không còn là những lời thì thầm mơ hồ mà đã trở thành động lực thôi thúc mạnh mẽ.

“Thiên Phong Thành này, quả thực quá nhỏ bé.” Lăng Tiêu khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự chật hẹp của không gian này. Hắn đã đạt đến đỉnh cao của cảnh giới Luyện Khí, thậm chí đã chạm tới ngưỡng Cửu Trọng Thiên. Nhưng hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Những cường giả mà hắn vừa giết, Tống Thiên Vũ cùng đồng bọn, ở thế giới bên ngoài có lẽ chỉ là những tu sĩ cấp thấp, không đáng nhắc tới.

Hắn không quay về Lăng Gia ngay lập tức. Sau sự kiện Thần Đạo Đài, Lăng Tiêu đã trở thành một biểu tượng, một huyền thoại sống trong Thiên Phong Thành. Danh xưng “phế vật” đã bị xé nát hoàn toàn, thay vào đó là “thiên tài võ đạo” hay “kẻ mạnh nhất Thiên Phong Thành”. Nhưng những lời ngợi ca đó không còn quan trọng với hắn. Hắn cần một không gian lớn hơn để trưởng thành, để tìm kiếm chân tướng.

Trước khi rời đi, Lăng Tiêu quyết định thăm Vị Ương Các lần cuối. Nơi đó, hắn đã gặp Đan Thần Tàn Hồn, người đã ban cho hắn cơ duyên đầu tiên, mở ra con đường tu luyện. Hắn tin rằng Vị Ương Các, với lịch sử lâu đời của nó, có thể ẩn chứa một số thông tin về thế giới bên ngoài Thiên Phong Thành.

Đêm khuya, Lăng Tiêu lặng lẽ đến Vị Ương Các. Cánh cửa gỗ sẫm màu vẫn trầm mặc như mọi khi. Hắn bước vào, mùi hương trầm thoang thoảng quen thuộc xộc vào mũi. Lão quản sự vẫn ngồi đó, bên bàn trà, đôi mắt đục ngầu nhưng đầy vẻ thâm thúy. Lão ngẩng đầu, nhìn Lăng Tiêu, khẽ mỉm cười.

“Thiếu gia, ngài đã đến lúc phải rời đi rồi sao?” Giọng lão quản sự khàn khàn, nhưng mang theo sự thấu hiểu sâu sắc.

Lăng Tiêu gật đầu, không chút bất ngờ. “Lão quản sự biết?”

“Vị Ương Các này đã chứng kiến bao nhiêu thiên tài đến rồi đi. Ngài, là một trong số những người đặc biệt nhất. Thiên Phong Thành này, không thể giữ chân được một con rồng đang vươn mình.” Lão quản sự đứng dậy, chậm rãi đi vào một gian phòng kín, rồi quay ra với một tấm bản đồ da dê cũ kỹ và một chiếc hộp gỗ nhỏ.

“Đây là bản đồ của Huyền Giới, vùng đất rộng lớn bên ngoài Thiên Phong Thành. Nó không phải là toàn bộ Huyền Giới, nhưng đủ để ngài định hướng. Còn đây…” Lão quản sự mở chiếc hộp gỗ. Bên trong là một viên đá phát sáng lấp lánh và một lệnh bài bằng ngọc cổ xưa. “Đây là Huyền Giới Lệnh, một tấm thông hành đến một trong những học viện tu luyện lớn nhất Huyền Giới – Thiên Huyền Học Viện. Học viện này mỗi năm chỉ tuyển một số ít đệ tử từ các thành trì nhỏ, và đây là một trong những suất hiếm hoi đó. Ta tin rằng, với tài năng của ngài, Thiên Huyền Học Viện sẽ là nơi tốt để ngài bắt đầu hành trình của mình.”

Lăng Tiêu hơi sững sờ. “Lão quản sự… Vị Ương Các rốt cuộc là thế lực nào?”

Lão quản sự chỉ cười, đôi mắt đầy vẻ bí ẩn. “Chúng ta chỉ là những người gác cổng, giữ gìn một số thứ cần được giữ gìn, và chờ đợi một số người cần được chờ đợi. Ngài cứ đi đi, con đường của ngài còn dài lắm.”

Lăng Tiêu cúi đầu thật sâu, nhận lấy bản đồ và Huyền Giới Lệnh. Hắn biết, lão quản sự và Vị Ương Các không hề đơn giản như vẻ ngoài. Nhưng giờ đây, hắn không có thời gian để tìm hiểu. Hắn có một hành trình lớn hơn đang chờ đợi.

Sáng hôm sau, Lăng Tiêu đến từ biệt Lăng Thiên Hải, tộc trưởng Lăng Gia. Lăng Thiên Hải nhìn đứa cháu trai giờ đây đã hoàn toàn lột xác, trong lòng vừa tự hào vừa có chút bất an. “Tiêu nhi, con thực sự muốn rời đi sao? Bên ngoài thế giới rộng lớn lắm, cường giả như mây, hung hiểm trùng trùng.”

“Gia gia, con nhất định phải đi. Thiên Phong Thành đã không còn gì để con học hỏi nữa. Con cần tìm kiếm đáp án cho thân thế của mình, và con đường tu luyện của con cũng cần những thử thách lớn hơn.” Lăng Tiêu kiên định nói. “Con sẽ không quên Lăng Gia, không quên những người đã tin tưởng con.”

Lăng Thiên Hải thở dài, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ kiên cường. “Được! Con đã lớn rồi, có chí hướng của riêng mình. Lăng Gia sẽ mãi là hậu phương của con. Hãy nhớ, bất kể con ở đâu, Lăng Gia vẫn luôn chờ con trở về.”

Lăng Tiêu gật đầu, trái tim ấm áp. Hắn đã từng là phế vật bị khinh miệt, nhưng giờ đây, hắn có được sự tin tưởng và ủng hộ của gia tộc. Đó là một sức mạnh vô hình.

Hắn cũng ghé qua Phùng Gia, nói lời từ biệt với Phùng Tinh Nhi. Cô gái nhỏ giờ đây đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, đôi mắt long lanh khi nhìn Lăng Tiêu. “Lăng Tiêu ca ca, huynh đi rồi, Tinh Nhi sẽ nhớ huynh lắm.”

“Tinh Nhi, hãy cố gắng tu luyện. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở một thế giới rộng lớn hơn.” Lăng Tiêu xoa đầu cô bé, trong lòng thầm hứa sẽ trở lại khi đủ mạnh mẽ.

Đúng vào lúc mặt trời lên cao, Lăng Tiêu một mình rời khỏi Thiên Phong Thành. Hắn không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ có không gian trữ vật của Tống Thiên Vũ và đồng bọn, cùng với bản đồ, Huyền Giới Lệnh và những món đồ cần thiết. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi những ngọn núi cao vút và những tầng mây cuồn cuộn. Đó là con đường dẫn đến Huyền Giới, đến thế giới của những cường giả thực sự.

Hành trình rời khỏi vùng đất Thiên Phong Thành không hề dễ dàng. Lăng Tiêu phải vượt qua nhiều dãy núi trùng điệp, những khu rừng rậm nguy hiểm, và cả những tiểu trấn nơi cướp bóc hoành hành. Tuy nhiên, với thực lực hiện tại của hắn, những nguy hiểm này không đáng kể. Hắn dễ dàng đánh bại những kẻ ngáng đường, thu thập thêm tài nguyên và kinh nghiệm chiến đấu.

Trong suốt hành trình, Lăng Tiêu không ngừng tu luyện. Hắn hấp thụ linh khí đất trời, luyện hóa những viên linh thạch thu được, và dần dần củng cố nền tảng tu vi của mình. Những mảnh ký ức trong Chí Tôn Thần Tàng cũng ngày càng rõ nét. Hắn thấy những khung cảnh hùng vĩ của vạn giới, những cuộc chiến tranh kinh thiên động địa, những vị cường giả có thể hủy diệt tinh cầu chỉ bằng một cái phất tay. Và hắn cũng thấy một bóng hình mơ hồ, một kẻ thù bí ẩn, ẩn mình trong màn sương mờ của thời gian.

“Kẻ thù của ta… rốt cuộc là ai?” Lăng Tiêu thì thầm, nắm chặt tay. “Ta sẽ tìm ra ngươi, và đòi lại tất cả những gì thuộc về ta.”

Sau gần một tháng ròng rã, Lăng Tiêu cuối cùng cũng đến được rìa của một vùng đất rộng lớn hơn, được gọi là Long Uyên Quận. Đây là một trong những quận lớn nhất thuộc Huyền Giới, nơi có nhiều tông môn và thế lực tu luyện hùng mạnh. Ngay từ khi đặt chân đến Long Uyên Quận, Lăng Tiêu đã cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Linh khí ở đây nồng đậm hơn gấp bội so với Thiên Phong Thành, và những tu sĩ hắn gặp trên đường cũng có tu vi cao hơn hẳn.

Điểm đến đầu tiên của Lăng Tiêu là Long Uyên Thành, thành trì lớn nhất của Long Uyên Quận. Thành phố này sừng sững giữa một bình nguyên rộng lớn, với những bức tường thành cao vút, những tòa kiến trúc đồ sộ và những luồng khí tức cường đại không ngừng tỏa ra. Vừa bước qua cổng thành, Lăng Tiêu đã bị choáng ngợp bởi sự sầm uất và phồn thịnh của nơi này. Người người tấp nập, đủ mọi chủng tộc, đủ mọi tầng lớp tu sĩ. Những cửa hàng bán pháp khí, đan dược, công pháp mọc lên san sát. Những thông tin về các tông môn lớn, các giải đấu, các bí cảnh cũng được truyền tai nhau khắp nơi.

Lăng Tiêu tìm một quán trọ nhỏ, thuê một phòng. Hắn mở bản đồ ra, đối chiếu với Huyền Giới Lệnh. Thiên Huyền Học Viện nằm ở trung tâm Huyền Giới, cách Long Uyên Thành một quãng đường không hề gần. Tuy nhiên, Long Uyên Thành lại là một trung tâm giao thương và tu luyện quan trọng, nơi hắn có thể thu thập thông tin, chuẩn bị cho hành trình tiếp theo.

Hắn cũng nghe ngóng được rằng, Thiên Huyền Học Viện mỗi năm đều có một kỳ tuyển sinh lớn, không chỉ dành cho những người có Huyền Giới Lệnh mà còn mở rộng cho các thiên tài tự do. Kỳ tuyển sinh đó sẽ diễn ra trong ba tháng tới, và các thiên tài từ khắp Huyền Giới đều đổ về đây để tham gia. Đây chính là cơ hội mà Lăng Tiêu cần.

Đứng bên cửa sổ quán trọ, Lăng Tiêu nhìn ra cảnh vật nhộn nhịp của Long Uyên Thành. Cảm giác phấn khích và quyết tâm dâng trào trong lòng hắn. Thiên Phong Thành đã là quá khứ. Giờ đây, hắn đã bước vào một thế giới hoàn toàn mới, một sân khấu rộng lớn hơn, nơi hắn có thể thể hiện tài năng thật sự, tìm kiếm chân tướng và đối mặt với kẻ thù. Con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, chỉ vừa mới bắt đầu.

Hắn siết chặt Huyền Giới Lệnh trong tay, ánh mắt kiên định. Những mảnh ký ức về vạn giới, về những cường giả siêu việt càng lúc càng rõ ràng hơn, thôi thúc hắn tiến lên. Huyền Giới, ta đến đây!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8